Chương 505: Hạ lạc ngũ liễu căn (thượng).


Chỉ cần có nó là có thể luyện chế ra được giải được giải độc tuyết tủy hàn băng, những cao thủ bị Tạ Tuyết Thần hạ độc tuyết tủy hàn băng có thể thoát khỏi vòng khống chế của hắn, trở thành trợ lực giúp Phi Tiểu Nhã và Ô Long Bảo, phản kháng ngược lại, để Tạ Tuyết Thần gieo gió gặt bão.
- Ngươi thực sự lấy được rồi, ha ha…
Mang chấp sự lớn tiếng nở nụ cười, nguyên bản hắn chỉ là ôm chờ mong đối với Đường Phong, thế nhưng thực không ngờ tới có thời điểm thực sự nhìn thấy liệt diễm cô, hắn cảm giác rất không thể tin tưởng.
- Trời cũng trợ giúp ta, Tạ Tuyết Thần, ta xem lần này ngươi có chết hay không!
Mang chấp sự gần như điên cuồng gầm lên, thần sắc trên mặt vặn vẹo biến dạng.
Hai đại sát thần hoảng sợ, bọn họ chưa bao giờ từng nhìn thấy Mang chấp sự thống hận bất cứ người nào tới loại trình độ này, tủy rằng nói Mang chấp sự là một tiểu nhân thường ngày rất âm hiểm, thế nhưng nếu muốn hắn đối phó ai, chỉ âm thầm ngáng chân, biểu hiện đối với người khác rất khách khách khí khí, thuộc về loại người giết người không thấy máu, thế nhưng lúc này hận ý và tức giận ngập trời của hắn đã tới trình độ không chút kiêng nể bộc phát ra ngoài, có thể nói Tạ Tuyết Thần đã hoàn toàn kích phát âm ngoan và hung tính trong lòng Mang chấp sự.

Tuyết Nữ sau khi sửng sốt chốc lát vội vàng xuất kiếm. Tranh một tiếng rung động nhẹ nhàng, Thủy Hàn Kiếm ra khỏi vỏ. Tuyết Nữ ngay trên thân kiếm bắn ba lần, ba đạo rung động màu băng lam mắt thường có thể nhìn thấy đươc từ trên thân kiếm truyền ra, không khí mặt hồ bình tĩnh giống như có ba hòn đá ném mạnh, rung động trực tiếp khuếch tán bốn phía, chốc lát biến mất không thấy.
Khi rung động khuếch tán ra, nhiệt độ trong phòng rất có tiết tấu giảm mạnh ba lần, thẳng cho tới khi một vòng cuối cùng biến mất, nhiệt độ bên trong mới bị thay thế bởi một mảnh thanh lương, tuy rằng không thể hoàn toàn áp chế, thế nhưng cuối cùng cũng đã tới trình độ có thể tiếp thu.
Khiếp sợ qua đi, tất cả mọi người tràn đầy trông môn nhìn chằm chằm vào Đường Phong, trong mắt tràn đầy thần sắc không thể tưởng tượng nổi.
Chần chờ một lát, Tuyết Nữ mở miệng hỏi:
- Phong nhi, con… Không thụ thương sao?
Bản thân liệt diễm cô tản mát ra nhiệt lượng cực nóng rất cuồng bạo, cho dù là hai đại sát thần cầm trong tay cũng phải vận toàn bộ lực lượng chống lại mới không bị tổn thương. Thế nhưng lúc này Đường Phong đang để nó trong lòng bàn tay, căn bản không hề vận công, nhưng vẫn bình yên vô sự, không nói thụ thương, ngay cả đôi lông mày cũng không nháy lấy một cái, tràng cảnh ly kỳ như thế nào sao không khiến mọi người kinh hãi?
Bị Tuyết Nữ hỏi như vậy, Đường Phong cũng có chút nghi hoặc rồi. Hắn đột nhiên nhớ tới chính mình trước kia, tại thời điểm lấy liệt diễm cô đã bị cháy bỏng không nhẹ, mà hiện tại chỉ có thể cảm thụ được một điểm ấm áp mà thôi.
- Không có!
Đường Phong đáp ngoài miệng, nhưng trong lòng nghĩ tầm đại khái có quan hệ với tuyết tủy và hỏa tinh chính mình hấp thu.
Cũng chỉ có giải thích này mới thông thuận được, mặc kệ là hỏa tinh hay tuyết tủy chính mình hấp thu đều có tác dụng áp chế nhiệt độ cực nóng của liệt diễm cô, nhiệt độ của hỏa tinh so với liệt diễm cô không biết mạnh hơn bao nhiêu lần, ngay cả thiên binh cũng có thể hòa tan trong nháy mắt, hỏa tinh vốn tồn tại trong cơ thể chính mình, chỉ là liệt diễm cô thì có là cái gì? Hơn nữa tuyết tủy có thuộc tính hoàn toàn tương phản so với liệt diễm cô, càng có tác dụng khắc chế nhiệt lượng của đối phương.
- Phong thiếu, ngươi giấu thứ này ở nơi nào?
Thang Phi Tiếu nhìn Đường Phong từ trên xuống dưới, thế nào cũng không rõ bảo bối tỏa nhiệt lượng kinh khủng như vậy, trước đây sao lại không thể cảm thụ được từ trên người Đường Phong. Lấy thực lực và cảm nhận của những người này, không có khả năng một điểm cũng không cảm thụ ra.
- Cất giấu thiếp thân!
Đường Phong không muốn nói ra bí mật của không gian mị ảnh:
- Cũng giống như vậy!
Vừa nói, một tay sờ vào trong ngực, thu liệt diễm cô vào trong không gian mị ảnh.
Cực nóng biến mất, trong phòng nhất thời biến thành băng hàn.
- Không biết vì sao, thời điểm ta cầm vào tay đã biến thành như vậy rồi!
Đường Phong lại lấy ra liệt diễm cô một lần nữa, ngữ khí yếu đuối nói.
Hắn đương nhiên không dựa vào chút lý do nho nhỏ này có thể lừa gạt được bao nhiêu cao thủ ở đây, chỉ là ai không có điểm bí mật? Thực tế Đường Phong nghĩ chính mình có bại lộ bí mật trước mặt mấy người ở đây cũng không thành vấn đề, thế nhưng chuyện tình không thể tưởng tượng nổi như chính mình hấp thu tuyết tủy và hỏa tinh nếu như để bọn họ biết được, bọn họ khẳng định sẽ có lo lắng hãi hùng. Đây chính là nhân tố cực kỳ không ổn định, cực kỳ trí mạng, nếu một ngày cân đối bị đánh vỡ, hậu quả thiết tưởng không chịu nổi.
Quả nhiên, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Đường Phong, nhìn đến mức hắn vô cùng không tự nhiên, nhãn thần của mọi người đều hiện rõ thần sắc hoài nghi.
Không ai thích tìm hiểu việc riêng của người khác, tuy rằng bọn họ biết Đường Phong có giấu diếm, nhưng cũng không tìm hỏi tận cùng.
Tuyết Nữ khẽ cười một tiếng:
- Hài tử lớn rồi, luôn luôn có bí mật của chính mình.
- Nói như vậy, nguyên nhân Phong thiếu ngươi ngộ hiểm chính là bởi vì nguyên nhân tên này muốn ngươi đi lấy liệt diễm cô?
Đôi lông mày của Thang Phi Tiếu nhấc nhấc, vẻ mặt bất thiện nhìn sang Mang chấp sự.
- Cùng với Mang chấp sự không có bao nhiêu quan hệ.
Đường Phong lắc đầu, nếu như chỉ là lấy liệt diễm cô tự nhiên không có chuyện tình phía sau rồi, thế nhưng Đường Phong nhất thời hiếu kỳ hấp thu luôn hỏa tinh, sau đó mới dẫn tới một loại nguy nan.
- Lẽ nào các ngươi không suy nghĩ nhiều một chút sao? Đây chính là người thứ ba có thể đi hết băng hỏa ba mươi sáu phòng, có thể lấy được liệt diễm cô ra ngoài, Tạ Tuyết Thần năm đó làm được việc này cũng phải hai mươi tuổi rồi!
Mang chấp sự với vẻ mặt cuồng nhiệt nói. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Mà Đường Phong lúc này chỉ trên dưới mười sáu tuổi mà thôi, so sánh như vậy, Đường Phong so với Tạ Tuyết Thần không cần bàn cãi lợi hại hơn rất nhiều, tại thời điểm tuổi tác tương đương Đường Phong, phỏng chừng Tạ Tuyết Thần vẫn đang an tâm tu luyện trong Đại Tuyết Cung.
Hai đại sát thần liếc mắt nhìn nhau, giơ ngón tay cái đối với Đường Phong:
- Phong thiếu, ngươi lợi hại!
Tuy rằng hai đại sát thần sớm không trông đợi vào việc so sánh tư chất đối với Đường Phong, thế nhưng mỗi một lần hắn đều làm được những chuyện chấn động nhân tâm như vậy, khiến người khác cảm thấy tự ti vô cùng.
- May mắn!
Đường Phong ngượng ngùng cười.
- Băng hỏa ba mươi sáu phong rất bá đạo sao?
Tuyết Nữ ở một bên nghi hoặc hỏi thăm.
- Đương nhiên.
Phi Tiểu Nhã vẫn ở một bên không hề chen miệng vào nói chuyện, lúc này nhịn không được hớn hở nói:
- Toàn bộ băng hỏa ba mươi sáu phòng vài chục năm gần đây chỉ có ba người đi hết, một người là tổ phụ của ta, một người là Tạ Tuyết Thần, còn một người chính là Đường Phong rồi.

Vô Thường - Chương #505


Báo Lỗi Truyện
Chương 505/1679