Chương 506: Hạ lạc ngũ liễu căn (hạ).


- Thang thúc thúc và Đoạn thúc thúc năm đó cũng chỉ có thể đi tới phòng thứ ba mươi tư, về phần Mang chấp sự, hình như chỉ có thể đi được phòng thứ ba mươi hai. Người có thể đi hết băng hỏa ba mươi sáu phòng, có thể nói mười năm cũng không chắc gặp được một người!
Bảo chủ đại nhân nói ra những lời này rất có điểm cảm giác thành tựu, tuy rằng không phải bản thân nàng vượt qua, thế nhưng đây chính là hành động vĩ đại của người trong lòng nàng a!
Nghĩ tới điều này, Tuyết Nữ nhịn không được nở nụ cười:
- Phong nhi thật lợi hại.
- Ha hả…
Khóe miệng Đường Phong co giật, hắn chung quy cảm giác Diệp cô cô đối với chính mình giống như tiểu hài tử.
- Chấp sự ngài muốn mấy cây?
Đường Phong hỏi, vốn dự định hắn chỉ cho Mang chấp sự một cây liệt diễm cô, còn lại coi như chiến lợi phẩm của chính mình. Dù nói thế nào đi nữa cũng là bản thân vượt qua mạo hiểm cực lớn mới mang được trở về.
Thế nhưng hiện tại, nghe mấy người nói chuyện, Đường Phong biết liệt diễm cô này nhất định là để luyện chế giải được giải độc tuyết tủy hàn băng, là mấy chốt quan hệ tới thái độ và lòng người của cao thủ Đại Tuyết Cung, chỉ cần giải trừ được độc tuyết tủy hàn băng trong người bọn họ, bọn họ có thể trợ giúp Phi Tiểu Nhã, trợ giúp chiếu cố Ô Long Bảo.
Sự việc quan trọng, Đường Phong không dám tàng tư, cho dù là liệt diễm cô có là thiên tài địa bảo, nhưng Đường Phong chưa biết dùng nó để luyện chế cái gì có ích cho chính mình.
- Ngươi không chỉ lấy một cây?
Mang chấp sự tỏa sáng hai mắt, vội vàng hỏi.
- Có sáu!
Đường Phong gật đầu.
- Toàn bộ liệt diễm co đều bị ta lấy hết.
- Thật tốt quá!
Mang chấp sự vui mừng quá đỗi, nguyên bản hắn đối với chuyện này không ôm nhiều kỳ vọng, mặc dù không có liệt diễm cô, Tạ Tuyết Thần cũng phải giết chết, Đại Tuyết Cung nhất định đại thương nguyên khí, nhưng chung quy vẫn tốt hơn bị Tạ Tuyết Thần chưởng quản, có điều ngoài dự liệu của hắn, Đường Phong mang tới kinh hỉ nối tiếp kinh hỉ.
- Cho ta bốn cây, có bốn cây là đủ rồi!
Mang chấp sự mở miệng nói.
Năm đó Tạ Tuyết Thần chỉ mang được một khối tuyết tủy hàn băng ra ngoài, luyện chế ra không ít độc dược để những cao thủ Đại Tuyết Cung ăn vào, nếu như có thể có bốn cây liệt diễm cô, hoàn toàn có thể luyện chế được số lượng giải được tương đương. Nguồn: http://truyenyy.com
Đường Phong gật đầu, lấy ra một cây liệt diễm cô, đưa hết cho Mang chấp sự.
Hoàn hảo, cuối cùng chính mình vẫn còn giữ lại hai cây liệt diễm cô, loại thiên tài địa bảo như thế này luôn luôn có một ngày một đêm phát huy tác dụng rất lớn, Đường Phong đương nhiên không ghét bỏ.
Mang chấp sự đưa tay tiếp nhân, phải vận chuyển cương khí hộ thân chống đối lại nhiệt lượng cực nóng xâm nhập. Nhìn bốn cây liệt diễm cô trong tay, Mang chấp sự không nhịn được thở dài một hơi.
Tài liệu luyện chế giải được đã thu thập đủ, lại mời tới ba vị cao thủ đứng đầu trợ trận, tất cả hầu như đã chuẩn bị tốt rồi, chỉ cần luyện chế xong giải được, như vậy mọi chuyện đều đã sẵn sàng.
- Được rồi được rồi, chuyện của ta thì sao?
Đường Phong mở miệng nói.
Hắn đương nhiên hỏi tới giao dịch giữa hắn và Mang chấp sự trước kia, Đường Phong tận hết khả năng giúp Mang chấp sự lấy liệt diễm cô, mà Mang chấp sự thì phụ trách tìm hiểu tin tức hạ lạc ngũ liễu căn.
Hiện tại đã có liệt diễm cô rồi, Đường Phong tự nhiên phải hỏi tới chuyện của chính mình.
Nghe được câu hỏi của Đường Phong, trên mặt Mang chấp sự hiện lên một tia áy náy, chần chờ chốc lát rồi mở miệng nói:
- Không có bất luận tin tức gì, tuy rằng ta đã để không ít người tìm hiểu, thế nhưng không hề có người nào nghe được cái tên này. Bất quá ngươi yên tâm, chỉ cần ta còn có một ngày sống sót, ta nhất định dốc hết toàn lực giúp ngươi tìm kiếm.
Da mặt dày như Mang chấp sự cũng cảm thấy có chút không ý tứ. Đường Phong chỉ bất quá là Địa giai, mạo hiểm sinh mạng để hoàn thành chuyện của chính mình nhờ cậy, mà chính mình ở bên ngoài không hề lo lắng thực hiện ước định, chỉ là tìm hiểm một chút tin tức cũng không hề làm được, so sánh với nhau, Mang chấp sự cũng có chút không yên lòng.
- Phong thiếu ngươi muốn tìm cái gì?
Thang Phi Tiếu nghi hoặc hỏi.
- Một loại dược liệu!
Đường Phong đáp, nhìn Mang chấp sự nói:
- Vô phương, chấp sự tận lực là được, ta nguyên bản không trông cậy có thể tìm được nhanh như vậy, dù sao ngũ liễu căn có rất ít người từng nghe nói qua.
- Ngũ liễu căn?
Hai đại sát thần nhướng mày:
- Đây là dược liệu gì?
Cho dù kiến thức của hai người rất rộng rãi cũng chưa bao giờ nghe nói qua cái tên này.
Ngược lại Tuyết Nữ bên cạnh mở miệng hỏi:
- Có phải là bộ dáng giống như cây liễu, căn cứ vào năm sinh trưởng khác nhau sẽ có số lượng rễ khác nhau?
Đường Phong cũng chưa bao giờ gặp qua, đâu biết được tường tận như vậy? Chỉ bất quá Linh Khiếp Nhan khẳng định biết đến, sau khi nhận được câu trả lời thuyết phục của Linh Khiếp Nhan, Đường Phong mừng rỡ hỏi thăm:
- Cô cô người gặp qua?
Tuyết Nữ dịu dàng cười, chớp mắt vài cái đối với Đường Phong nói:
- Ngươi quên mấy năm nay cô cô làm cái gì rồi?
Đường Phong bừng tỉnh hiểu ra, những năm gần đây Tuyết Nữ một mực lẻn vào trong các tông môn trộm dược liệu, có thể nói đối với dược liệu có kiến thức rất rộng rãi, toàn bộ Lý Đường đế quốc, thậm chí toàn bộ đại lục không có người nào so sánh được.
- Cô cô thấy ở nơi nào?
Đường Phong truy hỏi.
Tuyết Nữ giả bộ cau mày, chỉ chỉ trán:
- Để ta suy nghĩ một chút, tuổi tác một xấp dày, có chút không nhớ được!
Vừa nói, khóe mắt còn hiện lên một tia tươi cười giảo hoạt.
Hai đại sát thần nhất thời toát mồ hôi lạnh, bọn họ thực sự không biết Tuyết Nữ bình thường băng lãnh không gì sánh được cư nhiên có thể có loại biểu tình này, có thể nói ra những lời như vậy. Nếu như tuổi tác của nàng một xấp dày, vậy chẳng phải hai người đều đã trở thành lão già gần đất xa trời rồi? Bất quá, hình như nàng chỉ tại thời điểm đối mặt với Đường Phong mới có một ít biểu tình và ngôn ngữ rất không bình thường.
Sự giảo hoạt của Tuyết Nữ hoàn toàn đọng lại nơi đuôi mắt, Đường Phong không phải là người mù, sao có thể không nhìn ra? Trên mặt nàng rõ ràng chính là biểu tình: "Ngươi cầu ta a, ngươi cầu ta ta sẽ nói cho ngươi."
Ngũ liễu căn đối với Đường Phong có thể nói rất quan trọng, thời gian dài như vậy mới có một chút xu thế tìm được tin tức, Đường Phong làm sao bỏ qua?
Rơi vào đường cùng, Đường Phong chỉ có thể kéo da mặt dày, cầm lấy cánh tay Tuyết Nữ lay lay nói:
- Cô cô người nói cho ta biết đi!
- Phụt…
Một câu nói này tức thì khiến mọi người phì cười, bọn họ chưa từng nhìn thấy qua Đường Phong dùng loại ngữ khĩ này nói với người khác.
Trong lòng Tuyết Nữ đau xót, thiếu chút nữa khóc thành tiếng, năm đó đưa Đường Phong tới Thiến Tú hắn mới chỉ là một hài tử nằm trong tã lót, ngay cả nói cũng không nói được, chỉ biết oa oa khóc lớn.

Vô Thường - Chương #506


Báo Lỗi Truyện
Chương 506/1679