Chương 522: Thần binh Tàng Phong (thượng).


Ba phần linh hồn còn lại chính là vũ mị (quyết rũ), độc lạt (ác độc) và phách đạo (bá đạo), vô luận là phần nào cũng rất khó đối phó. Tinh hồn và tinh hồn chỉ khi tiếp cận với khoảng cách nhất định, khi cả hai bên đều nguyện ý, như vậy mới cảm ứng được lẫn nhau.
Mà Linh Khiếp Nhan trong nháy mắt vừa rồi đã cảm nhận được khí tức của một phần tinh hồn khác, lúc này mới đưa ra lời cảnh báo đối với Đường Phong.
Nghe xong Đường Phong nói, Tuyết Nữ hừ lạnh một tiếng, lực lượng cảm nhận vô cùng khổng lồ cấp tốc khuếch tán, chỉ tỏng nháy mắt, đôi mày Tuyết Nữ cau lại.
Âu Dương tiên sinh đứng bên ngoài nơi ở của Phi Tiểu Nhã dung nhẹ di một tiếng, lẩm bẩm nói:
- Ở chỗ này cư nhiên cũng có thể gặp được cao thủ như vậy?
Trước khi Tuyết Nữ phát ra cảm nhận của chính mình, vô luận là hắn hay Tuyết Nữ đều không thể nhận ra được sự tồn tại của đối phương, thế nhưng trong nháy mắt này, hai người đồng thời phát hiện ra đối phương.
Lần này thực sự quá thú vị rồi, bất quá cao thủ này chính là chủ nhân của phần tinh hồn kia sao? Đôi lông mày của Âu Dương tiên sinh nhíu chặt, nhanh chóng tiến vào trong sân.
Lúc này đây không chỉ phát hiện ra một tia tinh hồn khác, cư nhiên còn phát hiện ra một cao thủ đủ để sánh ngang với chính mình, Âu Dương tiên sinh làm sao có thể chịu đựng được? Hắn chỉ bất quá là trợ giúp Tạ Tuyết Thần, không phải là thủ hạ của hắn, tự nhiên không cần phải nghe theo mệnh lệnh của hắn.
- Nơi ở của bảo chủ, không được qua lại!
Trong nháy mắt khi Âu Dương tiên sinh với sắc mặt đạm mạc nhưng lại ẩn chứa một tia mừng rỡ hưng phấn bước vào trong tiểu viện, mấy vị thị nữ tận chức trách nhảy ra, lạnh lẽo quát. Nguồn: http://truyenyy.com
Âu Dương tiên sinh không hề quan tâm, tiếp tục tiến thẳng vào trong, những vị thị nữ kia thấy vậy, không còn tiếp tục khách khí đối với hắn, trường kiếm trên tay đã vẽ ra mấy đóa hoa, vây công về phía Âu Dương tiên sinh.
Thế nhưng chuyện khiến mấy người giật mình xảy ra, vô luận là mấy người công kích như thế nào, kiếm chiêu đều không thể tổn thương tới nam nhân mặc áo bào tro này, thậm chí có thể nói, khi trường kiếm của các nàng chỉ còn cách đối phương chừng nửa thước liền phảng phất giống như có một vách ngăn vô hình chặn lại, không thể tiến thêm dù chỉ một chút.
Trên trán các thị nữ trong nháy mắt toát mồ hôi lạnh, thực lực của các nàng không cao lắm, thế nhưng cũng không quá thấp. Phát sinh loại chuyện như thế này, các nàng tự nhiên biết được thực lực của nam nhân áo bào tro này so với đám người chính mình cao hơn không chỉ một hai bậc, chỉ cần dựa vào cương khí trên người hắn đã có thể thoải mái chống đỡ được đòn tấn công của các nàng.
Vẻ mặt Âu Dương tiên sinh không đổi, vẫn vân đạm phong khinh như cũ, chậm rãi rời khỏi vòng vây của đám thị nữ, thậm chí con mắt cũng không nháy lấy một cái, cũng không dự định động thủ với các nàng.
Bất quá các thị nữ đều có chức trách trong người, mặc dù biết rõ không thể địch lại, thế nhưng cũng không dám để cho người mặc áo bào tro này tiến vào, một chiêu lại một chiêu truy đuổi phía sau Âu Dương tiên sinh, mấy thanh kiếm đồng thời đâm mạnh.
Dưới chân Âu Dương tiên sinh bước nhanh, khẽ cau mày, cũng không thấy hắn có động tác gì, cương khí trên người hắn chỉ ba động một chút.
Sau một khắc, vài tiếng kêu thảm thiết vang lên, mấy thị nữ truy đuổi phía sau hắn nhất tề bắn ngược lại, trong không khí phiêu tán máu tươi đỏ hồng, xoạch rơi xuống mặt đất, sau một lúc lâu vẫn chưa thấy có người nào đứng dậy được.
Các nàng cũng chưa chết, thương thế cũng không tính quá nặng, chỉ là Âu Dương tiên sinh không muốn bị những thị nữ này tiếp tục dây dưa, hơi chút xuất thủ khiển trách một chút mà thôi. Bất quá tuy nói là như vậy, nhưng nếu như muốn tiếp tục dây dưa không bỏ, chỉ sợ có lòng mà không có lực rồi.
Âu Dương tiên sinh tiếp tục đi về phía trước, trên bầu trời đột nhiên rơi xuống vô số lá rụng, vừa vặn bao phủ một phạm vi tương đối nhỏ xung quanh thân thể hắn, những phiến lá rụng này vẫn mềm mại xanh biếc như cũ, cuống lá cũng vô cùng mới mẻ, rõ ràng là vừa mới từ trên cây bóc ra rơi xuống.
Tốc độ của những phiến lá cây này vô cùng thong thả, dưới cơn gió nhẹ thổi lay động phất phơ, nhưng lúc này lại phảng phất giống như có chỉ lệnh điều khiển thống nhất, vô luận là trên dưới, trái phải, trước hay sau, toàn bộ phiến lá cây đều tập trung tụ tập về phía Âu Dương tiên sinh.
Sắc mặt Âu Dương tiên sinh vẫn luôn vân đạm phong khinh, từ đầu tới cuối hầu như không thay đổi, trong nháy mắt này trở nên ngưng trọng, mạnh mẽ dừng bước bộ, thân thể hơi nghiêng, hai chân nhẹ nhàng điểm bật lui về phía sau, trường kiếm nơi hông rời khỏi vỏ, một mảnh quang mang sáng lạn tinh quang hiện lên, vô số lá rụng bị chém thành bột mịn.
Thân kiếm truyền tới riếng rung động ong ong không ngừng nghỉ, cước bộ Âu Dương tiên sinh đình chỉ, nhìn về phía trước, chỉ thấy không ít lá rụng vừa rồi đều chậm rãi rơi xuống mặt đất, thế nhưng những phiến lá cây này lại phảng phất giống như vô số thanh lợi kiếm bén nhọn, tất cả đều mạnh mẽ cắm xuống sân nhỏ lát gạch cứng chắc, xuyên qua ba phần, hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng.
- Thiên kiếm!
Ánh mắt của Âu Dương tiên sinh tinh tế cỡ nào, từ những phiến lá rụng này cảm nhận được kiếm ý vô cùng sắc bén, lúc này gặp phải chuyện không thể tưởng tượng nổi như vậy, tự nhiên là trong nháy mắt nghĩ tới cảnh giới trong truyền thuyết kia.
Chỉ có Thiên Kiếm mới có thể khiến vạn vật trong thế gian đều bị nắm giữ trong tay, chỉ có thiên kiếm mới có thể để những phiến lá vốn nhỏ bé mềm mại như vậy lại ẩn chứa lực sát thương vô cùng cường đại.
Thiên kiếm trảm vạn vật, trong lòng Âu Dương tiên sinh rung động, vừa rồi nếu như động tác của hắn hơi chậm một chút, một khi bị những phiến lá cây kia hoàn toàn bao phủ chính giữa, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi, cho dù là cao thủ đã tới cảnh giới cực kỳ cao thâm, tại thời điểm đối mặt với thiên kiếm cũng không dám có một chút qua loa sơ ý.
Trong lòng rung động, đồng thời trên mặt Âu Dương tiên sinh cũng hiện lên một cỗ hưng phấn cuồng nhiệt, không nghĩ tới, thực sự không nghĩ tới, ở nơi này cư nhiên có thể gặp được người lĩnh ngộ cảnh giới thiên kiếm, hắn cũng là một cao thủ sử dụng kiếm, cương tâm càng là kiếm, một thân kiếm thuật từ lâu đã phản phác quy chân, nhưng vẫn như cũ dừng lại trước cánh cửa thiên kiếm, không thể nào chân chính bước vào thiên kiếm chi cảnh.
Thực giống như mục tiêu truy cầu suốt đời của một người đột nhiên xuất hiện trước mặt chính mình, cho dù là Âu Dương tiên sinh đạm nhiên lãnh tĩnh như thế nào, lúc này cũng có chút không thể ức chế được tâm tình của chính mình rồi.
Hắn muốn biết, người đạt tới cảnh giới thiên kiếm rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Một bóng hình màu trắng đột nhiên thoáng hiện trong mi mắt, Âu Dương tiên sinh ngẩng đầu lên, chỉ thấy một người mặc quần áo màu trắng bạc, mái tóc cũng thuần màu trắng bạc, sắc mặt băng lãnh giống như ngọn núi tuyết vạn năm không tan, lẳng lặng đứng cách chính mình đại khái khoảng mười trượng.

Vô Thường - Chương #522


Báo Lỗi Truyện
Chương 522/1679