Chương 558: Ngoan cố chống cự (thượng).


Một tiếng "Phốc" vang lên, không gian phảng phất như bị chém đứt, trên khuôn mặt tươi cười kinh ngạc của ba sát thủ Đại Tuyết Lâu, cương khí hộ thân của ba người đồng thời bị phá. Cổ họng của một người trong đó bị đoản kiếm màu đen đâm thẳng.
Khi đoản kiếm màu đen đâm ra, Đường Phong cùng lúc tung ra một mũi ám khí.
Hai người còn lại phản ứng cũng rất nhanh, cảm giác cương khí hộ thân của mình sụp đổ, lập tức múa vũ khí trên tay mình đầy mạnh mẽ, đan thành một lưới phòng ngự chặt chẽ trước mặt mình.
Tiếng đinh đinh đang đang liên tiếp vang lên, tất cả ám khí đều bị đánh bay ra ngoài, nhưng vận mệnh của bọn chúng cũng dừng ở đây thôi. Hai đạo đao mang trước mặt bổ xuống trong ánh mắt kinh hãi của bọn chúng, cho dù bọn chúng phản kháng kịch liệt thế nào, hai đạo đao mang vẫn đột phá phòng ngự của bọn chúng, trực tiếp chém lên thân thể của bọn chúng.
Hai tiếng kêu đau đớn truyền đến, trên ngực hai người đều xuất hiện một vết thương dài đến năm tấc, sâu đến mức nhìn thấy cả xương.
Đường Phong vọt tới cùng đao mang, trước khi hai người còn chưa kịp phản ứng, một kiếm xuyên phá lồng ngực một người trong đó, Đoạn Thất Xích giống như quỷ mị hiện ra sau lưng Đường Phong, chém một mũi đao xuống vị trí cổ họng người còn lại.
Trong nháy mắt ngắn ngủn, tình huống trên chiến trường lên xuống như núi lửa, cuối cùng lại kết thúc với cái chết của ba sát thủ Đại Tuyết Lâu, cho tới lúc này, sát thủ Đại Tuyết Lâu đầu tiên bị Đường Phong đâm nát cổ họng mới lấy tay ôm cổ, mềm nhũn ngã xuống.
Đường Phong cũng không nghĩ tới, bản thân và Đoạn thúc lại phối hợp không chê vào đâu được như vậy, hơn nữa thành quả lại rất nổi bật. Đây chính là ba cao thủ Thiên giai thượng phẩm có trình độ cao nhất! Cho dù hai người Đoạn Thất Xích và Thang Phi Tiếu liên thủ, cũng không cách nào tiêu diệt bọn chúng trong thời gian ngắn, nhưng bây giờ trong nháy mắt đã bị tiêu diệt sạch sẽ.
Trong đó, không thể bỏ qua công lao tập kích âm hiểm tới cực điểm của Đường Phong, nhưng thực lực cường đại của Đoạn Thất Xích cũng là bảo đảm lớn nhất, nếu không cho dù hắn dốc hết toàn lực, khiến địch nhân không kịp phòng bị, cương khí hộ thân bị phá, Đường Phong cũng không có khả năng giết chết một người dễ dàng như vậy.
Một kiếm kia của Đường Phong hoàn toàn là lướt qua thân thể Đoạn Thất Xích đâm ra, bất cứ ai nhìn thấy đều cho rằng Đoạn Thất Xích bị công kích rồi, nhưng bọn họ tuyệt đối không nghĩ tới, Đường Phong chẳng qua dùng quần áo Đoạn Thất Xích làm đồ yểm hộ mà thôi.
Kết quả vô cùng thành công!
Đường Phong cực kỳ vui mừng, ý định ban đầu của hắn vốn là nhờ đánh lén, cùng Đoạn thúc toàn lực tiêu diệt một tên trong đấy, chỉ cần xu thế liên thủ của ba người bị phá, dựa vào liên thủ của mình và Đoạn Thất Xích, đối phó hai người còn lại cũng không quá khó khăn.
Tạ Tuyết Thần trợn tròn mắt, nụ cười đắc ý cứng ngắc trên mặt, trong đôi mắt tràn đầy kinh hãi và khuất nhục sau khi bị lừa gạt!
Bản thân hắn vốn là người vô cùng xảo trá âm hiểm, gặp chuyện gì thường thường đều cân nhắc kỹ lưỡng, người bình thường muốn lừa gạt hắn là tuyệt đối không có khả năng, nhưng đụng phải Đường Phong còn xảo trá âm hiểm hơn hắn, hoàn toàn ăn một cục nghẹn. Hơn nữa, hắn còn phải chịu một phần trách nhiệm trong cái chết của ba sát thủ Đại Tuyết Lâu, bởi vì hắn kêu Đường Phong đi giúp ba sát thủ kia, thử hỏi điều này làm sao không khiến hắn cảm thấy khuất nhục cho được?
Khuất nhục và phẫn nộ cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt. Tạ Tuyết Thần biết rõ phiền toái của mình bây giờ sẽ lớn hơn, bên mình vốn đang hơi chiếm thế thượng phong, trong nháy mắt tổn thất mất ba nhân thủ cường lực, hơn nữa địch nhân còn gia tăng thêm một người, thế cân bằng vốn có hoàn toàn bị đánh vỡ, cán cân thắng lợi lúc này đã hoàn toàn nghiêng về phía bên kẻ địch.
- Chuyện này…
Thang Phi Tiếu cũng trợn tròn mắt, hắn vừa mới nhìn thấy một kiếm của Đường Phong chém trúng Đoạn Thất Xích, vốn định dốc sức liều mạng tới cứu viện, nhưng lại bị Ô Long Tam Sử dây dưa, cuối cùng không thoát thân ra được, chỉ chớp mắt, tình cảnh nhìn thấy lại hoàn toàn bất đồng với tưởng tượng của mình.
Không phải chứ! Biên Vô Huyết làm sao lại đi giúp lão Đoạn? Hắn vốn có cừu oán với mình. Thang Phi Tiếu cảm thấy cái thế giới này thật có nhiều chuyện chút quỷ dị.
Đâu chỉ có Tạ Tuyết Thần và Thang Phi Tiếu nghĩ mãi không rõ, trong nháy mắt ba sát thủ Đại Tuyết Lâu tử vong, tất cả mọi người đang chiến đấu tựa hồ đều dừng động tác trên tay lại, kinh ngạc không hiểu.
Ba người này vừa chết, ngoài Ô Long Bảo, Âu Dưỡng Vũ đang có thực lực ngang bằng với Tuyết Nữ thậm chí có thể nói hơi chiếm thế thượng phong lại nhướng mày vội vàng mở miệng nói:
- Thứ cho ta không tiếp được!
Vừa nói xong, rất dứt khoát lao đến hướng Ô Long Bảo. Dưới cảm giác cường đại của hắn, ba sát thủ Đại Tuyết Lâu vừa rồi đã bỏ mạng trong nháy mắt, mặc dù không nhìn thấy chuyện gì xảy ra, nhưng cũng biết tình cảnh của Tạ Tuyết Thần lúc này không tốt đẹp, hắn không thể để Tạ Tuyết Thần chết ở đây.
Mái tóc bạc của Tuyết Nữ tung bay, nhíu mày lại, cũng vội vàng đuổi theo.
Chiến trường phía bên Ô Long Bảo, phản ứng của Tạ Tuyết Thần tương đối rất nhanh. Hắn biết rõ mình đã bị người tên là Biên Vô Huyết đó lừa gạt. Trong nháy mắt ba sát thủ Đại Tuyết Lâu bỏ mạng, hắn chỉ ngây người trong chốc lát, lập tức quạt sắt trên tay mạnh mẽ lao tới Phi Tiểu Nhã, trong mắt hiện lên một tia ngoan độc, ngón tay nhẹ nhàng ấn xuống một đạo cơ quan trên chiếc quạt sắt.
Một tiếng "răng rắc" vang lên, mấy phi châm dài đến ba tấc, hiện ra ánh sáng u lam từ trong quạt sắt bay ra, lao thẳng đến bộ mặt Phi Tiểu Nhã.
Rõ ràng còn có cơ quan! Bảo chủ đại nhân chấn động, nhìn chằm chằm vào ám khí đang bay tới trước mặt, có ý muốn tránh, nhưng lại có chút hữu tâm vô lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn những phi châm này đang phóng về phía mình, chỉ có thể vận khởi cương khí hộ thân ngăn cản, nhưng bên trong mấy cây ám khí rõ ràng được rót cương khí của Tạ Tuyết Thần, ám khí phi châm càng bén nhọn vô cùng, nếu đánh lâu, Phi Tiểu Nhã cảm giác mình rất khó ngăn cản được mấy cây phi châm này.
Sau khi kích phát ám khí, Tạ Tuyết Thần lập tức xoay người, muốn chạy thoát khỏi chiến trường.
Phía bên mình đã chết ba người, trận chiến này đã không thể đánh nữa, nếu tiếp tục lưu lại đây chỉ có thể trở thành con mồi của địch nhân, điểm này hắn biết rất rõ. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Tuy nhiên cước bộ của hắn vừa động, trước mắt liền xẹt qua một đạo nhân ảnh, Đoạn Thất Xích thở hổn hển, cầm Thiên binh dao phay trong tay, trực tiếp ngăn cản đường đi của hắn.
Có thể nhìn ra, một kích phá vỡ cương khí hộ thân của ba sát thủ Đại Tuyết Lâu vừa rồi xác thực đã hao phí của Đoạn Thất Xích không ít công lực, nếu không hiện tại hắn cũng sẽ không biến thành như vậy.

Vô Thường - Chương #558


Báo Lỗi Truyện
Chương 558/1679