Chương 567: Chuyện của nam nhân (hạ).


Phượng Kinh Thanh đã chết, cuộc sống đột nhiên mất đi mục tiêu. Hiện tại, có thể nói Hà Hương Ngưng không còn quan tâm tới bất cứ thứ gì.
- Nói không chừng về sau ta còn cần có nàng giúp đỡ.
Đường Phong thuận miệng nói ra. Nói xong lại bổ sung một câu:
- Bọn Thiết Đồ có thể cũng muốn nàng hỗ trợ. Sau này nàng cũng không thể bỏ rơi bằng hữu của mình. Nhưng mà, nếu không có thực lực, sẽ không thể nào theo cùng bọn họ.
Hà Hương Ngưng cười thản nhiên, nhìn Đường Phong chằm chằm, nhẹ giọng hỏi:
- Ngươi muốn ta hoàn toàn khôi phục lại sao?
Đường Phong né tránh ánh mắt nàng, yếu ớt nói:
- Ta hi vọng là như vậy. Ta cũng không có nhiều bằng hữu.
Ánh mắt Hà Hương Ngưng vẫn nhìn Đường Phong chằm chằm, dáng tươi cười trên mặt không giảm, thật lâu mới mở miệng nói:
- Ta muốn ăn cái kia!
Đường Phong nhìn theo ánh mắt nàng, thấy bát cháo còn đang ăn dở bị Thu Tuyệt Âm đặt qua một bên khi nãy, liền cầm lên, sau đó xúc từng muỗng từng muỗng mà đút cho nàng ăn.
Khuôn mặt Hà Hương Ngưng đỏ bừng như say rượu, trong mắt tràn ngập vô vàn hạnh phúc.
Ăn xong chén cháo, Đường Phong cầm lên một chiếc khăn lụa đặt bên gối dịu dàng lau lau khóe miệng nàng. Hà Hương Ngưng rất dứt khoát nằm xuống giường, nhẹ giọng nói:
- Ngươi ra ngoài đi. Ta muốn nghỉ ngơi một chút.
- Được!
Đường Phong như được đại xá. Mỗi khi cùng nữ hài này ở một chỗ, Đường Phong luôn luôn cảm thấy một loại áp lực khó hiểu, nhất là khi nàng nhìn mình bằng ánh mắt đặc biệt.
Đắp chăn cẩn thận cho nàng, Đường Phong lúc này mới đứng lên thong thả đi ra ngoài. Vừa ra đến ngoài cửa, khóe mắt hắn liếc thấy một người vận bạch y đứng yên lặng bên cạnh cửa. Đường Phong quay đầu nhìn lại, vừa lúc thấy Thu Tuyệt Âm như cười như không nhìn mình.
- Khi có thời gian, hãy tới thăm nàng nhiều một chút.
Thu Tuyệt Âm nhẹ nhàng căn dặn một tiếng.
- Được!
Đường Phong gật đầu.
Nhìn theo bóng lưng Đường Phong chậm rãi biến mất, Thu Tuyệt Âm mới cười khổ lắc đầu, đi vào trong phòng, ngồi xuống bên giường hỏi:
- Hiện tại đã có động lực để hồi phục rồi sao?
Hà Hương Ngưng khúc khích cười không dứt.
Thu Tuyệt Âm oán trách trừng mắt nhìn nàng, nhéo nhéo cái mũi nàng:
- Sớm biết như vậy, ta nên sớm mời hắn tới đây khuyên muội.
Trên đường trở về, Đường Phong thấy Ô Long Bảo vẫn náo nhiệt phi thường. Các tình huống thương vong của đệ tử hẳn là đều đã xử lý xong. Hiện tại, đại bộ phận mọi người đều tập trung thanh lý đám phế tích sau chiến đấu, dọn dẹp sạch sẽ các phòng ốc bị đánh sập.
Đường Phong chậm rãi đi tới, cảm giác thân thể không còn cứng ngắc đau đớn như vừa rồi, bước đi cũng nhẹ nhàng hơn không ít.
Quay đầu nhìn thoáng qua một khu đặc biệt náo nhiệt, Đường Phong thấy bóng dáng Phi Tiếu Nhã và hai đại sát thần, trầm ngâm một lát liền bước vào.
Trên đỉnh đầu Bảo chủ đại nhân quấn một mảnh khăn lụa màu lam, tránh cho bụi khỏi vương vào tóc mình. Nàng đứng ở đó, bận rộn chỉ huy mọi người, bộ dáng rất giỏi giang. Dưới chỉ huy của Bảo chủ đại nhiên, một đám hắc y nhân dạ vâng, tuân thủ răm rắp.
Hai đại sát thần phỏng chừng là đã bận rộn lâu rồi. Ngồi xổm xuống bên người Phi Tiếu Nhã, Tiếu thúc phe phẩy cây quạt trên tay, ra sức quạt, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn trời, ngoài miệng nguyền rủa trời nóng như muốn bốc khói vậy.
Khi Đường Phong đi tới, Phi Tiếu Nhã lập tức dừng lại mọi việc. Bảo chủ đại nhân vội vội vàng vàng chạy tới, trên mặt tràn ngập vẻ lo lắng nói:
- Ngươi thức dậy làm gì?
- Nằm lâu khó chịu.
Đường Phong dừng lại, miệng thở hổn hển, nhìn xung quanh bốn phía hỏi:
- Cô cô của ta đâu?
- Diệp cô cô đang xem xét tình huống trong phương viên trăm dặm Ô Long Bảo. Nếu hiện tại địch nhân đột nhiên đánh lén từ phía sau thì thật sự là phiền toái.
Phi Tiếu Nhã vừa giải thích vừa đỡ Đường Phong ngồi xuống một tảng đá.
Đường Phong bất đắc dĩ chỉ có thể ngồi xuống.
Hai đại sát thần cũng đi tới bên Đường Phong. Tiếu thúc và Đoạn thúc cười tủm tỉm hỏi:
- Thương thế sao rồi?
- Tốt rồi! Nghỉ ngơi vài ngày đại khái có thể khôi phục được rồi.
Hai người liếc nhau, đều "hắc hắc" cười gian hai tiếng.
Biểu tình trên mặt Đường Phong phút chốc trở nên ngưng trọng, ngờ vực nhìn bọn họ, cảnh giác hỏi:
- Hai người muốn làm gì?
Biểu tình của hai người hiện tại rất có điểm vị đạo gian xảo, phỏng chừng là đánh chủ ý gì đó lên người chính mình.
Tiếu thúc nghiêm mặt nói:
- Không muốn làm gì. Chỉ là có một việc nhỏ muốn nhờ ngươi giúp một chút. Tuy nhiên không phải bây giờ, đại khái mười ngày sau mới được. Cho nên trong khoảng thời gian này, ngươi mau chóng hồi phục đi.
- Chuyện hai người muốn ta giúp có thể gọi là "nhỏ" sao?
Đường Phong có chút kinh nghi bất định. Chuyện mà hai đại sát thần đều không xử lý được, khẳng định là hung hiểm vạn phần.
- Thực sự chỉ là việc nhỏ. Tuy nhiên việc này chỉ có ngươi mới có khả năng giải quyết được.
Đoạn thúc ở một bên bổ sung, Tiếu thúc mạnh mẽ gật đầu
Quỷ mới tin bọn họ! Đường Phong mạnh mẽ bĩu môi. Từ khi hai đại sát thần dùng cơ quan thuật lừa mình đến Ô Long Bảo, tâm linh trẻ thơ của Đường Phong cũng đã bị bọn họ đả kích nghiêm trọng lâu rồi.
- Chuyện gì? Vì sao ta không biết?
Bảo chủ đại nhân nghi hoặc hỏi.
- Chuyện tình của nam nhân. Ngươi cũng muốn biết sao?
Tiếu thúc phe phẩy quạt, liếc nhìn nàng.
- Phi!
Bảo chủ đại nhân đỏ bừng mặt:
- Già không nên nết!
Mắng xong lại quay đi làm việc của mình.
- Hai người tốt xấu gì cũng nên cho ta biết a. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Trong lòng Đường Phong cảm thấy bất an:
- Chỉ nói muốn ta hỗ trợ, cũng không nói là chuyện gì. Ta làm sao có thể đáp ứng?
- Chờ mười ngày nữa đi. Đến lúc đó sẽ nói rõ với ngươi.
Tiếu thúc vừa nói vừa đưa cây quạt tới:
- Tặng ngươi đó!
Đường Phong nhận lấy cây quạt xem xét. Đây không phải cây quạt ngày hôm qua Tạ Tuyết Thần cầm là gì? Đây vốn chính là chiến lợi phẩm của thiếu gia rồi. Cánh tay từng cầm cây quạt kia, chính là bị thiếu gia một kiếm chém rụng.
Tuy trong lòng nghĩ như vậy, Đường Phong vẫn vui sướng hài lòng nhận lấy cây quạt. Nói thật, hắn vẫn luôn cảm thấy rất hứng thú đối với các loại cơ quan ám khí. Đây chính là cơ quan ám khí duy nhất thuộc về Đại Lục Thiên Cương mà hắn có được từ khi đi tới thế giới này. Đường Phong cần nghiên cứu thứ này muột chút, xem thử nó có khác gì với cơ quan ám khí mà mình nắm giữ hay không.

Vô Thường - Chương #567


Báo Lỗi Truyện
Chương 567/1679