Chương 504: Bàn bạc (hạ).


- Người này thực có nghị lực!
Đường Phong không khỏi cảm thán một tiếng, vì một bộ Thiên Công Đồ Phổ mà ẩn núp suốt bảy tám năm, không có kiên trì và quyết tâm rất cao làm sao có thể làm được như vậy? Đây không phải là bảy tám ngày, cũng không phải là bảy tám tháng.
- Hiện tại Thiên Công Sơn Trang phỏng chừng đã là một mảnh gà bay chó sủa, bầu trời Lý Đường đế quốc lại muốn thay đổi.
Thang Phi Tiếu cảm khái một tiếng, Thiên Công Sơn Trang tốt xấu gì cũng là một trong ba thế lực lớn nhất Lý Đường đế quốc, chủ tinh thông cơ quan ám khí các loại, mặc dù là toàn bộ đại lục cũng có thể coi như số một, thứ trân quý như vậy bị thất lạc, Thiên Công Sơn Trang làm sao có thể bỏ qua.
- Rốt cuộc bên trong Thiên Công Đồ Phổ có ghi chép cái gì?
Đường Phong hỏi.
- Ta chưa từng nhìn thấy qua thứ này, bất quá nghe như lời đồn, trong Thiên Công Đồ Phổ không chỉ ghi chép lại các loại cơ quan ám khí của Thiên Công Sơn Trang, còn có vị trí phân bố phòng ngự cơ quan bẫy rập của Thiên Công Sơn Trang, có thể nói nếu như người ngoài lấy được thứ này, toàn bộ Thiên Công Sơn Trang không khác biệt nhiều so với trạng thái không bố trí phòng vệ.
Nghe được tin tức này, hai mắt Đường Phong không khỏi bốc lên quang mang.
Hắn đã sớm muốn tiến vào Thiên Công Sơn Trang xem xét huyền bí của cơ quan và ám khí đỉnh cao của thế giới này, chỉ là vẫn chưa có cơ hội. Hắn đã từng muốn lẩn vào Thiên Công Sơn Trang, từ đệ tử tầng dưới cùng nhất, chẳng phải là cũng bắt đầu giống như người kia suốt bảy tám năm qua hay sao?
Thực sự là anh cùng có cùng cách nghĩ a! Đường Phong không khỏi có chút cảm giác anh hùng trọng anh hùng đối với người chưa từng gặp mặt kia.
- Phong nhi con muốn thứ này sao?
Tuyết Nữ nhìn thần sắc cuồng nhiệt trên mặt Đường Phong, nhẹ giọng mở miệng nói.
Đường Phong gật đầu:
- Đúng là có muốn, nhưng đã bị người khác trộm đi rồi!
Tuyết Nữ mỉm cười, không nói thêm.
Thang Phi Tiếu nghiêm mặt nói:
- Ta và lão Đoạn đã nói rõ với hai lão gia hỏa kia, tin tưởng hắn cũng biết Thiên Công Đồ Phổ không phải là do chúng ta trộm, chỉ bất quá Thiên Công Sơn Trang trong đoạn thời gian này nhất định sẽ có chút động tác, chỉ cần chúng ta không ngại bọn họ, bọn họ tự nhiên cũng sẽ không lãng phí tinh lực trên người chúng ta!
Đoạn Thất Xích gật đầu nói:
- Trước không nói cái này, tiếp theo chúng ta nên làm như thế nào?
Những người này tụ tập một chỗ chính là bởi vì muốn giết Tạ Tuyết Thần, thứ nhất thay lão cung chủ báo thù, thứ hai cũng là phải đoạt lại quyền thống trị của Đại Tuyết Cung trở về.
Dù sao Phi Tiểu Nhã thân là tôn nữ của lão cung chủ, trên danh nghĩa hiển nhiên danh chính ngôn thuận hơn nhiều so với Tạ Tuyết Thần, tin tưởng chỉ cần đánh chết Tạ Tuyết Thần, lấy uy vọng của lão cung chủ, Phi Tiểu Nhã có thể thu được không ít người ủng hộ.
Phi Tiểu Nhã có tu vi Thiên giai thượng phẩm, thực lực không tính thấp, Đại Tuyết Cung nói thế nào cũng là thế lực lớn thứ hai toàn bộ Lý Đường đế quốc, không có khả năng giải tán hoặc bị vây trong trạng thái rắn mất đầu.
- Giết một người Tạ Tuyết Thần không quá khó, chỉ cần hắn rời khỏi Đại Tuyết Cung là được, hắn dám đến để hắn có đi mà không có về!
Sắc mặt Thang Phi Tiếu nghiêm túc, quay đầu nhìn thoáng qua Mang chấp sự, nói:
- Ngươi xác định hắn sẽ tới Ô Long Bảo.
Mang chấp sự nhẹ nhàng cười:
- Đương nhiên sẽ đến, nếu như ta là Tạ Tuyết Thần, tuyệt đối không thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy, ngắn thì năm ngày, trễ thì nửa tháng, Tạ Tuyết Thần nhất định sẽ tơi nơi này. Tin tưởng giờ này khắc này, tin tức bảo chủ đại nhân biến mất đã truyền vào trong tai hắn, hắn cũng khẳng định có hành động ứng biến đầu tiên rồi.
- Như vậy rất tốt!
Thang Phi Tiếu hừ lạnh một tiếng:
- Thế nhưng giết xong Tạ Tuyết Thần phải làm gì? Trong Đại Tuyết Cung có nhiều người trúng độc tuyết tủy hàn băng như vậy, nếu không có giải dược, những người này định trước khó thoát chết, đến lúc đó cho dù đoạt lại Đại Tuyết Cung cũng sẽ khiến Đại Tuyết Cung đại thương nguyên khí, cái được không bù nổi cái mất.
Mấy người không chỉ là muốn giết Tạ Tuyết Thần báo thù, còn muốn duy trì một mảnh cơ nghiệp do lão cung chủ dựng nên mới được, bằng không còn không bằng không giết. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Huống chi, nếu như không thể giải độc cho những cao thủ này, những người đó thế nào cũng không thể ai khác giết chết Tạ Tuyết Thần, đây chính là chuyện có liên quan tới tính mệnh, Tạ Tuyết Thần đã chết, ai cho bọn họ giải được áp chết hàn tính? Cho dù là vì chính mình, bọn họ cũng không thể để Tạ Tuyết Thần chết.
Mang chấp sự mỉm cười, chuyển ánh mắt lên người Đường Phong, tuy rằng sắc mặt của hắn như thường, nhưng ai cũng có thể nhìn ra được hắn đang áp chế khẩn trương trong lòng:
- Đường Phong, việc ta nhờ ngươi, kết quả như thế nào?
- Hử? Chuyện gì?
Đường Phong đang nói chuyện với Tuyết Nữ, nghe được câu hỏi của Mang chấp sự, sửng sốt một lúc, rất nhanh liền phản ứng lại:
- A, ngươi nói cái thứ đó!
Mang chấp sự rất nghiêm túc gật đầu.
Không đề cập tới chuyện này Đường Phong đúng là quên mất rồi, trong Băng Hỏa Đảo gặp phải phiêu lưu to lớn như vậy, Mang chấp sự nên phụ trách toàn bộ, nếu không phải hắn bảo chính mình đi tìm liệt diễm cô gì gì đó, chính mình sao có thể hấp thu hỏa tinh và tuyết tủy? Thiên binh Toái Tinh sao có thể bị hòa tan? Làm sao để Phi Tiểu Nhã trải qua nhiều đau khổ như vậy mới trở về được Ô Long Bảo? Nhớ tới tràng cảnh trước kia hấp thu hỏa tinh và tuyết tủy, trong lòng Đường Phong vẫn có chút sợ hãi, nhưng chính bởi vì như vậy để bản thân chiếm được không ít chỗ tốt, chỉ bất quá chỗ tốt này tạm thời ẩn nấp bên trong cơ thể, không để hắn tự do sử dụng mà thôi.
- Bắt lấy!
Đường Phong chỉ sửng sốt một chút, đưa tay vào người sờ loạn một hồi, lấy ra một cây nấm đại khái lớn chừng nắm tay trẻ con, toàn thân màu đỏ đậm, tản mát nhiệt lực rất mạnh.
Nếu Mang chấp sự biết được liệt diễm cô, hai đại sát thần không có lý do không biết, Tuyết Nữ quanh năm suốt tháng tiếp xúc với linh đan diệu dược, tự nhiên ánh mắt không thể kém.
Có thể nói, mấy người ở đây đều là người biết hàng.
Trong nháy mắt khi liệt diễm cô xuất hiện trong phòng, nhiệt độ toàn bộ gian phòng đột nhiên đề cao, Đường Phong cam thấy phạm vi xung quanh chính mình mấy trượng, ngay cả không khí cũng bị nhiệt độ thiêu đốt vặn vẹo, tất cả dụng cụ gia đình bên trong lập tức vang lên âm thanh rắc rắc rắc, chốc lát biến thành màu cháy đen, thậm chí còn bốc lên khói xanh.
Đó là bị nhiệt độ cao ảnh hưởng.
Mói người đều lập tức vận chuyển cương khí hộ thân.
Hai đại sát thần vỗ bàn đứng lên, kinh hãi nói:
- Liệt diễm cô!
Sắc mặt Mang chấp sự cuồng nhiệt vô cùng, ánh mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào thiên tài địa bảo trong tay Đường Phong, trên mặt nở nụ cười ngây ngốc.
Đúng vậy, chính là thứ này, tuy rằng không ai ở đây từng gặp qua loại bảo bối trong truyền thuyết này, nhưng trong nháy mắt liền biết được tên của nó.

Vô Thường - Chương #504


Báo Lỗi Truyện
Chương 504/1679