Chương 550: Đánh lén thành công (thượng).


Phượng Kinh Thanh vội vã thối lui, những bột phấn này cũng truy theo như hình với bóng. Chỉ trong nháy mắt, khi Phượng Kinh Thanh thoát ly khỏi đám bột phấn cũng đã cách Đường Phong đến vài chục trượng.
Hắn không biết những bột phấn này là cái gì, nhưng tiềm thức nói cho hắn biết, nếu mình không mau tránh khỏi, nhất định sẽ ngã lộn nhào.
Sau một khắc, khi hắn nhìn về phía Đường Phong, hắn rõ ràng thấy được trên mặt Đường Phong hiện ra một tia tiếc hận.
Quả thực là tiếc hận. Một bao độc la sát này nếu có thể chạm tới người Phượng Kinh Thanh, có thể đem lại cho hắn biết bao tiện lợi a. Mặc dù bao độc dược này không thể giết chết Phượng Kinh Thanh, cũng đủ cho hắn một trận luống cuống tay chân.
Tuy nhiên cũng chỉ là có chút tiếc hận mà thôi. Đường Phong cũng không trông cậy vào thủ đoạn như vậy có thể hạ được đối phương. Hắn chỉ muốn bức lui Phượng Kinh Thanh, cứu mình một mạng.
Hiện tại mới bắt đầu đạt được mục đich. Như vậy đủ rồi.
Đường Phong thở phì phò, Bàng Dược Vương đã phóng qua đây. Theo sau Bàng Dược Vương thân ảnh mấy người kia cũng nhanh chóng xuất hiện.
Người còn chưa tới, Hà Hương Ngưng đã vung cương binh nhuyễn kiếm trên tay lên, một cỗ Hoa đào độc cương màu phấn hồng rắc xuống như thác, bao phủ lấy Phượng Kinh Thanh.
Tiếng địch của Thu Tuyệt Âm lần thứ hai vang lên, kim quang trên người Thiết Đồ càng phát ra chói mắt. Cừu Thiên Biến theo sau mấy người như cái bóng,vọt tới phía sau Bàng Dược Vương.
Những gì Phượng Kinh Thanh vừa nói mọi người đều nghe thấy, dù thế nào cũng phải lấy được tính mạng của Đường Phong. Huống chi người này vốn là cừu nhân của Hà Hương Ngưng, cho nên muốn báo thù hay giữ mạng mà nói, chỉ có thể giết chết người này. Tất cả lý do thoái thác đều là vô nghĩa.
Bàng Dược Vương thấy Đường Phong thoát khỏi nguy hiểm, trong lòng cũng nhịn không được sợ hãi. Hắn không phải rất quan tâm Đường Phong, chỉ là vừa nãy hắn để Đường Phong thu thập dược liệu luyện chế giải dược "Tuyết tủy hàn băng độc". Nếu Đường Phong chết, hắn biết đi nơi nào tìm những thứ này.
Cho nên thấy Đường Phong thoát khỏi nguy hiểm, Bàng Dược Vương cũng bắt đầu nghiêm túc công kích Phượng Kinh Thanh. Phía sau hắn, Thiết Đồ và Cừu Thiên Biến theo sát mà lên.
Đối mặt với một đạo "Hoa đào độc cương" của Hà Hương Ngưng, Phượng Kinh Thanh chỉ nhẹ nhàng vung tay lên, một cỗ kình khí tuôn ra, đánh cho "Hoa đào độc cương" phân thành hai nửa, lập tức tiêu tan thành mây khói.
Không đợi hắn kịp phản ứng, Bàng Dược Vương cùng Thiết Đồ và Cừu Thiên Biến tấn công tới.
- Muốn chết!
Phượng Kinh Thanh tức giận vô cùng, xuất thủ không chút lưu tình, lấy một địch bốn, mặt không đổi sắc, xuất ra cương khí khổng lồ, quanh thân gió bay phần phật, đẩy tới Bàng Dược Vương vô số chưởng ảnh.
Từ đầu tới giờ, đây là lần đầu tiên Phượng Kinh Thanh chân chính xuất ra toàn lực. Uy lực của Thiên Giai thượng phẩm quả thực không ai có thể ngăn được.
Bàng Dược Vương đứng mũi chịu sào, vẻn vẹn chỉ vừa liều mạng đối Phượng Kinh Thanh ba chưởng, thân hình như diều đứt dây bay ra ngoài. Kế tiếp chính là Thiết Đồ. Lực phòng ngự của hắn tuy rằng kiên cố xuất chúng, nhưng đối mặt với công kích của cao thủ Thiên Giai thượng phẩm cũng là có chút hữu tâm vô lực.
Hai chưởng đánh tới, kim quang trên người Thiết Đồ trực tiếp tan vỡ, theo sau Bàng Dược Vương bay ra ngoài, thân thể lực lượng lao vào biển rộng, nước bắn ra tung tóe.
Sát khí trong mắt Phượng Kinh Thanh càng đậm, sau khi bức lui hai người kia, ánh mắt lộ vẻ ngang ngược, kẻ nào dám là địch thủ của ta.
Không có bất kỳ dấu hiệu gì, Phượng Kinh Thanh đột nhiên xoay người đẩy ra một chưởng. Một chưởng này kích trúng ngực Cừu Thiên Biến vốn đang chuản bị đánh lén. Khóe miệng Cừu Thiên Biến phun một ngụm máu tươi, trước ngực truyền đến tiếng xương gãy vang như rang đậu.
Sắc mặt Cừu Thiên Biến nhanh chóng trở nên trắng bệch như tờ giấy, là người thứ ba bay ra ngoài.
Sau khi xử lý xong Cừu Thiên Biến, Phượng Kinh Thanh quay đầu nhìn hai bên trái phải. Hà Hương Ngưng tràn ngập sát khí vọt qua. Khi thấy mặt Hà Hương Ngưng, Phượng Kinh Thanh khẽ nhướng mày, khuôn mặt này có chút quen thuộc, nhưng lại không nhớ nổi đã gặp ở đâu.
Xác thực Phượng Kinh Thanh không nhớ rõ Hà Hương Ngưng. Hắn có một thói quen vô cùng ác độc, đó là một khi có nhiệm vụ, bởi vì nguyên nhân nào đó, khi tàn sát, hắn luôn luôn lưu lại tính mệnh một người, sau đó nói với đối phương, nếu muốn báo thù hãy đến Ô Long Bảo. Nguồn: http://truyenyy.com
Phượng Kinh Thanh trước sau để lại hơn mười tính mệnh, tất cả đều nói với bọn họ như vậy.
Hắn thích nhìn những người đó vì phẫn nộ và thù hận mà khuôn mặt vặn vẹo, hắn thích cảm thụ nỗi hận của kẻ khác khi không thể giết mình, sau đó tâm tình khoái hoạt. Như vậy sẽ làm hắn có một loại vui vẻ, thỏa mãn biến thái.
Tuy nhiên cũng không phải mỗi người đều có thể đi vào Ô Long Bảo. Tuy rằng những người đó muốn giết Phượng Kinh Thanh báo thù, nhưng bởi vì thực lực không đủ, tất cả đều bị đào thải, duy chỉ có Hà Hương Ngưng là có thể tiến nhập Ô Long Bảo. Lúc đầu nếu không phải Đường Phong giúp nàng một tay, nàng hiện tại khẳng định cũng sẽ không xuất hiện tại Ô Long Bảo.
Bất quá tuy rằng nghi hoặc, nhưng Phượng Kinh Thanh không có ý định hạ thủ lưu tình. Hắn hiểu được nữ nhân này bởi vì phẫn nộ và cừu hận mà hai mắt đỏ bừng. Ánh mắt kia đối với hắn tràn đầy huyết lệ và uy hiếp.
Chính là loại nhãn thần này. trong lòng Phượng Kinh Thanh vui sướng, nhịn không được cười lên ha hả.
Không vội vàng vươn tay ra, trường kiếm cong lại bắn tới đối phương, cương binh nhuyễn kiếm của Hà Hương Ngưng trực tiếp văng ra ngoài. Lập tức Hà Hương Ngưng đã bị Phượng Kinh Thanh siết lấy cổ, thật giống như giữ một con gà.
- Ta từng giết cả nhà ngươi?
Phượng Kinh Thanh vặn xéo cổ Hà Hương Ngưng mở miệng hỏi. Nếu như không phải có thù oán với mình, nữ nhân này cũng sẽ không nhìn mình với ánh mắt cừu hận như vậy.
Hà Hương Ngưng không nói, chỉ thở hổn hển từng ngụm. "Hoa đào độc cương" lập tức phát ra, bao vây hoàn toàn phạm vi này.
- Ấu trĩ!
Bên trong "Hoa đào độc cương", Phượng Kinh Thanh lạnh lung nói. Lực lượng cương tâm như vậy nếu là đối với người khác còn có tác dụng, nhưng đối với cao thủ Thiên Giai thượng phẩm mà nói, căn bản không có tí lực sát thương nào. Chỉ là ảnh hưởng đến tầm nhìn mà thôi.
- Ta đã cho ngươi một cơ hội, hiện tại ngươi lại tự tìm tới trước mặt ta. Vậy cũng đừng nên trách ta.
Phượng Kinh Thanh vừa nói, ngón tay trên cổ Hà Hương Ngưng khẽ dùng sức, Sắc mặt Hà Hương Ngưng lập tức đỏ bừng lên, trong cổ họng truyền đến âm thanh khàn khan. Đôi mắt đẹp tràn đầy tuyệt vọng.
Không thể giết chết hắn, nàng cũng đã ôm quyết định cùng hắn đồng quy vu tận, nhưng lực lượng cương tâm của mình đối với người này lại không chút tác dụng.
Chính minh cứ như vậy chết đi sao? Hà Hương Ngưng đã cảm nhận được lực đạo từ cổ truyền tới, chỉ cần Phượng Kinh Thanh hơi dùng sức một chút, toàn bộ đầu mình sẽ bị hắn vặn gãy.

Vô Thường - Chương #550


Báo Lỗi Truyện
Chương 550/1679