Chương 553: Thiếu gia là đệ tử Đường Môn (hạ).


Đây là một trận chiến cơ bản không có gì lo lắng, nhưng lại hao phí thời gian nửa nén hương của Đường Phong, uy lực phản kháng của Phượng Kinh Thanh quá lớn, nhưng nếu đánh tiếp, Phượng Kinh Thanh lại càng vô lực, bởi vì tất cả ám khí của Đường Phong đều được bôi độc, chỉ cần Phượng Kinh Thanh hơi không tập trung sẽ bị trúng mấy mũi ám khí, làm suy yếu lực chiến đấu của hắn.
Cuối cùng hai tấm cương binh ám khí chuyển tâm luân xuất động triệt để thu hoạch tánh mạng của Phượng Kinh Thanh, cắt ra một vết thương rất lớn trên cổ hắn.
Phượng Kinh Thanh chết cũng xem như có chút khí khái, chưa bao giờ mở miệng cầu xin, mặc dù biết rõ không địch lại vẫn kịch liệt phản kháng.
Trong nháy mắt ngã xuống, Phượng Kinh Thanh lấy tay bịt lấy cổ họng mình, gắt gao nhìn chằm chằm vào Đường Phong, giữa các kẽ tay máu tươi không ngừng phun ra.
- Hèn hạ, rõ ràng dụng độc!
Đường Phong ảm đạm nói:
- Thiếu gia là đệ tử Đường môn, đương nhiên chỉ dùng độc!
Một vị cao thủ Thiên giai thượng phẩm, thực lực có thể nói là đứng đầu lại chết như vậy. Gió biển tanh nồng lướt nhẹ qua trước mặt, trên bờ cát cuồn cuộn nổi lên sóng biển cực lớn, giống như bài ca phúng điếu tiễn đưa hắn. Nhưng tổng thể mà nói, Phượng Kinh Thanh chết không có gì đáng tiếc!
Khi hắn ngã xuống, Đường Phong đưa tay vuốt trán hắn.
Một luồng năng lượng dũng mãnh tuôn vào trong đan điền, bổ sung cương khí vừa mới bị tiêu hao. Tâm tình Đường Phong hơi có vẻ kích động, đây chính là cao thủ Thiên giai thượng phẩm đầu tiên mà hắn giết chết, cũng là lần đầu tiên thu được âm hồn của cao thủ Thiên giai thượng phẩm.
Cứ như vậy, sau này khi thi triển Tá Thi Hoàn Hồn, thực lực lại tăng lên một cấp bậc.
Không kịp cảm khái, Đường Phong nhanh chóng chạy tới bên cạnh Hà Hương Ngưng, cô gái này này vẫn quật cường quay đầu nhìn Đường Phong và Phượng Kinh Thanh chiến đấu, ánh mắt không ngừng nghỉ, mãi cho đến khi Phượng Kinh Thanh chính thức tử vong, trên mặt nàng mới lộ ra một nụ cười, nằm thẳng trên bờ cát, cười ha ha.
Báo thù rồi, cuối cùng cũng báo thù được rồi, mặc dù nói cừu nhân này không phải chết trên tay mình, nhưng mình đã đâm cho hắn một kiếm, khiến hắn chịu trọng thương, như vậy là đủ rồi. Có lẽ trước khi hắn chết đã rất hối hận vì đã lưu lại tánh mạng của mình? Trong lòng Hà Hương Ngưng cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Báo ứng, cái này là báo ứng!
Đường Phong còn chưa vọt tới bên cạnh Hà Hương Ngưng, đã ồn ào nói với Thu Tuyệt Âm đang đứng tại chỗ:
- Còn ngây người ra đó làm gì, mau chóng đến giúp đỡ….
- A. . .
Thu Tuyệt Âm thật sự bị kinh hãi, từ khi Đường Phong đột nhiên bộc phát thực lực Thiên giai trung phẩm, cả người nàng như ngây dại, hoàn toàn thật không nghĩ đến lúc này mình nên làm những gì.
Cho đến khi Đường Phong kêu nàng, nàng mới đột nhiên nhớ tới, những đồng bạn của mình đều bị thương nặng, chưa biết sinh tử thế nào.
Vừa rồi Đường Phong có nhìn thoáng qua thương thế của Hà Hương Ngưng, nhưng lúc này cẩn thận nhìn lại, mới phát hiện nàng bị thương nặng như vậy.
Hai cánh tay bị phong đao xoắn lại đến mức huyết nhục lẫn lộn, ở miệng vết thương còn thấy xương lộ ra, huyết dịch không thể ức chế tuôn chảy ra ngoài. Có thể nói nửa trước cánh tay của nàng suýt chút nữa đã bị xoắn thành bột phấn. Thương thế như vậy không nghỉ ngơi mấy tháng thì không thể khôi phục hoàn toàn, xem ra ba vết thương trên bả vai nàng có vẻ không có ý nghĩa rồi.
- Bôi thuốc cho nàng.
Đường Phong móc ra mấy bình Kim Sang dược đã luyện chế lúc trước từ trong không gian Mị Ảnh, ném cho Thu Tuyệt Âm, rồi tiếp tục phóng tới vị trí Cừu Thiên Biến rơi xuống.
Trong mấy người tham chiến, Cừu Thiên Biến là người chịu thương thế nặng nhất, trong nháy mắt Phượng Kinh Thanh đả thương hắn, Đường Phong rõ ràng nghe thấy tiếng xương cốt răng rắc giống như rang đậu.
Đi đến bên cạnh Cừu Thiên Biến vẫn nằm im không nhúc nhích, Đường Phong vội vàng đưa tay dò xét hơi thở của hắn, cau mày lại.
Thương thế của hắn xác thực rất nặng, dù sao một chưởng của Phượng Kinh Thanh đã đánh thẳng vào ngực hắn.
Khi Đường Phong còn chưa biết làm thế nào, ở bên cạnh lại truyền đến tiếng bước chân nặng nề, quay đầu nhìn lại, Đường Phong cảm thấy yên tâm hơn không ít, Bàng Dược Vương và Thiết Đồ từ bên kia chậm rãi đi tới. Thần sắc hai người đều không quá tốt, nhất là Thiết Đồ, bị Phượng Kinh Thanh đánh rớt vào trong biển, nếu không nhờ nước biển lạnh buốt kích thích hắn thì có thể hắn đã hôn mê.
Tuy nhiên mặc dù có thể cố gắng bước đi, tình trạng của hắn cũng không khởi sắc lắm, sắc mặt yếu ớt, thân hình lung lay, toàn thân ướt sũng.
Bàng Dược Vương cũng lấy tay che ngực, thân hình lung lay như sắp đổ.
- Bàng lão.
Đường Phong vội vàng kêu hắn lại:
- Mau tới đây nhìn xem….
Bàng Dược Vương tốt xấu gì cũng là Luyện dược sư, hơn nữa thực lực cũng là Thiên giai, ứng phó với loại nội thương này kinh nghiệm hơn Đường Phong nhiều.
Bàng Dược Vương đi tới bên cạnh Cừu Thiên Biến, ngồi xổm xuống xem xét, sau đó khẽ cau mày, thò tay vào trong lồng ngực lấy ra một bình ngọc màu sắc cổ xưa, đổ từ trong bình ra ba viên đan dược, mở miệng Cừu Thiên Biến thả vào, lại vận chuyển cương khí giúp hắn nuốt vào trong bụng.
- Sống hay chết còn phải xem vận mệnh của hắn.
Bàng Dược Vương đặt mông ngồi ngồi xuống đất, thở phì phò, liếc nhìn Đường Phong, Bàng Dược Vương lại nói:
- Ngươi cũng bị thương.
- Không có gì đáng ngại. . .
Đường Phong nhìn thương thế trên cánh tay của mình, vết thương này cũng bị phong đao cắt. Hắn thò tay xé rách hắc bào bị máu tươi nhuộm đỏ, lấy ra một lọ Kim Sang dược đắp lên, vết thương đau đến mức Đường Phong nhe răng trợn mắt.
Sau một lúc lâu, sắc mặt Cừu Thiên Biến mới hơi có chút đỏ hồng, hô hấp cũng không còn yếu ớt như trước, Bàng Dược Vương lúc này mới vui vẻ nói:
- Xem ra hắn không chết được.
Nghe thấy câu này, Đường Phong và Thiết Đồ mới thở phào một hơi.
Trận chiến này quả thực vất vả đến cực điểm, bây giờ nhớ lại tựa hồ trong lòng tất cả mọi người vẫn còn sợ hãi, đối mặt với cao thủ Thiên giai thượng phẩm xác thực là rất có khả năng bị đối phương đánh chết. Tuy nhiên sau trận chiến này cũng chưa có người nào phải bỏ mạng, xem như là chuyện rất may mắn, nhưng tất cả mọi người ở đây tựa hồ đều mất đi năng lực tiếp tục chiến đấu.
- Mọi người ở lại đây.
Đường Phong dặn dò.
- Ngươi đi đâu?
Bàng Dược Vương hỏi.
- Đi giúp bọn Tiếu thúc.
Năng lực Mượn xác hoàn hồn vẫn chưa mất đi, Đường Phong dự định đi giúp bọn Tiếu thúc một tay, nếu không làm sao tiếp tục duy trì, chiến đấu bên đó cũng không biết tiến hành như thế nào, Đường Phong thật sự có chút bận tâm. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Ngươi phải cẩn thận một chút.
Bàng Dược Vương dặn dò Đường Phong, vừa rồi khi Đường Phong đánh chết Phượng Kinh Thanh. Hắn và Thiết Đồ đều ở xa nhìn thấy, mặc dù nỗi khiếp sợ thực lực của Đường Phong bỗng nhiên tăng lên, nhưng suy nghĩ kỹ cũng biết hắn nhất định là dùng bí thuật gì mới có thể được được loại trình độ này.
Cái này nhất định là bí thuật có di chứng cường đại!

Vô Thường - Chương #553


Báo Lỗi Truyện
Chương 553/1679