Chương 545: Là hắn sao (thượng)?


Sát thủ Đại Tuyết cung này cũng đã vô cùng buồn bực. Hắn phụng mệnh truy kích Đường Phong, không ngờ chỉ một tiểu tử Địa Giai trung phẩm lại có tốc độ nhanh như vậy, khiến hắn không lưu ý một chút liền mất tung tích đối phương.
Tạ Tuyết Thần đối với Đường Phong hận thấu xương. Hắn đương nhiên không thể cứ như vậy trở về báo cáo kết quả. Tuy rằng buồn bực phẫn nộ, cũng vẫn phải tìm kiếm khắp Ô Long Bảo. Lúc này Ô Long Bảo hỗn loạn rối tung rối mù, tuy nhiên, với nhãn lực của hắn, tìm kiếm mục tiêu của mình giữa một đám người cũng là chuyện rất đơn giản.
Vì bản lĩnh chạy trốn của Đường Phong mà hắn đã phải vòng vo hơn phân nữa Ô Long Bảo. Mà lúc này, hắn đang chuẩn bị đến dược phòng.
Vị cao thủ Thiên Giai này vừa tìm kiếm trong lòng vừa chửi cha gọi mẹ. Tuy rằng nhãn lực của hắn không tầm thường, nhưng tên tiểu tử Địa Giai kia nếu chỉ vừa dọa đã sợ, trốn ở một nơi bí mật nào, thật sự là khó tìm. Hắn không thể kiểm tra tất cả các gian phòng. Nếu làm vậy, chỉ sợ không biết tới ngày tháng năm nào.
Chính lúc đang phiền muộn không gì sánh được, trong một gian phòng có tường bị phá hai lỗ lớn đột nhiên lóe ra hai điểm tinh quang, phóng qua bên này với tốc độ cực nhanh.
Tinh quang chính là do một người trong phòng bắn ra.
Cao thủ Thiên Giai này để tiện tìm kiếm Đường Phong nên đã bay lơ lừng trên không trung. Với thực lực cùng khí thế của hắn, dọc theo đường đi tới căn bản không có hắc y nhân Ô Long Bảo nào dám tìm hắn gây phiền phức, thấy hắn từ xa đã vội vàng bỏ chạy. Thế nhưng ở đây, hắn cư nhiên lại bị đánh lén. Tên đó không phải muốn tìm tử lộ sao? Vào lúc tâm tình của mình đang không tốt lắm, lại có kẻ dám ở phía sau vuốt râu hùm, mình thật không ngại đi xuất thủ khiển trách tên hắc y nhân không biết trời cao đất dầy này một chút.
Đang ở giữa không trung, cách mặt đất chỉ khoảng bày, tám trượng, cao thủ Thiên Giai đã thấy được hình dáng của hai đao tinh quang. Đó là hai thanh phi đao nhìn qua rất bình thường nhưng chế tạo lại rất tinh xảo.
Kẻ phóng ra hai thanh phi đao này hẳn là bản lĩnh dùng ám khí không tầm thường, bởi vì tốc độ, lực đạo và góc độ xuất kích đều vô cùng chuẩn xác.
Tuy nhiên, đối với một cao thủ Thiên Giai mà nói, chỉ là hai thanh ám khí, cũng không mang lại uy hiếp gì đáng kể.
Cao thủ Thiên Giai này chỉ khẽ vung tay lên, một cỗ cương khí khổng lồ tràn ra, đánh dạt hai thanh phi đao tới nơi nào không rõ.
Nhìn lại nơi xuất phát của hai thanh phi đao, vẻ mặt cao thủ Thiên Giai này không khỏi tràn đầy cao hứng.
Bởi vì vừa rồi trong nháy mắt, hắn rõ ràng thấy được khuôn mặt của tên tiểu tử Địa Giai kia tại chỗ tường bị phá chợt lóe lên rồi biến mất.
Quả nhiên là "Đi mòn gót giày tìm không thấy, đến khi thấy được chẳng tốn công"… Xem ra tiểu tử này quả nhiên có chút hoảng loạn. Bằng không, nếu như hắn cứ ở yên một chỗ, chính mình trong thời gian ngắn sẽ không tìm được hắn, nhưng hắn lại núp ở đây đánh lén mình. Cái này chẳng phải là mang cá đến miệng mèo sao?
Không hề nghĩ ngợi, cao thủ Thiên Giai trực tiếp vọt qua lỗ hổng. Người còn chưa tới, hắn đã cảm giác được bên trong còn có mấy cỗ khí tức.
Mai phục sao? Xem ra tên tiểu tử Địa Giai kia cũng không phải hoàn toàn không chuẩn bị, lại càng không phải là trong lúc hoảng loạn mà tập kích mình, mà là có dự mưu từ trước.
Khóe miệng cao thủ Thiên Giai hiện ra một tia cười nhạt tàn khốc. Theo như hắn biết, hiện tại toàn bộ cao thủ đứng đầu Ô Long Bảo đều đã bị bọn cung chủ chế ngự, những người còn lại trong mắt hắn đều không có chút uy hiếp nào. Bởi vậy, thực lực mấy người Địa Giai mai phục này sao đáng cho hắn để vào mắt.
Bởi vậy, mặc dù cảm giác được bên trong còn có mấy người khác, tốc độ của hắn vẫn không giảm chút nào. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Bên trong dược phòng, tại hai bên động khẩu, Đường Phong quay đầu nhìn Bàng Dược Vương, vẻ mặt chờ mong:
- Bàng lão, tất cả đều trông cậy vào lão!
Bàng Dược Vương tức đến thổ huyết.
Đường Phong căn bản là chưa cho lão thời gian hỏi han bất cứ chuyện gì, vừa cảm giác được khí thế và sát khí của cao thủ Thiên Giai kia, hắn đã lao tới bên tường phóng ra hai thanh phi đao, sau đó còn dám nói ra câu chết tiệt kia.
Bàng Dược Vương biết thực lực của mình, cũng biết giữa mình và sát thủ Thiên Giai thượng phẩm chênh lệch thế nào. Lão vừa nói muốn đi chiếu cố Phi Tiếu Nhã cũng chỉ là do chức trách. Huống chi, trong lúc có nhiều cao thủ Thiên Giai hỗn chiến, áp lực đối với lão cũng không lớn, đến lúc đó ra tay hỗ trợ, giúp người khác gánh vác bớt một chút gánh nặng cũng không thành vấn đề.
Thế nhưng, tình cảnh hiện tại so với hỗn chiến hoàn toàn khác nhau. Đường Phong hành động như vậy chẳng khác nào muốn lão và tên cao thủ Thiên Giai thượng phẩm kia trực tiếp đối chiến. Điều này không phải muốn đẩy lão vào tuyệt lộ sao?
- Bàng lão, lên đi chứ!
Thiết Đồ cũng ở một bên giục giã:
- Chúng ta sẽ ở phía sau yểm hộ lão.
Bàng Dược Vương thực sự muốn giết người. Nhưng hiện tại nói cái gì cũng đã muộn. Tên cao thủ Thiên Giai kia vọt thẳng tới, nếu lão còn không động thủ, khẳng định sẽ không còn cơ hội nữa.
Thân hình chợt lóe lên. Sắc mặt Bàng Dược Vương trở nên ngưng trọng, vọt tới lỗ hổng bên cạnh, nhìn cũng không buồn nhìn, vội ngưng tụ thực lực toàn thân, đẩy ra phía ngoài cửa một chưởng.
Lần đánh lén này Bàng Dược Vương nắm thời cơ tương đối chính xác. Trong nháy mắt chưởng phong của hắn đẩy ra, sát thủ Thiên Giai kia cũng vừa lúc đáp xuống ngoài động khẩu, cước bộ còn chưa đứng vững, lại đột nhiên cảm thụ được một công kích không thể xem thương ập vào mặt.
Không ngờ bên trong còn có Thiên Giai?
Sát thủ Đại Tuyết cung giật mình kinh hãi. Tuy rằng hắn không sợ người cảnh giới Địa Giai, nhưng lúc này nếu bị cao thủ Thiên Giai toàn lực đánh một chiêu, cũng đủ cho hắn ngậm quả đắng rồi. Đối mặt với một kích thanh thế lớn như vậy, hắn muốn tránh cũng đã không còn kịp rồi, chỉ có thể lấy cứng chọi cứng, trong lúc hoảng loạn toàn lực đánh ra một chiêu.
Hai cỗ cương khí tại hai bên tường hung mãnh va chạm vào nhau, bùng lên một tiếng nổ dữ dội. Bức tường dược phòng bị hất bay đi hơn phân nửa.
Khi hai cao thủ Thiên Giai liều mạng so chiêu, sát thủ Thiên Giai nương theo lực đạo của đối phương, hai chân nhẹ nhàng điểm trên mặt đất, cả người lướt đi.
Thế nhưng, trong nháy mắt khi hắn nhảy lên khỏi mặt đất, từ trong dược phòng đột nhiên lao ra mấy nhân ảnh, dẫn đầu là một người kim quang chói lói, quyền phong lạnh thấu xương, lao phía hắn đánh ra mấy quyền.
Sắc mặt sát thủ Thiên Giai trầm xuống, khi đang muốn phòng ngự, trước mặt lại có bóng người nhoáng lên, lập tức sau ót truyền tới cảm giác lạnh lẽo.
Cư nhiên lại có người vọt đến phía sau mình? Vừa rồi trong nháy mắt hắn chỉ thấy một thân ảnh lờ mờ, còn chưa kịp nhìn rõ đối phương, đã bị đối phương vọt tới phía sau.
Tốc độ lại có thể nhanh như vậy?

Vô Thường - Chương #545


Báo Lỗi Truyện
Chương 545/1679