Chương 548: Thụ thương (thượng).


Cho dù không có Bàng Dược Vương nhắc nhỏ, Đường Phong và Cừu Thiên Biến cũng không dám đứng tại chỗ, hai người đồng thời vội vàng lui về phía sau. Âm thanh "đinh đinh đương đương" liên tiếp truyền đến.
Trong mắt Đường Phong không khỏi tràn ngập phẫn uất. Kiếm chiêu của mình chém xuống lại bị kình khí của đối phương hóa giải, mà chín phi đao kia, tuy rằng tốc độ rất nhanh, nhưng khi cách yết hầu Phượng Kinh Thanh một tấc lại ngừng lại, như bị một bức tường vô hình ngăn chặn, lập tức bị lực đạo thổi bay sang một bên.
Không chỉ công kích của Đường Phong vô hiệu, mà Cừu Thiên Biến cũng như vậy. Hắn đâm tới sau ót Phượng Kinh Thanh một kích, căn bản còn chưa tiến vào đã bị cản trở.
Vài tiếng "Hự hự!" vang lên, khi Đường Phong và Cừu Thiên Biến trụ vững cước bộ, cả hai đều không khỏi toát mồ hôi lạnh.
Trên ngực Cừu Thiên Biến có vài vết rách chừng một thước, là bị lợi khí cắt vào, y phục nát vụn. Hơn nữa tại chỗ vết cắt, máu không ngừng chảy ra.
Đường Phong cũng sờ sờ mặt mình. Lòng bàn tay ẩm ướt một mảng, nơi sờ vào nhói lên cảm giác đau đớn. Hắn phản ứng nhanh hơn so với Cừu Thiên Biến một chút, lui lại sớm hơn một chút, dù vậy cũng tránh không khỏi.
Vừa rồi chỉ cần hai người chậm hơn một chút, toàn bộ đầu Đường Phong sẽ bị chẻ làm hai nửa, mà ngực Cừu Thiên Biến cũng sẽ có thêm vài lỗ thủng.
Gió lạnh thấu xương quấn quanh thân thể Phượng Kinh Thanh. Năng lượng nguyên tố Phong hệ thậm chí đã ngưng tụ tới mức mắt thường có thể nhìn thấy được, bao kín thân thể hắn vào giữa. Nhìn bằng mắt thường, Phượng Kinh Thanh lúc này giống như được bao bọc trong muôn ngàn lưỡi đao do đao phong tụ tập mà thành, đao phong gào thét. Lúc này Phượng Kinh Thanh thoạt nhìn như một con nhím.
Cương tâm của người này cư nhiên lại là gió. Đường Phong thầm kinh hãi.
Cùng Phượng Kinh Thanh giao thủ tới bây giờ, tuy rằng chỉ trong chốc lát, nhưng Đường Phong luôn một mực đề phòng lực lượng cương tâm của đối phương. Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, sao có thể không đoán ra?
Quỷ dị khó lượng, không để lại dấu vết chính là gió. Phượng Kinh Thanh vốn là cao thủ Thiên Giai thượng phẩm, tốc độ cực nhanh, tốc độ lực lượng cương tâm của hắn còn nhanh hơn một bậc.
Hơn nữa, năng lượng cương tâm của đối phương không phải là đệ tử khi xưa của Thiên Tú Tông có thể so sánh được. Năng lượng cương tâm của hắn một khi dùng đến, vừa có chất vừa có hình, tiếp xúc trong nháy mắt có thể nhận ra, một khi bị đao phong này đụng tới, ngoại trừ Thiết Đồ và Bàng Dược Vương, những người còn lại căn bản đều không có cách nào phòng ngự.
Đường Phong buồn bực, Phượng Kinh Thanh so với hắn còn buồn bực hơn. Lấy một cao thủ Thiên Giai thượng phẩm, hơn nữa còn sử dụng lực lượng cương tâm, cư nhiên lại không thể nào khống chế được hai tên Địa Giai. Thật sự là mất mặt! Hắn vốn không muốn cùng mấy người này dây dưa, chỉ muốn mau chóng tiêu diệt Đường Phong, hoàn thành nhiệm vụ Cung chủ giao cho, sau đó giết hết những người còn lại. Không ngờ mặc dù mình đột ngột dùng tới lực lượng cương tâm, cũng không giết được một người của đối phương.
Tiếng địch của Thu Tuyệt Âm từ lúc bắt đầu tới giờ cũng chưa từng dừng lại, nhưng công lực của nàng dù sao cũng chưa đủ, âm công đối với đẳng cấp bậc này của Phượng Kinh Thanh ảnh hưởng thực sự là quá nhỏ.
Tuy nhiên, mặc dù là khó khăn, nhưng Đường Phong biết, lực lượng cương tâm của một người không có khả năng duy trì mãi mãi, nhất là đối với cảnh giới cao thủ như Phượng Kinh Thanh. Một khi sử dụng lực lượng cương tâm, tốc độ thoát ra của cương khí sẽ vô cùng nhanh chóng, dùng không được bao lâu sẽ dẫn đến tình trạng kiệt sức. Cho nên, hắn không thể cứ duy trì mãi lực lượng cương tâm, chỉ cần tránh thoát vài lần công kích của hắn, khiến hắn không thể bắt được mọi người trong thời gian ngắn, đến lúc đó hắn nhất định sẽ phải thu hồi lực lượng cương tâm.
Đường Phong hiểu được đạo lý này, những người còn lại đương nhiên cũng hiểu được.
- Nói thật, biểu hiện của các ngươi quả thật khiến ta phải nhìn với con mắt khác.
Phượng Kinh Thanh cười lạnh một tiếng:
- Chẳng qua, năng lực của các ngươi cũng chỉ đến thế mà thôi.
Vừa nói hắn vừa vưng mạnh tay lên. Một vài đạo đao phong mắt thường có thể nhìn thấy được thoát đi từ thân thể hắn, mang theo sát khí nồng đậm, bay tới trước mặt Đường Phong.
Chiêu thức tấn công ấy và kiếm phong do đệ tử trước đây của Thiên Tú Tông Dương Ngọc Nhi thi triển có hiệu quả như nhau. Nhưng Phượng Kinh Thanh sử dụng lực lượng cương tâm của mình so với Dương Ngọc Nhi rõ ràng cao hơn vô số lần. Hai người căn bản không cùng đẳng cấp.
Đối phó với công kích như vậy, hoặc là ngạnh tiếp, hoặc là né tránh, ngoài ra không còn cách nào khác.
Tất nhiên Đường Phong có thể trong nháy mắt sử dụng Tá Thi Hoàn Hồn, lấy căn cơ Thiên Giai trung phẩm, hơn nữa, với cường độ thân thể Đường Phong, nếu muốn tránh cũng không phải quá khó khăn. Nhưng Đường Phong không dám thể hiện ra kỹ năng sát thủ của mình. Năng lực này là con bài tẩy để đánh lén Phượng Kinh Thanh, phải chờ tới lúc cảnh giác của hắn thấp nhất. Như vậy mới có thể đạt hiệu quả xuất kỳ bất ý.
Đường Phong biết mình chỉ có một cơ hội công kích duy nhất. Nếu một kích không thành, như vậy Phượng Kinh Thanh sẽ đề phòng chính mình, đến lúc đó đừng mong có thể đắc thủ nữa.
Cho nên, tình cảnh hiện tại cho dù rất nguy hiểm, Đường Phong vẫn phải cố nén không sử dụng Tá Thi Hoàn Hồn, mà bước tránh vài bước, thân thể xoay mạnh vài cái.
Thời gian như đông cứng lại. Tới khi mọi người nhìn kỹ lại, trên mặt Đường Phong hiện lên một đạo đao phong. Đao phong này hầu như suýt chém trúng mũi Đường Phong, tóc trên trán bị cắt đứt vài sợi, bay phất phơ trong không trung.
Kình khí do đao phong xẹt qua khiến trên mặt Đường Phong truyền tới cảm giác đau nhói.
Một đạo đao phong khác xẹt qua dưới nách Đường Phong, giống như đánh hụt mà khựng lại, chỉ đủ làm rách y phục hắn mà thôi.
Một đạo đao phong cuối cùng từ cánh tay trái Đường Phong bay ra, mang theo một chuỗi máu tươi.
Bị cắm vào da thịt đến ba phần, Đường Phong chỉ cảm thấy cánh tay mình thiếu chút nữa đứt lìa. May mắn đây chỉ là vết thương ngoài da, mình nắm thời cơ và vị trí vô cùng chuẩn xác, đao phong chỉ xẹt qua da thịt, cũng không có thương tổn tới gân cốt. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Máu tươi trong nháy mắt nhuộm đỏ cánh tay Đường Phong, từng giọt, từng giọt nhỏ xuống đất.
Ba đạo đao phong bay ra cự ly chừng hơn mười trượng mới tiêu tán thành hư vô trong không trung.
Đây là một canh bạc cực kỳ nguy hiểm, hơi có chút vô ý sẽ lập tức táng mệnh. Nhưng Đường Phong đã làm được. Đối mặt với một cao thủ Thiên Giai thượng phẩm lực lượng cương tâm thi triển gần như không có kẽ hở, Đường Phong trên cơ bản là hoàn toàn né tránh hết, chỉ là bị một chút ngoại thương mà thôi.
- Ta cho ngươi trốn!
Phượng Kinh Thanh phẫn nộ hét lên. Đường Phong chỉ là một tiểu tử Địa Giai trung phẩm lại hết lần này tới lần khác thoát khỏi công kích của hắn, Phượng Kinh Thanh cảm thấy như bị người khác hung hăng tát một cái thật mạnh vào mặt. Điều này làm sao hắn có thể chấp nhận được?

Vô Thường - Chương #548


Báo Lỗi Truyện
Chương 548/1679