Chương 549: Thụ thương (hạ).


Hai tay hắn lại vung lên, vô số đạo đao phong liên miên bất tuyệt bắn ra.
Tốc độ vẫn vô cùng mạnh mẽ, hầu như không đi theo quỹ tích nào.
Đường Phong sao có thể đứng tại chỗ làm bia ngắm cho hắn. Ban nãy còn không có phòng bị, bây giờ biết đối phương muốn tiêu diệt mình trước, Đường Phong tất nhiên sẽ không ngốc mà cứ thế đứng im. Thân hình hắn nhoáng lên, lộ tuyến quỷ dị không hề có quy tắc. Đường Phong không ngừng chạy trốn xung quanh, thường thường tìm một ít chướng ngại vật ngăn trở công kích của đao phong.
Lực công kích của những đao phong này quá cường đại. Dù sao cũng là lực lượng cương tâm của một cao thủ Thiên Giai thượng phẩm, mặc kệ Đường Phong trốn sau chướng ngại gì, chướng ngại đó vẫn chỉ là đậu hũ. Đao phong trực tiếp xuyên qua những chướng ngại này, tốc độ và lực đạo không suy giảm chút nào, quỹ tích công kích cũng không bị ảnh hưởng mảy may.
Mà Phượng Kinh Thanh thì chăm chú quan sát phía sau Đường Phong, khuôn mặt phẫn nộ không gì sánh được. Trong mắt hắn hiện tại chỉ có một mình Đường Phong, những người khác căn bản chỉ như là không khí.
Ít nhiều Phượng Kinh Thanh cũng có chút mất đi lý trí. Nếu không, lấy tốc độ đao phong hiện tại của hắn mà nói, nếu đối thủ là một người khác, thật sự khó có thể chống nổi. Ngoại trừ Bàng Dược Vương và Thiết Đồ có thể chống được vài cái, những người còn lại phỏng chừng chỉ có một kết cục tử vong.
Chỉ là, trong nháy mắt, thân ảnh Đường Phong và Phượng Kinh Thanh tựa hồ đều biến mất trước mắt mọi người.
Mọi người trong lòng sợ hãi, đưa mắt nhìn nhau. Thiết Đồ vung tay lên nói:
- Đuổi theo!
Nói xong phi thân lên trước, đuổi theo hướng Đường Phong vừa biến mất. Bàng Dược Vương tất nhiên cũng sẽ không bỏ mặc, vội điều chỉnh hô hấp, nhanh chóng đuổi kịp mọi người.
Dọc trên đường đi, mọi người càng xem càng kinh hãi, càng lúc càng lo lắng. Bọn họ không biết Đường Phong có thể thoát khỏi công kích liên miên bất tuyệt của Phượng Kinh Thanh hay không, chỉ thấy dọc theo đường đi liên tiếp hiện ra những phòng ốc bị phá hủy và những vết máu còn mới, chỉ đường cho bọn họ.
Tất cả những phòng ốc này đều bị đao phong phá hủy, mà trên đường tràn đầy máu tươi, không thể nghi ngờ chính là chảy xuống từ trên người Đường Phong.
Cánh tay trái đã đau đến tê liệt, do vận động kịch liệt, chạm tới vết thương khiến nó nứt ra không ít. Máu tươi không thể khống chế được chảy xuống. Đường Phong rất muốn đắp lên chút kim sang dược, nhưng căn bản là không có cả thời gian lẫn tâm lực. Hiện tại hắn chỉ có thể không ngừng trốn tránh, một khi dừng lại, kết cục chính là chết không có đất chôn.
Dù vậy, trong quá trình bị truy kích, Đường Phong vẫn như cũ lách qua giữa hai đạo đao phong. May mắn là, hai đạo đao phong này, một đạo chém trúng giữa bụng, một đạo lướt qua bắp đùi.
Đao phong tại giữa bụng căn bản không tạo nên bất kỳ thương tổn gì cho Đường Phong, hoàn toàn bị Bất Phôi Giáp ngăn trở bên ngoài. Mà đạo đao phong trên đùi lại để lại vết thương thật dài.
Đường Phong lúc này hoàn toàn biến thành một người máu, y phục màu đen cũng bị máu tươi nhuộm đỏ. Chính nhờ điểm này, Phượng Kinh Thanh mới không phát hiện giữa bụng Đường Phong căn bản không có vết thương, coi như là có tác dụng ẩn giấu.
Lúc này Đường Phong thật sự nhớ Mạc Lưu Tô. Mỗi lần mình thụ thương, chỉ cần nàng nhẹ nhàng vận chuyển lực lượng cương tâm, thương thế trong người liền sẽ hoàn toàn biến mất.
Thế nhưng hiện tại muốn tới chỗ Mạc Lưu Tô trị thương thật không khác gì là người si nói mộng.
Dưới truy kích điên cuồng của Phượng Kinh Thanh, Đường Phong căn bản không thể tìm kiếm lộ tuyến chạy trốn thích hợp, chỉ có thể hoảng loạn chạy theo cảm giác. Không đến thời gian uống hết nửa chén trà, Đường Phong thình lình phát hiện mình cư nhiên trốn ra khỏi Ô Long Bảo, vọt tới đường bờ biển.
Ở đây không có bất luận chướng ngại vật gì có thể mượn dùng, chỉ có thủy triều vô tận trước mặt và hương gió biển nhàn nhạt.
Phía trước đã không còn đường nữa rồi! Lẽ nào thực sự phải lấy ra chiêu sát thủ hộ mệnh? Nhưng nếu không như vậy, chính mình chỉ cần hơi chút chuyển động, khẳng định sẽ bị Phượng Kinh Thanh phía sau đuổi kịp.
Giữa lúc Đường Phong đang do dự tiến thoái lưỡng nan, công kích sau lưng không ngừng bắn thẳng tới rồi đột nhiên ngừng lại. Đường Phong trụ vững cước bộ, quay người lại mới phát hiện đao phong trên người Phượng Kinh Thanh đã biến mất không thấy.
Đường Phong không khỏi vui mừng quá đỗi! Loại tình huống này rõ ràng là Phượng Kinh Thanh không dám tiếp tục duy trì lực lượng cương tâm của mình. Địch nhân của hắn không chỉ có một người, tiêu hao quá nhiều cương khí đối với hắn mà nói thật không có lợi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Khi Đường Phong dừng lại, Phượng Kinh Thanh cũng dừng lại. Đôi mắt đỏ rực có chút mất đi lý trí hung hăng nhìn chằm chằm Đường Phong, ánh mắt âm u nói:
- Lần đầu tiên ta thấy một tên Địa Giai biến thái như ngươi vậy, cư nhiên cầm cự trong tay ta thời gian lâu như vậy.
Những lời này rất có điểm giống như khen người để tự dát vàng lên mặt mình vậy.
- Ngươi rất không tồi! Đáng tiếc, ngươi vẫn phải chết!
Phượng Kinh Thanh tự thị cho dù mình không dùng lực lượng cương tâm, muốn giết chết tiểu tử Địa Giai này cũng không phải quá khó khăn. Hắn hiện đang thụ trọng thương, mất máu sẽ ảnh hưởng đến tốc độ. Hắn chủ yếu là dựa vào tốc độ. Một khi phương diện này bị kiềm chế, hắn còn có thể né tránh công kích của mình sao?
Sự thực cũng đúng là như vậy. Khi trên người thụ thương, cho dù chỉ là ngoại thương, nhưng cơ thịt vỡ ra, máu mất dần đi, Đường Phong bây giờ cũng cảm giác bản thân mình không bằng được khi nãy.
- Phượng Kinh Thanh! Tha cho hắn một mạng. Lão phu đi theo ngươi.
Bàng Dược Vương vội vội vàng vàng từ bên kia xông qua. Người còn chưa tới đã vội kinh hô.
Đây cũng là không có biện pháp. Bàng Dược Vương một đường truy đuổi tới đây, rất sợ nhìn thấy thi thể của Đường Phong. Tới khi nhìn thấy Đường Phong đứng ở chỗ này, tảng đá đè nặng trong lòng mới tạm thời được thả xuống.
- Ngươi tự đánh giá mình quá cao rồi!
Phượng Kinh Thanh cười lạnh nói:
- Cho dù ngươi thần phục Cung chủ, tên này cũng phải chết chắc.
Bàng Dược Vương đã truy đuổi tới đây, đám người Địa Giai vướng chân vướng tay kia khẳng định cũng sẽ tới, lúc này không động thủ giết chết Đường Phong còn đợi khi nào?
Mắt thấy Phượng Kinh Thanh nhanh như gió vọt tới trước mặt Đường Phong, mà Đường Phong lại như nỏ mạnh hết đà, có lẽ đã bị dọa ngốc tại chỗ, vẫn không hề nhúc nhích, Bàng Dược Vương có thể tưởng tượng đến cảnh máu vẩy đầy trời.
Bị một cao thủ Thiên Giai thượng phẩm tấn công trong khoảng cách gần như vậy, căn bản là không có khả năng phản kháng.
Không chỉ Bàng Dược Vương nghĩ như vậy, ngay cả Phượng Kinh Thanh cũng hiểu được, lần này lấy đi tính mạng của Đường Phong dễ như trở bàn tay.
Thế nhưng, ngay tại chỗ Đường Phong đang đứng, đột nhiên hiện ra một vật gì đó bay thẳng tới Phượng Kinh Thanh. Thân thể Phượng Kinh Thanh giống như dây cung, vừa bắn tới lại bắn ngược trở về.
Giữa không trung bay lả tả một đoàn bột phấn. Những bột phấn này bị gió thổi qua, như phô thiên cái địa ùn ùn kéo tới chỗ Phượng Kinh Thanh.

Vô Thường - Chương #549


Báo Lỗi Truyện
Chương 549/1679