Chương 520: Tin tức (hạ).


Dưới con mắt của Âu Dương tiên sinh, loại người như Tạ Tuyết Thần rất có chút chuyện bé xé ra to, thay lời khác mà nói, lên không được mặt bàn. Thế nhưng lần này đã hợp tác với Đại Tuyết Cung, mặc dù hắn không thích nhưng cũng không ngăn cản đối phương.
- Ngoan, mang nàng tới hậu viện, sau đó tùy tiện đào một hố chôn xuống!
Tạ Tuyết Thần ôn nhu nói, tuy rằng ngữ khí của hắn cực độ ôn nhu, nhưng trong tai mấy thị nữ, thanh âm này không cần bàn cãi là thanh âm kinh khủng nhất, lập tức không dám có bất cứ chần chờ, hoang mang rối loạn bước tới cạnh thi thể đồng bạn, một mặt nghẹn ngào liên tục, một mặt kéo thi thể ra phía sau.
Các nàng không dám khóc thành tiếng, bởi vì không ai có thể đảm bảo được kẻ sát thân này có thể đột nhiên hạ thủ không một tiếng báo trước đối với các nàng hay không.
Đợi khi mấy thị nữ rời khỏi, một sát thủ Đại Tuyết Cung trong bốn người đứng dậy, đưa tờ giấy thu được từ trước đó cho Tạ Tuyết Thần:
- Cung chủ, đây là lúc qua đường có người đưa cho ta!
Tạ Tuyết Thần tiếp nhận, mở tờ giấy để trước mặt bàn nhìn một chút, trong nháy mắt trên mặt hiện lên một tia vô cùng kinh ngạc và thần sắc cười khổ.
- Cung chủ, phát sinh chuyện gì rồi?
Người vừa mới thu được tờ giấy không hề xem qua nội dung bên trong, tuy rằng hắn cũng biết đây là tin tức quan trọng do cơ sở ngầm an bài tại Ô Long Bảo truyền tới, nhưng không dám tự ý kiểm tra.
Tạ Tuyết Thần cười khổ lắc đầu, đẩy tờ giấy ra ngoài, sau đó nhìn Âu Dương tiên sinh nói:
- Âu Dương tiên sinh, chuyện tình lần này có chút phát triển ngoài tầm dự đoán, sợ rằng phải dựa vào ngài xuất thủ rồi!
Đôi lông mày của Âu Dương tiên sinh nhíu sát lại:
- Xem ra Âu Dương tới đây không thể ngồi chơi được rồi.
Lúc bốn vị sát thủ Đại Tuyết Cung đọc qua nội dung trong tờ giấy một lượt, không người nào không thay đổi sắc mặt. Bởi vì nội dung bên trong tờ giấy hoàn toàn vượt quá dự liệu của bọn họ.
- Rốt cuộc là chuyện gì ngoài dự liệu, khiến các ngươi như lâm đại địch như vậy?
Thấy sắc mặt mấy người, Âu Dương tiên sinh không khỏi hiếu kỳ.
- Từ vài chục năm trước, Đại Tuyết Cung nằm dưới sự chưởng quản của Gia sư, trong cung có hai đại sát thủ khiến người khác phải sợ hãi. Có thể nói, nguyên nhân Đại Tuyết Cung có thể phát triển thành một trong ba thế lực lớn của Lý Đường đế quốc, công lao của hai người bọn họ không thể không tính đến. Năm đó, nơi hai người đi qua đều nhấc lên tinh phong huyết vũ, nghe được tên của bọn họ đều có thể khiến địch nhân sợ hãi đầu hàng. Chỉ bất quá hơn mười năm trước, hai người này đột nhiên rời khỏi Đại Tuyết Cung, cho tới tận bây giờ vẫn không biết hạ lạc. Nhưng không hề nghĩ tới, tại thời điểm mấu chốt như thế này, bọn họ cư nhiên xuất hiện trong Ô Long Bảo.
- Là loại người gì?
Âu Dương tiên sinh cảm thấy có chút hứng thú hỏi.
- Thiên Sát Thang Phi Tiếu, Địa Sát Đoạn Thát Xích, cách không lấy mạng người, cuồng đao quét nghìn quân.
Tạ Tuyết Thần lẩm bẩm nói:
- Hai đại sát thần đỉnh cao nhất Đại Tuyết Cung năm đó, Cách Không Thủ Thang Phi Tiếu, Cuồng Đao Đoạn Thất Xích.
- Nguyên lai là bọn họ!
Âu Dương tiên sinh nhướng mày.
- Sao vậy? Tiên sinh cũng từng nghe qua đại danh của bọn họ?
- Cũng có nghe thấy!
Âu Dương tiên sinh gật đầu, không chút vết tích quan sát sắc mặt bốn vị sát thủ Đại Tuyết Cung, phát hiện tuy rằng bọn họ coi như trấn định, bất quá trong mắt đã hiện lên một tia kiêng kỵ thật sâu.
Xác thực bốn người này vô cùng kiêng kỵ, năm hai người Thang Phi Tiếu và Đoạn Thất Xích cưỡi mây đạp gió, danh tiếng như mặt trời giữa trưa, bọn họ bất quá chỉ bồi hồi giữa Địa giai thượng phẩm và Thiên giai, tuy rằng thực lực không tính quá thấp, thế nhưng hoàn toàn không thể so sánh với hai đại sát thần. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Tới ngày hôm nay, tuy rằng bọn họ đã tấn chức tới Thiên giai thượng phẩm, nhưng bốn người vừa nghĩ tới hai bóng người sát khí tận trời kia liền có một chút cảm giác sợ hãi. Cũng may tâm tính và ý chí của bọn họ hiện tại rất kiên định, băng không trước khi đại chiến diễn ra lại có loại tâm tình mặt trái như thế này, vô cùng có khả năng ảnh hưởng nặng tới sức chiến đấu.
Toàn bộ Đại Tuyết Cung không có bất cứ người nào so sánh được với sát khí của hai người kia. Hai người kia chính là ngọn núi cao mười hai sát thủ của Đại Tuyết Lâu vĩnh viễn không thể vượt qua, là tiền bối của tất cả Đại Tuyết Lâu.
Bất quá dù là như vậy, cân đối thế lực giữa hai bên đã bị đánh vỡ rồi. Bên phía Ô Long Bảo có bảy cao thủ, mà bên phía Tạ Tuyết Thần lại chỉ có năm, nếu như Âu Dương tiên sinh không ra tay mà nói, vô cùng có khả năng Tạ Tuyết Thần sẽ thất bại thảm hại.
Thế nhưng Âu Dương tiên sinh biết Tạ Tuyết Thần không chỉ có một điểm năng lượng như vậy, hắn đối với chuyện tình đã sớm dự liệu trước của Tạ Tuyết Thần vô cùng hiếu kỳ, muốn biết nam nhân này rốt cuộc đã có chuẩn bị như thế nào ở phía sau.
- Như vậy cũng tốt!
Trên mặt Tạ Tuyết Thần nở nụ cười:
- Hai phản đồ này cũng đã sống đủ lâu rồi, nếu như dám xuất hiện ở nơi này, cũng đỡ ta phải tiêu tốn công sức đi tìm.
Dưới tay Tạ Tuyết Thần có nhiều cao thủ bị dược vật khống chế như vậy, làm sao có thể dễ dàng tha thứ cho phản đồ tồn tại? nếu như là một người hai cái, thậm chí là toàn bộ đều học theo Thang Phi Tiếu và Đoạn Thất Xích thoát ly khỏi Đại Tuyết Cung, như vậy hắn sẽ không còn gì nữa rồi, vì vậy tuy rằng hai đại sát thần từ hơn mười năm trước đã rời khỏi Đại Tuyết Cung, thế nhưng Tạ Tuyết Thần còn nghĩ muốn đánh con mắt lên hai phản đồ này.
Đối với phàn đồ, tự nhiên là giết chết thật nhanh.
- Hiện tại chúng ta đã biết hết thực lực của bọn họ, bọn họ đối với chúng ta chỉ có kiến thức nửa vời, điều này rất có lợi đối với chúng ta!
Tạ Tuyết Thần nói:
- Nếu như bọn họ ẩn nấp không ra mặt, như vậy vô cùng có khả năng sẽ triển khai đánh lén tối hôm nay, vì vậy nói, thắng bại sẽ quyết định trong tối hôm nay, hiện tại quan trọng chính là chúng ta chờ đợi bọn họ tới đánh lén ở đây hay là đánh lén ngược lại!
Tạ Tuyết Thần quay sang mấy sát thủ Đại Tuyết Lâu chậm rãi nói, trận chiến đấu này không thể tránh né, vô luận là người của Đại Tuyết Cung hay là Ô Long Bảo đều biết rõ ràng điều này, bất quá đối với Tạ Tuyết Thần mà nói, mặc kệ là đánh bây giờ hay là chờ đợi bọn họ tự chui đầu vào lưới, đối phương đều là cá nằm trên thớt, hoàn toàn mặc cho chính mình xử lý mà thôi.
Rất trùng hợp, tại nơi ở của bảo chủ đại nhân, Mang chấp sự cũng giữ vẻ mặt ngưng trọng nói với mấy đại cao thủ:
- Tạ Tuyết Thần đã nhận ra ta rồi, thế nhưng chuyện này không quan trọng, hắn tuyệt đối không ngờ tới có lão Thang và Lão Đoạn ở chỗ này. Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, tại điểm này Tạ Tuyết Thần đã kém hơn một bậc rồi, đến lúc đó để ta tới đối phó Tạ Tuyết Thần.

Vô Thường - Chương #520


Báo Lỗi Truyện
Chương 520/1679