Chương 532: Chiến đấu, bắt đầu rồi (hạ).


Nhất thời Đường Phong toát mồ hôi. Hắn quả thực đã quên mất chuyện này. Lúc đó hắn chẳng qua nghe tin tình báo nói rằng Tiếu Nhất Diệp đã chết cho nên mới nói như vậy, người chết tất nhiên sẽ không thể đối chứng. Ai ngờ rằng kẻ bị nói đã chết kia cư nhiên lại đang ở ngay tại Ô Long Bảo. Thảo nào người này lần đầu tiên thấy hắn, ánh mắt dường như có thâm ý. Hắn không chỉ sớm nhận ra mình, phỏng chừng cũng nghe nói mình chính là người mượn tên hắn đến Ô Long Bảo.
- Vì sao Ngươi không chết a…
Trong lòng Đường Phong oán hận kêu một tiếng. Loại cảm giác này thật giống như bị bắt gian tại trận, để cho người ta âm thầm quan sát thủ đoạn vụng về của mình, chính mình ngược lại còn hồ đồ không biết. Thật sự là hổ thẹn đến muốn tìm lỗ nẻ mà chui xuống a…
- Còn có thể làm sao bây giờ. Đánh cho hắn cha mẹ cũng không thể nhận ra chứ sao?
Đường Phong trong cơn giận dữ hét lên. Mấy người Thang Phi Tiếu không thể nào để mình và Tiếu Nhất Diệp ngồi chờ chết. Hiện tại, lối thoát duy nhất chính là đấu võ, tại tuyệt cảnh chuyển bại thành thắng mới có thể mong sống sót.
- Nói hay lắm! Vậy thì đánh cho hắn cha mẹ cũng không thể nhận ra!
Thang Phi Tiếu cười lớn, hào khí bộc phát, đưa tay về phía Tạ Tuyết Thần tung ra một chưởng.
Trên đỉnh đầu Tạ Tuyết Thần đột nhiên xuất hiện chưởng ảnh màu lam thật lớn, đủ để bao vây tất cả cao thủ đối phương bên trong.
Cách Không Thủ! Tiếu thúc biết rõ lúc này tình thế không lạc quan, ra tay tất không lưu tình
Tám đạo đao mang hình trăng lưỡi liềm đột nhiên hiện ra. Mỗi đạo đao mang đều hướng thẳng tới cổ đối phương. Ngay khi Tiếu thúc động thủ, Đoạn Thất Xích trong nháy mắt cũng chém ra tám đao.
Hai đại sát thần hợp lực một kích cơ hồ là cùng lúc ra chiêu. Hai người phối hợp đã quen, căn bản không cần dùng đến ngôn ngữ trao đổi, chỉ một chút động tác hoặc ánh mắt, mỗi người đều biết đối phương sẽ làm gì.
Phản ứng của Tiếu Nhất Diệp chậm hơn nửa nhịp. Khi đao mang đi đến giữa đường, hai tay hắn run lên, vô số độc xà như dây thép bắn ra, theo sát đao mang, hướng tám người đối diện lao tới, khí thế như phô thiên cái địa.
Ba cao thủ đứng đầu cùng lúc hợp lực công kích, mặc dù đối phương có tám người nhưng cũng không dám có một chút khinh suất. Vô luận là Tạ Tuyết Thần hay bốn sát thủ Đại Tuyết Lâu bên cạnh đều có thể nhận ra tâm lý oán hận cùng cực của đám người Thang Phi Tiếu.
Hai đại sát thần không cần phải nói. Bọn họ năm đó giết người như ngóe, chỉ bằng một thân sát khí đủ khiến đối phương kinh hồn táng đởm. Bốn đại cao thủ lúc trước cũng sợ bọn họ mấy phần. Tiếu Nhất Diệp cũng vậy. Từ sau khi hai đại sát thần thoát ly Đại Tuyết cung, Tiếu Nhất Diệp vươn lên trở thành Đại Tuyết cung đệ nhất sát thủ, phàm là hắn cùng đồng bọn ra tay, không quá ba tháng, đối phương nhất định sẽ chết bất đắc kỳ tử. Cho dù ai cũng biết là do Tiếu Nhất Diệp ra tay, nhưng không cách nào tìm được bất luận chứng cớ gì.
Tâm lý ác độc và thủ đoạn biến thái của Tiếu Nhất Diệp khiến mọi thành viên Đại Tuyết cũng đau đầu không ít, kết quả là không ai dám cùng hắn đi giết người, bởi vì nếu không cẩn thận, chính mình cũng bị hắn ngẫu hứng mà giết chết. Cuối cùng, người duy nhất dám hợp tác cùng Tiếu Nhất Diệp chính là Lâu Mãn Kinh. Người này dưới quỷ kế liên hợp của Đường Phong cùng Tiếu Nhất Diệp cuối cùng cũng chết không nhắm mắt.
Tại thời điểm chưởng ảnh Cách Không Thủ xuất hiện, tám đại cao thủ vội vận chuyển cương khí, chuẩn bị đón đỡ. Thang Phi Tiếu dù lợi hại thế nào cũng không thể mấy một địch tám a…
Thế nhưng, khiến mọi người kinh hãi chính là, lực sát thương của đạo chưởng ảnh này hoàn toàn là ở chiêu tiếp theo, nó chủ yếu chỉ có tác dụng kiềm chế. Tám đại cao thủ sát chiêu còn chưa tung ra, từ trong chưởng ảnh đột nhiên truyền đến một hấp lực khổng lồ, khiến bọn họ không thể cử động.
Chỉ trong một cái nháy mắt này, tám đạo đao mang đã bay tới trước mặt họ, theo sát phía sau chính là vô số độc xà như ánh thép.
Tám người một khắc cũng không dám chậm trễ, tất cả đều vận toàn lực ngăn trở đao mang đã đến gần trong gang tấc.
Tiếng nổ đinh tai liên tiếp truyền đến, vô số cương khí giao tạp bắn ra chói mắt. Đao mang và chưởng ảnh trong nháy mắt bao trùm lên tám người, mảnh vụn bay đầy trời. Lấy khu vực mấy người giao chiến làm trọng tâm, tại bốn phương tám hướng xung quanh, toàn bộ phòng ốc sập nát tan tành, mặt đất rùng rùng chấn động.
Hầu như không ai thấy trong không gian hỗn loạn đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể nghe được những tiếng nổ thật lớn, tiếng kêu đau đớn cùng vô số độc xà bị chặt đứt văng tung tóe.
Ba vị cao thủ đứng đầu bất ngờ công kích, khiến đám người Tạ Tuyết Thần nhất thời có chút trở tay không kịp. Đám sát thủ Đại Tuyết Lâu bị đao mang của Đoạn Thất Xích liên tục bức lui về phía sau mấy bước, bàn tay nắm vũ khí đều khẽ run lên, mặc dù không khiến bọn họ bị thương, nhưng cũng đủ khiến bọn họ âm thầm kinh hãi không thôi.
Bọn họ hoàn toàn không nghĩ tới công kích của Đoạn Thất Xích lại sắc bén như vậy. Mười năm trước, hắn không thể nào có được công lực thế này, không ngờ mười năm sau, công lực của hắn lại tinh tiến nhanh như vậy.
Mặc dù đám sát thủ Đại Tuyết Lâu đối với hai đại sát thần cực kỳ sợ hãi, nhưng bọn chúng vẫn cho rằng cảnh giới của Thang Phi Tiếu cùng Đoạn Thất Xích chỉ như mười năm trước. Có thể nói, trước khi động thủ, bọn chúng còn ôm một tia hi vọng, đó là mình cùng hai đại sát thần mặc dù có chút chênh lệch nhưng cũng không quá xa.
Thế nhưng, sau khi tiếp một đao của Đoạn Thất Xích, bọn hắn mới giật mình phát hiện, chính mình và hai đại sát thần mười năm trước vẫn có một khoảng cách không thể nào bù đắp được. Cái này không đơn giản chỉ là vấn đề công lực, mà quan trọng hơn chính là khí thế - khí thế bá đạo không gì sánh được, trước nay chưa từng có.
Cuồng Đao quét ngàn quân, Địa Thí cầm thanh đao trên tay, dù phía trước có thiên quân vạn mã, cũng khiến đối phương không còn manh giáp.
Đoạn Thất Xích đã lợi hại như vậy, huống chi còn có Thang Phi Tiếu vốn bài danh trên cả hắn. Một chưởng vừa rồi của Thang Phi Tiếu mặc dù không có ý giết hoặc đả thương người, chỉ là kiềm chế, nhưng dù vậy cũng khiến cho tám người nếm không ít đau khổ. Trong phạm vi bao trùm của chưởng ảnh, cơ hồ không ai có thể thoát khỏi đao mang tập kích của Đoạn Thất Xích, chỉ có thể ngạnh tiếp tại chỗ. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Hiệu quả mà hai người phối hợp mang lại tuyệt đối không phải đơn giản chỉ là một cộng một bằng hai, huống chi còn có Tiếu Nhất Diệp ở một bên trợ giúp.
Ba cỗ sát khí khổng lồ trong nháy mắt tràn ra, trong đó một cỗ hơi mang vẻ âm nhu, hơn nữa sát cơ thua xa hai cỗ còn lại. Đây hiển nhiên là sát khí của Liễu Nhất Diệp. Hai cỗ sát khí còn lại kia mới thuộc về hai đại sát thần.
Trong nháy mắt động thủ đó, sát khí và lệ khí bị dồn nén suốt mười năm của hai đại sát thủ đã không thể khống chế mà bùng phát ra, so với cuộc chiến tranh đoạt thần binh tại Khúc Đình Sơn mạnh hơn gấp mấy lần.

Vô Thường - Chương #532


Báo Lỗi Truyện
Chương 532/1679