Chương 552: Thiếu gia là đệ tử Đường Môn (thượng).


Người thân thuộc nhất với Đường Phong không nghi ngờ gì chính là bọn Thiết Đồ, nhưng hiện tại bọn người Thiết Đồ sau khi bị đánh bay không biết sống chết thế nào, bọn họ chính là vì giúp đỡ Đường Phong mới lưu lại đối phó Phượng Kinh Thanh, điều này khiến Đường Phong không thể không phẫn nộ?
Lúc này Phượng Kinh Thanh duỗi tay trái mình ra, hai ngón tay kẹp vào trên mũi kiếm màu đen đâm xuyên qua cơ thể, đây cũng là nguyên nhân tại sao vừa rồi Đường Phong không thể rút đoản kiếm mày đen ra được.
Đoản kiếm đã đâm xuyên qua, nếu rút ra, thương thế của Phượng Kinh Thanh sẽ càng nghiêm trọng. Điểm này Đường Phong biết rất rõ, đối phương cũng biết, đương nhiên sẽ không cho hắn rút ra.
Đường Phong khinh thường liếc nhìn Phượng Kinh Thanh, cười lớn nói:
- Vũ khí của thiếu gia đã được bôi độc, nếu ngươi muốn thì cứ trực tiếp lấy đi.
Khuôn mặt vốn đã tức giận của Phượng Kinh Thanh trong nháy mắt tái xanh.
Hơi cảm nhận tình huống bên trong cơ thể, quả nhiên phát hiện có một số độc tố nào đó đang chảy xuôi trong cơ thể mình.
Những độc tố này không đả thương tính mạng bản thân, nhưng nếu cứ bỏ mặc nhất định sẽ ảnh hưởng đến thực lực của hắn.
Phượng Kinh Thanh nổi giận gầm lên một tiếng, đặt tay lên mũi kiếm, đoản kiếm màu đen cắm vào người Phượng Kinh Thanh vèo một tiếng bay ra ngoài, mang theo một chuỗi máu tươi từ phần lưng hắn.
Đau đớn kịch liệt khiến Phượng Kinh Thanh lảo đảo tại chỗ, phong đao quẩn quanh trên người cũng có chút hiện tượng ngưng tụ bất ổn, khi hắn đang suy nghĩ tạm thời rút lui hay là vẫn liều mạng chịu trọng thương tấn công Đường Phong thì đột nhiên phát hiện thần sắc Đường Phong một hồi khẩn trương, lập tức lao về phía mình.
Cùng như đồng thời, Phượng Kinh Thanh chỉ cảm thấy sau lưng lại đau đớn một hồi, cùng với một tiếng vang nhỏ, một mũi kiếm khác xuyên qua gần sát trái tim hắn.
- Ngươi phải chết!
Sau lưng, thanh âm cuồng loạn của Hà Hương Ngưng vang lên.
Lại một lần nữa bị người ta đánh lén, Phượng Kinh Thanh đã không biết nên nói cái gì. Trong lúc bản thân đang khiếp sợ trước thực lực đề thăng của Đường Phong, phẫn nộ vì bị trúng độc tố bên trong đoản kiếm màu đen của hắn đã hoàn toàn quên mất bên cạnh mình còn có một nữ nhân có cừu oán với mình.
Nữ nhân này quả nhiên không muốn sống nữa! Vì trong nháy mắt nàng đâm kiếm vào cơ thể Phượng Kinh Thanh, phong đao quẩn quanh quanh người Phượng Kinh Thanh cũng đã tước qua hai tay nàng, sau lưng truyền đến vô số tiếng vang -phốc phốc-
Nhưng vẫn chưa đủ, người dám tập kích mình nhất định phải chết.
- Tiện nhân.
Không quay đầu lại, Phượng Kinh Thanh phẫn nộ quát một tiếng, trên người đột nhiên phóng ra ba cổ phong đao, Hà Hương Ngưng tựa hồ như dính chặt vào chỗ Phượng Kinh Thanh đứng, đối diện với ba thanh phong đao đằng đằng sát khí, căn bản không thể nào né tránh. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Nhưng chuyện này đối với Hà Hương Ngưng mà nói đã không còn quan trọng nữa, Phượng Kinh Thanh đã chịu hai lần trọng thương, thương thế nặng như vậy, cho dù không chết cũng không khác biệt gì nhiều, nàng tin tưởng Đường Phong sẽ vì nàng hoàn thành chuyện còn lại.
Nhìn thấy ba thanh phong đao nhanh chóng phóng đại trước mặt mình, Hà Hương Ngưng chậm rãi nhắm mắt lại, thế nhưng sau một khắc, thân thể của nàng đột nhiên bị ai đấy ôm chặt, mạnh mẽ đẩy sang bên cạnh.
- Vù vù vù.
Ba đạo phong đao xẹt qua bả vai Hà Hương Ngưng, kéo theo một miếng áo lớn, tạo ra ba vết thương sâu đến mấy tấc.
Hà Hương Ngưng mê man mở mắt ra, nhìn thấy Đường Phong gần trong gang tấc, sắc mặt của hắn hơi có vẻ khẩn trương, lại có vẻ như trút bỏ được gánh nặng, biểu hiện nghiêm túc mà chân thật trên mặt của hắn khiến cho người khác cảm giác rất an tâm. Hà Hương Ngưng bất giác nở nụ cười.
Trong nháy mắt Hà Hương Ngưng động thủ, Đường Phong đã phát hiện, biết rõ nếu mình không đi cứu nàng, nàng tuyệt đối sẽ bị Phượng Kinh Thanh đánh chết, cao thủ Thiên giai thượng phẩm vận khởi sức mạnh cương tâm không phải là chuyện đùa.
Cũng may mắn bản thân hắn bây giờ là Thiên giai trung phẩm, nếu không cho dù dùng tốc độ trước kia của mình, khẳng định cũng không kịp cứu nàng. Nữ nhân này vì báo thù, quả nhiên đã bất chấp tất cả, kể cả tánh mạng của mình.
Hai người giống như hồ lô lăn ra mặt đất cách đó mấy trượng, Đường Phong lập tức đứng lên cảnh giác quan sát Phượng Kinh Thanh đang đứng tại chỗ, quần áo đã bị máu tươi nhuộm đỏ.
Phượng Kinh Thanh thật sự nổi giận, nhưng cơ thể đã có chút bất ổn, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt, xem ra lưỡng kiếm của Đường Phong và Hà Hương Ngưng mặc dù không lấy mạng hắn, nhưng chí ít cũng đâm xuyên qua vị trí trọng yếu, nếu không với thực lực của hắn sẽ không đến mức thê thảm như vậy.
Trong lúc cấp bách, tranh thủ liếc nhìn Hà Hương Ngưng, hai cánh tay của nữ nhân này đã máu thịt lẫn lộn, vô cùng thê thảm, không thể ức chế cơn run rẩy, vết thương rất sâu trên bờ vai đặc biệt càng lộ rõ máu tươi ra ngoài, nhìn bên ngoài rất thê thảm, nhưng không cần lo lắng đến tánh mạng.
- Đừng cử động...
Đường Phong dặn dò, rút ra một ngọn phi đao từ trong không gian Mị Ảnh, lập tức cầm ngược làm dao găm trên tay cấp tốc tiếp cận Phượng Kinh Thanh.
Mặc dù không có đòn đánh lén cuối cùng của Hà Hương Ngưng, muốn tiêu diệt Phượng Kinh Thanh cũng là chuyện chắc như đinh đóng cột, độc tố được tôi luyện trên thanh đoản kiếm màu đen của mình cho dù không trí mạng, nhưng theo dòng chảy của huyết dịch muốn ảnh hưởng đến tốc độ phản ứng của một người tuyệt đối không có vấn đề.
Trong tay Đường Phong không thiếu độc dược, nhưng làm thế nào khiến độc dược này phát huy tác dụng mới là vấn đề quan trọng nhất, muốn dùng độc tố với một Thiên giai thượng phẩm không phải chuyện đơn giản như vậy.
Tuy nhiên cũng may mắn, một kích cuối cùng của Hà Hương Ngưng lại khiến Phượng Kinh Thanh càng thêm thê thảm, lúc này Đường Phong muốn tiêu diệt hắn, hắn tuyệt đối trốn không thoát.
Nhìn thấy Đường Phong xông đến, trong ánh mắt Phượng Kinh Thanh hiện lên vẻ bối rối, hắn vội vàng lui lại mấy bước, sau đó xoay người rời đi.
Tên này lại muốn chạy trốn! Đây là lần đầu tiên Phượng Kinh Thanh lùi bước khi đối mặt với người khác, hơn nữa còn lùi bước dứt khoát như thế, không khó phán đoán, hắn đã không cách nào đối đầu với cao thủ Thiên giai trung phẩm này.
Nhưng hắn muốn chạy nào có đơn giản như vậy, người Đường Phong còn chưa tới, mấy ngọn phi đao đã xuất thủ, phi đao xếp theo hình tam giác, phong kín tất cả đường lui của Phượng Kinh Thanh, nghe thấy tiếng xé gió sau lưng, Phượng Kinh Thanh cũng không thể không dừng lại bộ pháp, sử xuất phong đao cương tâm lực lượng ngăn cản mấy ngọn phi đao, cả hai đụng nhau giữa không trung, hợp lại ngang sức ngang tài.
Nhưng Phượng Kinh Thanh cũng chỉ có thể làm được loại trình độ này, tốc độ của Đường Phong bây giờ nhanh hơn hắn một phần, trong nháy mắt đã đuổi tới bên cạnh hắn.
Áo trời không thể vá!
Đường Phong phóng ra hơn một trăm cây phi châm, đối mặt với ám khí dày đặc, ùn ùn kéo đến này, trong đôi mắt Phượng Kinh Thanh dần hiện ra vẻ tuyệt vọng.

Vô Thường - Chương #552


Báo Lỗi Truyện
Chương 552/1679