Chương 514: Nhiệm vụ hài lòng (thượng).


Mấy hắc y nhân canh giữ kho vũ khí liếc mắt nhìn nhau, chỉ cảm thấy vô cùng không hiểu, ngẩng đầu nhìn Đường Phong đang thò mặt ra khỏi cửa sổ, trên mặt hiện lên một tia mỉm cười vô cùng tối nghĩa.
Cảm thụ được những ánh mắt này, Đường Phong không khỏi trợn trắng mắt.
Bất quá nói đi cũng phải nói lại, chính mình và Phi Tiểu Nhã ở trong kho binh khí suốt hai canh giờ, cô nam quả nữ, xung quanh ngoại trừ vũ khí không còn bất cứ thứ gì khác, muốn nói hai người ở chỗ này kiểm tra vũ khí suốt hai canh giờ, dù là kẻ ngốc cũng không thể tin tưởng được, khiến mọi người hiểu lầm cũng là chuyện hết sức bình thường.
Từ trong kho vũ khí bước ra ngoài, Đường Phong nỗ lực trấn định bước tiến, tuy rằng bị người khác hiểu lầm, thế nhưng chỉ cần chính mình không thẹn với lương tâm là được, không ngờ mấy hắn y nhân trông cửa cư nhiên dựng thẳng ngón tay cái đối với chính mình, trên mặt tràn đầy biểu tình khâm phục, khiến Đường Phong phiền muộn tới cực điểm. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Hắn hoàn toàn có thể xác định, mấy hắn y nhân này nhất định rất buồn chán, dù sao cả ngày thủ vệ nơi này không thể rời khỏi, khẳng định rất khô khan, lúc này nếu như có chuyện tình bát quái nhất, coi như một khúc nhạc dạo giải trí cho bọn họ.
Về phần Phi Tiểu Nhã vội vội vàng vàng chạy trở về như vậy, nhất định là sợ Diệp cô cô tránh cứ rồi, trước khi tới nơi này, Diệp cô cô đã từng căn dặn nàng một tiếng nhanh nhanh trở lại, Diệp cô cô còn có chuyện muốn nói với Phi Tiểu Nhã.
Hiện tại nháy mắt đã trôi qua hai canh giờ, trời mới biết Diệp cô cô sẽ răn dạy nàng như thế nào.
Trở về nơi ở của Phi Tiểu Nhã, đường Phong tìm nửa ngày cũng không nhìn thấy thân ảnh của Phi Tiểu Nhã và cô cô, hỏi mấy thị nữ biết được, hai người đã vào trong một gian phong.
Rơi vào đường cùng, Đường Phong chỉ có thể cầm đoản kiếm màu đen vào vào tay chính mình, tìm một chỗ luyện kiếm chiêu. Dù sao cũng là vũ khí vừa mới thu được, so với Toái Tinh có chút không giống nhau, chính mình chung quy phải có một đoạn thời gian thích ứng mới được, bằng không một khi phát sinh chiến đấu, rất có thể sẽ ảnh hưởng tới chính mình phát huy lực lượng.
Diệp Dĩ Không giữa phòng ngủ, Tuyết Nữ và Phi Tiểu Nhã đều ở trong đó. Gian phòng ngủ này ban đầu chỉ là phòng khách mà thôi, là do lúc Diệp Dĩ Khô tới đây Phi Tiểu Nhã phải tự mình thu thập ra, bố trí trong phòng cũng tương đối đơn giản, thế nhưng Tuyết Nữ tự nhiến sẽ không quan tâm tới những điều này.
Lúc này bảo chủ đại nhân nửa quỳ trên mặt đất, giống như một chú mèo mướp biết vâng lời, ôn nhu nhược nhược, hai tay bắt chéo trước bụng, nửa người trên duỗi thẳng, thường thường lén lút liếc nhìn Tuyết Nữ một chút, trong lòng thấp thỏm không ngớt, phỏng đoán vị Diệp tiền bối này sẽ dày vò chính mình như thế nào.
Tuyết Nữ ngồi ở trên giường, cúi đầu nhìn Phi Tiểu Nhã từ lúc đến đã biến thành bộ dáng này, nhịn không được nở nụ cười, xem ra một trưởng bối như chính mình trong mấy ngày nay xác thực đã để lại cho nàng không ít bóng ma a.
- Ta sai rồi!
Phi Tiểu Nhã ủy khuất nói.
- Ngươi sai chỗ nào?
Diệp Dĩ Khô dở khóc dở cười.
- Ta… Ta không nhanh chóng trở về!
Trong lòng Phi Tiểu Nhã sợ hãi, mấy ngày nay thái độ của Tuyết Nữ đối với nàng vẫn là lạnh lẽo như băng, bất cứ chỗ nào cũng có thể tìm xương, thế nhưng hiện tại nàng cư nhiên nở nụ cười với chính mình, hơn nữa ngữ khí coi như tương đối ôn nhu, việc này cũng quá khác thường rồi.
Chuyện khác thường tất có nguyên nhân, không biết vị tiền bối này lại muốn dày vò chính mình như thế nào? So với với việc bị dày vò, lo lắng chờ đợi như hiện tại mới khiến người khác khó chịu.
- Nguyên lai là như vậy!
Tuyết Nữ bừng tỉnh đại ngọ:
- Như vậy hai canh giờ này ngươi và Phong nhi làm cái gì rồi?
Phi Tiểu Nhã nhanh chóng cúi đầu nói:
- Cái gì cũng không làm, ta chỉ là quá mệt, sau đó ngủ say!
- Đứng lên đi!
Nghe được câu nói này, trong lòng Tuyết Nữ không khỏi mềm nhũn, tuy rằng nàng tự biết cách làm của nàng đối với Phi Tiểu Nhã đều là có nguyên nhân, nhưng giờ nhìn Phi Tiểu Nhã biết thành như vậy, trong lòng chính mình vô cùng hổ thẹn. Một cao thủ Thiên giai thượng phẩm, nếu không phải mệt không chịu nổi, sao có thể ngủ trong thời gian dài như vậy.
Nghe xong Tuyết Nữ nói, Phi Tiểu Nhã lại càng không dám đi.
- Đứng lên!
Tuyết Nữ lạnh giọng nói.
- Dạ!
Thân thể bảo chủ đại nhân rủn rẩy, nhanh chóng đứng lên, hạ thấp đầu, cung kính đứng một bên.
Giữa lúc trong long Phi Tiểu Nhã phán đoán bất định, lại đột nhiên cảm giác được cánh tay chính mình bị Tuyết Nữ cầm, bảo chủ đại nhân nhịn không được run lên, sợ hãi nhìn Tuyết Nữ.
- Không cần phải sợ!
Tuyết Nữ mỉm cười, đưa tay thay Phi Tiểu Nhã vuốt vuốt mái tóc có chút rối bời, sau đó kéo nàng ngồi xuống giường.
Phi Tiểu Nhã chỉ dám đặt mông ở trên giường, nghiêng thân thể ngồi xuống.
- Ta có một việc rất quan trọng cần ngươi làm!
Tuyết Nữ mở miệng nói.
- Tiền bối cứ việc phân phó, Tiểu Nhã nhất định cố gắng hết sức!
Bảo chủ đại nhân yếu đuối đáp.
- Ngươi không khỏi xem là chuyện gì đã đáp ứng rồi sao?
Tuyết Nữ oán trách trừng mắt nhìn nàng:
- Vạn nhất ta muốn ngươi đi làm một số chuyện ngươi không muốn làm thì sao? Có lẽ bảo ngươi đi giết người ngươi không muốn giết, vậy phải làm sao?
- Tuy rằng mấy ngày nay tiền bối luôn luôn làm khó dễ Tiểu Nhã, nhưng Tiểu Nhã biết tiền bối không phải là người cố tình gây sự, lại càng không ép buộc!
Phi Tiểu Nhã đẩy mạnh lá gan nói, nói xong còn len lén liếc mắt ngắm nhìn Phi Tiểu Nhã, phát hiện nàng không hề tức giận, lúc này trái tim mới yên ổn.
- Ngươi nghĩ rằng ta còn đang tức giận vì ngươi mắng ta sao?
Tuyết Nữ khẽ cười một tiếng.
- Tiểu Nhã biết sai rồi!
- Ai!
Tuyết Nữ chậm rãi lắc đầu:
- Người không biết không có tội, ta đã sớm quên chuyện kia rồi. Bất quá hiện tại ta muốn ngươi làm chuyện này tuy rằng không phải rất nguy hiểm, nhưng tương đối khó khăn, ngươi xác định sẽ giúp ta sao?
Phi Tiểu Nhã gật đầu, nàng phát hiện Diệp tiền bối này hôm nay so với trước kia có khác biệt rất lớn. Nhãn thần nàng nhìn chính mình cũng ôn hòa hơn rất nhiều, cũng giống như trưởng bối nhìn vãn bối vậy.
- Được rồi, không đùa với ngươi nữa!
Tuyết Nữ khẽ cười một tiếng, sắc mặt lại nghiêm túc:
- Chuyện ta muốn ngươi làm đối với ngươi rất có lợi, đó chính là không từ thủ đoạn, không để ý hậu quả, nhanh chóng bắt trái tim Phong nhi.
- Dạ!
Bảo chủ đại nhân theo thói quen lên tiếng, chờ khi nàng phát ứng lại mới bật người ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn Tuyết Nữ:
- Tiền bối người… Người nói những lời này là có ý tứ gì?
- Ngươi thích Phong nhi!
Ngữ khí Tuyết Nữ chắc chắn nói:
- Mấy ngày nay ta đã tìm hiểu không ít chuyện về Tiểu Nhã ngươi, ta biết ngươi vì cứu Phong nhi đã xông vào trong địa phương thập tử vô sinh, Phong nghi có thể có một nữ hài bất kể mọi thứ đều muốn suy nghĩ vì nó như vậy, ta thực sự vui mừng, ta thay Phong nhi cảm tạ ngươi!

Vô Thường - Chương #514


Báo Lỗi Truyện
Chương 514/1679