Chương 531: Chiến đấu, bắt đầu rồi (thượng).


Cao thủ bên phía Ô Long Bảo hiện tại, Tuyết Nữ đã bị người mặc áo bào tro kia chế trụ rồi, hai đại sát thần và Mang chấp sự bị đả thương, sức chiến đấu giảm mạnh, có thể nói là người có sức chiến đấu lớn nhất chỉ còn một mình một người Phi Tiểu Nhã mà thôi. Cho dù vậy, bảo chủ đại nhân chỉ là cao thủ Thiên giai thượng phẩm mới tấn chức không lâu, sao có thể giành thắng lợi trước mặt nhiều định nhân cường đại như vậy? Có thể nói, chỉ cần Tạ Tuyết Thần nguyện ý, tùy tiện đều có thể giết mọi người ở đây một phiến giáp cũng không để lại.
Thế nhưng hắn nói ra lời như vậy tự nhiên là cố ý rồi.
- Tiểu Nhã, nghìn vàn lần không nên tin tưởng người này nói!
Sắc mặt Thang Phi Tiếu âm trầm tới cực điểm:
- Hắn từ nhỏ tới lớn, đều không hề nói được một câu chắc chắn!
- Duy nhất chỉ có lần này ta nói chuyện giữ lời!
Tạ Tuyết Thần không đợi Phi Tiểu Nhã trả lời, trên mặt hiện lên nụ cười vui vẻ, lại chuyển ánh mắt về phía Đường Phong, âm lãnh nhìn hắn:
- Bất quá ta còn có hai điều kiện, thứ nhất là nam nhân này phải chết trước mặt ta!
- Ngươi si tâm vọng tưởng!
Bảo chủ đại nhân giận dữ quát lớn, quay đầu… Tràn ngập áy náy nhìn Đường Phọng.
Động tác vô cùng thân thiết đối với Đường Phong vừa rồi rõ ràng đã triệt để chọc giận Tạ Tuyết Thần, vì vậy hắn mới nhằm vào Đường Phong chằm chằm như vậy. Lúc này Phi Tiểu Nhã vô cùng hối hận, nguyên nhân có hành động vừa rồi chính là bởi vì bên phía Ô Long Bảo chiếm ưu thế cực lớn, nàng chỉ là muốn phản kích Tạ Tuyết Thần một chút mà thôi, quấy rầy tinh thần của hắn, thế nhưng tình thế hiện tại hoàn toàn bật ngược lại, Phi Tiểu Nhã biết hành động của chính mình vừa rồi không cần bàn cãi đã chuyển Đường Phong lên đầu sóng ngọn gió rồi, trong lòng vô cùng hối hận a.
Nếu sớm biết được Ô Long tam sứ sẽ làm phản, nói cái gì nàng cũng không để Đường Phong lộ mặt rõ ràng như vậy. Hắn chỉ là Địa giai trung phẩm, không để hắn dụ dỗ, Tạ Tuyết Thần tuyệt đối sẽ không lưu ý tới một Địa giai trung phẩm nho nhỏ.
Đường Phong cũng cười khổ liên tục, hắn biết Tạ Tuyết Thần đã ghi hận chính mình rồi, nguyên bản còn dự định tìm cơ hội đánh lén tiêu diệt đối phương, bằng không lúc nào cũng bị người ta thương nhớ không thôi, chung quy không phải là chuyện tốt.
- Đừng vội cự tuyệt, ta còn có một điều kiện khác chưa nói xong!
Tạ Tuyết Thần cười khẽ một tiếng, lập tức chuyển ánh mắt về phía Mang chấp sự:
- Điều kiện thứ hai chính là, Tiếu Nhất Diệp ngươi cũng phải chết, nếu như ngươi muốn thoát ly khỏi vòng khống chế của ta, vậy ta cho ngươi một lần sảng khoát!
Tiếu Nhất Diệp? Trong lòng Đường Phong rùng mình, vô cùng kinh ngạc nhìn về phía Mang chấp sự với sắc mặt tái nhợt cách đó không xa.
Từ khi Đường Phong tới thế giới này đến hiện tại, nếu như nói ai là người cho hắn ấn tượng khắc sâu nhất, tự nhiên không cần bàn cãi chính là nam nhân Tiếu Nhất Diệp trước kia tại Khúc Đình Sơn thể hiện một mặt vô cùng rắn rết. Người này thâm độc dị thường, đối với chính mình cũng ngoan lệ không gì sánh được, vì muốn thoát khỏi Đại Tuyết Cung, trực tiếp lấy thân chính mình phạm hiểm, không tiếc bị hai vị cao thủ Thiên giai thượng phẩm đánh trúng hai hại trí cực kỳ yếu hại, thậm chí lúc đó toàn bộ đầu bị xoay chuyển nửa vòng, còn có một kiếm đâm xuyên qua.
Nam nhân này quá mức đặc thù rồi, không chỉ nói ngữ khí của hắn rất đặc thù, còn có nụ cười mỉm chiêu bài kia, nụ cười luôn luôn không thay đổi, khiến người khác vừa nhìn liền có cảm giác toàn thân lông tóc dựng ngược.
Đi tới Ô Long Bảo, từ lúc nhìn thấy Mang chấp sự, Đường Phong từ trên người Mang chấp sự cảm nhận được khí tức âm lãnh so với Tiếu Nhất Diệp không sai biệt lắm.. Đã từ có lúc hắn hoài nghi, hai người có phải là một hay không.
Thế nhưng, hai người Mang chấp sự và Tiếu Nhất Diệp khác biệt quá lớn. Sắc mặt Mang chấp sự vẫn luôn hết sức tái nhợt, hơn nữa cũng không có chiêu bài cười mỉm kia. Cho nên, Đường Phong cũng chỉ là hoài nghi. Qua thời gian tiếp xúc lâu dài với Mang chấp sự, Đường Phong gần như cũng không còn nghĩ tới điểm này nữa.
Bất qua hiện tại nghe được Tạ Tuyết Thần nói như thế, Đường Phong cuối cùng minh bạch vì sao mình có thể cảm thụ được khí tức quen thuộc như thế trên người Mang chấp sự.
Hắn cư nhiên lại chính là nam nhân rắn rết kia. Mà sở dĩ lại có sắc mặt tái nhợt như vậy, chỉ sợ cũng là do thân trúng độc tuyết tủy hàn băng mà thôi.
Người này… Thực sự giỏi nhẫn nhịn. Đường Phong trong lòng vô cùng bội phục.
Thời gian qua cũng khoảng một năm rồi, lúc ấy cuộc nói chuyện giữa Tiếu Thúc và Tiếu Nhất Diệp vẫn hiện rõ mồn một trong đầu Đường Phong. Đường Phong biết rõ, Tiếu Nhất Diệp trúng độc tuyết tủy hàn băng, nếu không có giải dược áp chế, cứ mỗi mười ngày chất độc sẽ phát tác một lần, càng ngày càng lợi hại hơn. Như vậy tính ra, độc tính trong cơ thể hắn chí ít cũng phát tác ba mươi lần rồi. Ba mươi đêm trải qua đau đớn khiến người ta khó có thể chịu được. Hắn như thế nào có thể vượt qua?
- Khặc khặc…
Mang chấp sự cười một cách quái dị, vẫn là tiếng cười âm nhu, băng lãnh, đưa tay khẽ dụng kình vuốt lên mặt mình. Đường Phong phát hiện, da mặt giống như da rắn, từng chút được lột ra. Sau một lát, một khuôn mặt Đường Phong đã từng gặp qua lần nữa xuất hiện trước mặt hắn. Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, hai mắt chăm chú nheo lại, tạo thành một khe hẹp như sợi chỉ, từ bên trong bắn ra từng đạo hàn mang xanh biếc.
Đường Phong không nhịn được khẽ rùng mình một cái. Khi Tiếu Nhất Diệp lần nữa lộ ra chân diện mục, cảm giác dựng tóc gáy cũng lần nữa trở lại trên người Đường Phong.
- Tạ Tuyết Thần, bằng vào bản lĩnh của ngươi hẳn là không thể nhìn ra ta dịch dung. Chuyện này cũng là do Ô Long tam sứ nói ra sao?
Tiếu Nhất Diệp mở miệng hỏi.
- Ngươi đã biết rồi, còn hỏi gì nữa.
Tạ Tuyết Thần lạnh lùng nhìn hắn.
- Thật không thể ngờ!
Tiếu Nhất Diệp chậm rãi lắc đầu. Hắn đã quá tín nhiệm Ô Long tam sứ rồi. Có thể nói, trong toàn bộ Ô Long Bảo chỉ có năm người biết thân phận thực sự của hắn. Phi Tiếu Nhã và Ô Long tam sứ, bốn người này đã biết ngay từ đầu, ngoài ra còn có Sở Văn Hiên. Tiếu Nhất Diệp đã từng ở trước mặt Sở Văn Hiên cố ý lộ ra một chiêu "Nhuyễn cốt xà thủ", mới khiến hắn nhìn ra một chút manh mối. Nguồn: http://truyenyy.com
- Đồ nhi, những người này đều muốn dồn chúng ta vào chỗ chết. Ngươi nói chúng ta nên làm gì bây giờ?
Tiếu Nhất Diệp đột nhiên quay đầu nhìn Đường Phong hỏi.
Đường Phong giận dữ:
- Ai là đồ nhi của ngươi?
Thực sự là chiếm tiện nghi không chớp mắt mà.
Sở Văn Hiên ở một bên khom người, mở miệng nói:
- Ngươi quên ngày đầu tiên tới Ô Long Bảo ngươi giới thiệu mình thế nào sao?
Đường Phong sững sờ, đột nhiên nhớ tới lúc trước khi mình cầm lệnh bài đến Ô Long Bảo, đã từng lừa gạt Sở Văn Hiên, nói là Tiếu Nhất Diệp cho hắn, hơn nữa chính mình còn được Tiếu Nhất Diệp chỉ điểm qua.

Vô Thường - Chương #531


Báo Lỗi Truyện
Chương 531/1679