Chương 561: Hỗn đản, ngươi là người xấu (hạ)!


Khắp bốn phương tám hướng đều là phế tích, mùi máu tanh tràn ngập ngút trời…Trong trận chiến này, Ô Long Bảo cũng tổn thất thảm trọng.
Đường Phong đột nhiên nhận thấy vô số ánh mắt nhìn mình chằm chằm, nhất là ánh mắt hai người Tiếu thúc và Phi Nhã, mơ hồ có một loại khoái cảm muốn giết mình.
- Biên Vô Huyết, tốt nhất ngươi nên cho ta một lời giải thích. Nếu không phải lần này ngươi vội vàng ra tay giúp đỡ, ta cũng sẽ giết ngươi báo thù cho Phong thiếu.
Tuy rằng Thang Phi Tiếu không hiểu vì sao Biên Vô Huyết đột nhiên vùng dậy từ xác chết, nhưng cũng chưa tới mức xem hắn như bằng hữu.
- Người một nhà, người một nhà!
Người duy nhất biết chân tướng là Đoạn Thất Xích vội nhanh miệng hòa giải, liếc mắt nhìn Đường Phong nói:
- Phong thiếu, ngươi còn không mau lộ ra chân diện mục sao?
Lời này vừa nói ra, hai người Thang Phi Tiếu và Phi Nhã nhất thời nghi hoặc vạn phần. Người này rõ ràng là Biên Vô Huyết, vì sao lại biến thành Phong thiếu?
Đường Phong nhìn hai người cười cười, đưa tay vuốt mặt, đồng thời thu lại hai năng lực đánh tráo và Tá Thi Hoàn Hồn.
Cảm giác cả người đau đớn và uể oải mạnh mẽ truyền tới, khiến sắc mặt Đường Phong tái nhợt, đầu váng mắt hoa, loạng choạng ngã xuống.
- Vì sao…
Tiếu thúc nghĩ đầu óc mình có chút trì trệ, kinh ngạc nhìn Đường Phong. Tuy rằng bóng đêm đã phủ xuống, nhãn thần như chim ưng của Tiếu thúc vẫn thấy rõ ràng diện mạo của Đường Phong.
Phi Nhã "Oa" một tiếng khóc lớn lên. Tiếp theo thanh âm kia, một bóng người thanh thúy, mềm mại vọt tới trong lòng Đường Phong, đôi tay trắng như phần không ngừng đấm vào ngực hắn, ngoài miệng mắng:
- Hỗn đản! Làm ta sợ muốn chết! Ngươi thật quá đáng!
Nắm tay của Bảo chủ đại nhân hầu như có thể nói là mềm nhũn, không có lực đạo, nói là đánh vào người Đường Phong, nhưng thực tế còn không bằng làm nũng.
Từ khi Đường Phong biến thân thành Biên Vô Huyết, nói rằng bản thân đã bị giết chết, toàn bộ đầu óc Phi Tiểu Nhã dường như rơi vào vực sâu không đáy. Nếu không phải còn có Tạ Tuyết Thần trước mặt nàng, còn cần nàng phải tiếp tục chiến đấu, sợ rằng nàng đã trực tiếp ngất xỉu đi.
Thế nhưng hiện tại Đường Phong lại hoàn hảo xuất hiện trước mặt nàng, không tổn hao gì, tâm tình thay đổi nhanh như vậy, nàng làm sao còn có thể bảo trì phong phạm của Bảo chủ đại nhân. Mặt yếu đuối của nữ nhân trong con người nàng lộ rõ ra, khóc như hoa lê gặp mưa, lệ chảy thành sông.
Vừa khóc lóc nghẹn ngào, trên mặt nàng lại lộ ra dáng tươi cười vui vẻ, nước mắt tràn mi.
Thân hình Đường Phong hơi lảo đảo một chút, nhếch miệng cười khổ một tiếng, để Phi Nhã tùy ý đánh mình, đưa tay lau nước mắt trên mặt nàng. Nhưng một chuỗi nước mắt kia, lau thế nào cũng không hết, lau xong giọt này lại một giọt khác chảy xuống.
- Không phải ta cố ý lừa gạt nàng.
Đường Phong nghĩ thầm diễn trò mà diễn không giống rất dễ bị người ta nhìn ra sơ hở.
- Hỗn đản! Ngươi là người xấu.
Bảo chủ đại nhân vừa nói khỏi miệng câu này, hai đại sát thần và Tiếu Nhất Diệp tròng mắt đều trợn trắng lên. Nữ nhân này… Cũng quá làm nũng đi!
- Ta cảm thấy… Có chút không ổn!
Đường Phong vừa dứt lời liền ngửa mặt ngã xuống đất, quả nhiên là di chứng chết tiệt gây ra. Hơn nữa lần này càng mãnh liệt, bởi vì dù sao cũng là duy trì đồng thời hai loại năng lực, cương khí tiêu hao, thân thể bị phá hư nghiêm trọng hơn trước nhiều.
- Phong thiếu!
Vài tiếng kinh hô đồng thời vang lên. Một người vội vàng lao đến trước mặt Đường Phong. Sắc mặt Phi Nhã tái nhợt như tờ giấy, thẳng tắp sững sờ tại chỗ.
Thang Phi Tiếu là người đầu tiên vọt tới bên cạnh Đường Phong, không đợi đến lúc hắn té xuống đất thì đã đỡ được hắn, đưa tay thăm dò mạch đập và hơi thở của hắn, sắc mặt liền ngưng trọng lại.
Khí tức của Đường Phong rất hỗn loạn, hơn nữa thân thể có nhiều chỗ bị tổn thương, những tổn thương này không thể nhìn ra được từ bề ngoài, đó là tổng thương ở bên trong, cũng giống như bị năng lượng khổng lồ đánh vỡ, toàn thân từ trên xuống dưới đều bị như vậy.
Thương thế như vậy, cơ bản có thể coi là bị trọng thương. Thế nhưng Thang Phi Tiếu lại có chút bình tĩnh như đã quá quen rồi, tính ra, Đường Phong tính đến nay đã mấy lần đối mặt với nguy hiểm đến tính mạng rồi, hơn nữa qua mấy ngày sau là có thể hoạt bát tung tăng trở lại.
Chỉ một câu, Phong thiếu chính là mạng con gián, bình thường không thể chết được. Cho nên hai người Tiếu thúc và Đoạn thúc sau kiểm tra sơ qua một lượt, tuy sắc mặt có chút ngưng trọng, nhưng lại cũng không lo lắng thái quá.
- Thế. . . Thế nào?
Chân tay bảo chủ đại nhân luống cuống đứng đấy, căn bản không dám đến gần Đường Phong, rất sợ nhìn thấy chuyện mình không muốn nhìn thấy.
- Phong thiếu. . . Hắn. . .
Tiếu thúc hơi có chút không biết nên giải thích thế nào, nếu nói Đường Phong không việc gì thì hắn hiện tại rõ ràng hơi thở nhẹ như tơ, còn nói hắn sắp tiêu rồi thì hiển nhiên đó là điều không thể.
Nào ngờ, Thang Phi Tiếu còn chưa nói xong, sắc mặt Phi Tiểu Nhã thoáng chốc tái nhợt, ngoài miệng lẩm bẩm nói:
- Ta chỉ. . . Đấm nhẹ hắn vài cái. . .
Lập tức, bảo chủ đại nhân trợn tròn con mắt, ngã thẳng băng xuống đất. Nếu không phải Tuyết Nữ tay mắt lanh lẹ, lần này khẳng định té đến nỗi mặt mày nở đầy hoa.
- Hắc...
Thang Phi Tiếu trợn tròn mắt:
- Nha đầu kia không phải cho rằng chính mình đấm chết Phong thiếu rồi chứ? Ta còn chưa nói xong mà.
Hai người Đoạn Thất Xích và Tiếu Nhất Diệp cũng dở khóc dở cười.
Đúng vào lúc này, Đường Phong vốn đang trong trạng thái hôn mê đột nhiên mở mắt, khiến Tiếu thúc giật nảy mình.
- Phong thiếu ngươi thấy thế nào?
Thang Phi Tiếu hỏi gấp, nhưng sau khi hỏi xong hắn lại thấy có chút gì đó không đúng, Đường Phong tuy rằng mở mắt nhưng hai mắt vô thần, rõ ràng còn đang hôn mê, thật không biết vì nguyên nhân gì kích thích kích thích hắn, khiến hắn lại mở mắt ra.
- Mang mấy thi thể cao thủ Thiên Giai đến đây cho ta.
Đường Phong dường như nói theo bản năng.
- Cái gì?
Không chỉ hai đại sát thần và Tiếu Nhất Diệp mơ hồ, ngay cả Tuyết Nữ Diệp Dĩ Khô cũng là mù mờ không thôi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Mang thi thể bọn họ qua đây. . .
Đường Phong lập lại một lần nữa, cũng không màng bọn họ có đáp ứng không, miệng vẫn cứ nói không ngừng:
- Mang qua đây, mang qua đây!
- Nhanh lên, còn ngẩng ra đó làm cái gì!
Tuyết Nữ cuống lên. Bây giờ mặc kệ Đường Phong muốn gì, trước tiên làm thỏa mãn tâm nguyện của hắn rồi tính sau.
Hai người Đoạn Thất Xích và Tiếu Nhất Diệp nhanh chóng mang mấy thi thể sát thủ của Đại Tuyết Lâu bị giết chết đến để bên cạnh Đường Phong, trước ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người, Đường Phong chậm rãi đưa một tay ra, lần lượt sờ vào trán của ba tên sát thủ Đại Tuyết Lâu.
Mọi người rõ ràng có thể cảm giác được trong thoáng chốc khi Đường Phong sờ lên trán 3 thi thể, cương khí trong cơ thể hắn máy động ba lần.
Sau khi sờ xong trán của sát thủ Thiên Giai thượng phẩm thứ ba, sắc mặt lo lắng của Đường Phong như trút được gánh nặng, đầu nghiêng qua một bên, mắt nhắm lại.

Vô Thường - Chương #561


Báo Lỗi Truyện
Chương 561/1679