Chương 501: Lăn qua lăn lại không chừng mực (hạ).


Đến lúc này, thái độ và hành động của Phi Tiểu Nhã để Tuyết Nữ tương đối thỏa mãn, ngoại trừ có đôi khi phản ứng chậm một chút, thần sắc có chút gượng ép một chút, các phương diện khác đều không tồi.
Thấy Tuyết Nữ đi tới, lúc này Phi Tiểu Nhã mới bừng tỉnh hiểu ra, lúc đầu nàng tưởng rằng đối phương muốn gian phòng của chính mình để ở lại, hiện tại xem ra, cư nhiên là chuẩn bị cho tên tiểu tặc kia. Suy nghĩ cẩn thận điểm này, tâm tình của bảo chủ đại nhân không khỏi khoái trá, vừa nghĩ tới Đường Phong đang ngủ trên giường của chính mình, Phi Tiểu Nhã có một loại cảm giác thành tựu vô cùng to lớn.
- Diệp tiền bối muốn nghỉ ngơi sao? Ở đây còn có không ít phòng khách!
Phi Tiểu Nhã dịu ngoan hỏi thăm.
- Không, ngươi theo ta đến!
Tuyết Nữ lắc đầu.
Nghe được câu này, bảo chủ đại nhân biết chính mình định trước không có điều gì tốt lành, quả nhiên, lúc theo Tuyết Nữ rời khỏi phòng, một vòng lăn qua lăn lại mới lại phủ xuống rồi, nàng cũng không biết Tuyết Nữ từ chỗ này tìm được nhiều chuyện như vậy, tất cả đều muốn chính bản thân nàng đi xử lý, mà bản thân Tuyết Nữ thì đứng một bên xem náo nhiệt.
Đường Phong ngủ thẳng tới buổi trưa mới tỉnh, vừa mới tỉnh lại không bao lâu đã nhìn thấy Phi Tiểu Nhã với sắc mặt tái nhợt, bưng một chậu rửa mặt chậm rãi đi đến, thần sắc của bảo chủ đại nhân vô cùng uể oải, nét mặt tràn đầy thống khổ bị chà đạp bức ép. Chỉ ngắn ngủi nửa ngày không thấy, nàng phảng phất giống như gày đi nửa vòng, để Đường Phong càng hoảng sợ.
- Nàng vẫn không nghỉ ngơi sao?
Đường Phong hỏi.
Phi Tiểu Nhã lắc đầu:
- Một mực làm việc cho tới bây giờ!
- Quá mức quá phận rồi!
Đường Phong tức giận bất bình.
- Hư!
Phi Tiểu Nhã nhanh chóng bịt kín miệng Đường Phong, một tay chỉ chỉ ngoài cửa:
- Không nên nói lớn tiếng như vậy.
- Thế nhưng…
- Không có thế nhưng!
Vẻ mặt Phi Tiểu Nhã nghiêm túc nói:
- Nếu như ta muốn phản kháng, ta sao có thể bị nàng ép buộc làm những chuyện này? Đều là do ta nguyện ý, ta cũng không tin không thể làm nàng đối tốt với ta một chút!
Đúng như lời của Phi Tiểu Nhã, nàng xác thực có thể phản kháng đối với đãi ngộ không công bình của Tuyết Nữ, thế nhưng phản kháng rồi thì thế nào? Chỉ tạo thành chán ghét nàng thêm nặng của Tuyết Nữ đối với chính mình mà thôi. Như vậy cho dù chính mình sau này có thể ở cùng một chỗ với tên tiểu tặc này thì cũng không thể đối mặt với trưởng bối của hắn!
Phi Tiểu Nhã nghĩ lấy nghị lực và kiên trì của chính mình, một ngày nào đó có thể đả động được đối phương, để đối phương có cái nhìn khác đối với chính mình, không còn lăn qua lăn lại chính mình như hiện tại.
Vừa nói, một mặt cầm lấy khăn ướt nhẹ nhàng rửa mặt thay cho Đường Phong, Đường Phong nào không biết xấu hổ để nàng làm chuyện này, nhanh chóng tiếp nhận khăn mặt tự mình lau lung tung một chút.
- Nàng suy nghĩ cẩn thận rồi?
Đường Phong hỏi, Diệp cô cô nói nàng lăn qua lăn lại Phi Tiểu Nhã chỉ là khảo nghiệm, sẽ có chỗ tốt cực lớn đợi nàng phía sau, với thân phận như Tuyết Nữ tuyệt đối không chỉ nói xuông. Bất quá rốt cuộc là chỗ tốt như thế nào, cần Phi Tiểu Nhã phải nỗ lực như vậy, Đường Phong có chút thương xót thay Phi Tiểu Nhã.
- Uhm, vì vậy ngươi không nên nhúng tay, cũng không muốn thay ta nói cái gì trước mặt nàng, như vậy chỉ khiến nàng càng thêm dày vò ta nặng nề hơn!
- Ai!
Đường Phong thở dài một tiếng, Phi Tiểu Nhã đã nói như vậy rồi, chính mình còn có thể làm gì?
Ngoài cửa đột nhiên truyền tới thanh âm của một thị nữ:
- Bảo chủ, Mang chấp sự có việc cầu kiến!
Phi Tiểu Nhã sửng sốt, mở miệng nói:
- Để hắn vào đi!
- Dạ!
Hai người Phi Tiểu Nhã và Đường Phong cùng nhau ra khỏi phòng, vừa lúc nhìn thấy Tuyết Nữ ngồi ngay ngắn bên cạnh bàn, nhẹ nhàng mân chén trà. Lúc nhìn thấy Đường Phong, trên mặt Tuyết Nữ lập tức nở nụ cười, ôn nhu hỏi:
- Ngủ ngon hay không?
Đường Phong hơi gật đầu, chuyển ánh mắt chính mình về phía Mang chấp sự ngoài cửa vào.
- Ra mắt Tuyết Nữ các hạ, ra mắt bảo chủ đại nhân!
Mang chấp sự nhàn nhạt nói, không đợi người khác phản ứng, lập tức chỉ vào Đường Phong nói:
- Đường Phong, ngươi theo ta đi!
- Đi làm gì?
Đường Phong hỏi.
- Đi tiếp hai người!
- Ai?
- Hai người quen của ngươi, Thang Phi Tiếu và Đoạn Thất Xích.
- Bọn họ đến Ô Long Bảo rồi?
Đường Phong vui vẻ, vội vã chạy ra ngoài.
- Uh, hiện tại đang ở ngoài bảo!
Mang chấp sự gật đầu.
Vừa nghĩ tới Tiếu thúc và Đoạn thúc, Đường Phong có chút kích động, lại nói tiếp đã gần một năm không gặp bọn họ rồi, cũng không biết hiện tại bọn họ như thế nào.
Còn chưa rời khỏi tiểu viện, Mang chấp sự đột nhiên đưa ra một thứ gì đó, Đường Phong tiếp nhận, hỏi:
- Đây là cái gì?
- Mặt nạ da người, mang nó vào. Ngươi hiện tại còn chưa thể quang minh chính đại lộ diện trong bảo.
Đường Phong a một tiếng, rất có chút không cho là đúng. Hắn ngược lại không phải coi thường cách làm của Mang chấp sự, mà là khinh thường bộ mặt nạ da người này. Chính mình nếu thi triển năng lực lấy giả loạn chân, có thể nói là thiên biến vạn hóa. Thế nhưng lấy giả loạn chân tốt xấu gì cũng là một bí mật, Đường Phong không thể tùy tiện sử dụng, rơi vào đường cùng chỉ có thể mang mặt nạ da người của Mang chấp sự đưa qua.
Đây là lần đầu tiên Đường Phong mang thứ này, lúc đội lên chỉ cảm thấy da mặt căng chật khó chịu, tuy rằng mặt nạ da người không thô ráp, tính chất cũng rất mềm mại, nhưng chung quy vẫn là vật ngoài thân.
Mang chấp sự thay Đường Phong chỉnh lý mặt na da người, lúc này mới dẫn theo hắn bước ra ngoài bảo.
Một đường hướng ra ngoài bảo, trên đường dĩ nhiên gặp phải hai người Thiết Đồ và Cừu Thiên Biến, hai người đang ướt sũng mồ hôi, không biết là từ địa phương nào trở về, Đường Phong vốn định tới bắt chuyện một chút, nhưng nhanh chóng nhịn xuống.
Đi tới ngoài bảo, chỉ thấy chỗ cửa chính có hai bóng người, một người trong đó lưng hùm vai gấu, cao to vạm vỡ, nhìn qua vô cùng lực lưỡng, một người khác đứng ngay bên cạnh hắn, chiều cao chỉ đến bờ vai người thứ nhất.
Khí tức trên người hai người này rất bình thường, ngoại trừ vóc dáng một người trong đó có chút lực lưỡng ra, không có bất cứ địa phương nào thần kỳ.
Mấy hắc y nhân của Ô Long Bảo che chắn phía trước bọn họ, không cho hai người này tiến vào trong bảo. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Thời điểm Đường Phong nhìn thấy hai bóng người quen thuộc này lập tức kết luận được bọn họ nhất định là Tiếu thúc và Đoạn thúc, chỉ là thời điểm giương mắt nhìn thấy khuôn mặt của bọn họ, Đường Phong hơi có chút sửng sốt, bởi vì khuôn mặt của hai người này hoàn toàn không phải là Thang Phi Tiếu và Đoạn Thất Xích, mà là hai khuôn mặt xa lạ.
Bất quá suy nghĩ cẩn thận, nhìn trên mặt hai người này để lộ biểu tình cứng ngắc, Đường Phong lập tức hiểu rõ bọn họ nhất định mang mặt nạ da người giống như chính mình.

Vô Thường - Chương #501


Báo Lỗi Truyện
Chương 501/1679