Chương 496: Diệp cô cô (hạ).


Tuyết Nữ ung dung cười, thu hồi bàn tay lau đi nước mắt khóe mi, nhẹ giọng nói:
- Con đã lớn như vậy rồi!
Thanh âm run run này rốt cuộc đã phá nát một tia phòng tuyến cuối cùng trong lòng Đường Phong, hắn cũng không biết phải làm như thế nào, nước mắt không khống chế được chảy ra.
- Tiền bối nhận thức ta sao?
Hai mắt Đường Phong đỏ hồng như máu.
Tuyết Nữ hơi gật đầu:
- Nhận thức, tại lúc con còn rất nhỏ, ta từng ôm con, tắm rửa cho con, vị trí xương sườn thứ ba sau lưng có một nốt ruồi đen đúng hay không?
Đường Phong gật đầu, loại cao thủ như Tuyết Nữ không cần thiết phải lừa dối hắn, nếu như nàng nói như vậy, khẳng định chính mình có quan hệ không cạn với nàng rồi.
- Xin hỏi người có quan hệ gì với mẫu thân của ta?
Đường Phong tiếp tục hỏi, theo bản năng khiến hắn có chút chờ mong, lại có chút mê man, cũng có chút muốn chạy trốn và không dám xác định.
- Ta…
Đầu ngón tay của Tuyết Nữ bị siết tới trắng bệch.
- Ta là sư tỷ của nàng, hơn mười năm trước ta đã rời khỏi Thiên Tú lịch lãm, vì vậy con chưa hề nhìn thấy ta. Ta Là Diệp Dĩ Khô, có thể gọi là Diệp cô cô.
Trời mới biết nói ra những lời này khiến nàng cần có bao nhiêu dũng khí, thế nhưng Tuyết Nữ không dám chỉ ra thân phận của chính mình, khiếp đảm và khủng hoảng để nàng trốn tránh chân tướng, nàng sợ hài tử trước mắt sẽ trách cứ nàng. Nàng đã thua thiệt đối phương rất nhiều rất nhiều.
Ngực lên cơn đau từng đợt, trong miệng càng không ngừng tràn ra nước đắng, sắc mặt Tuyết Nữ cũng trắng bệch.
- Ta không biết mẫu thân của mình còn có một sư tỷ!
Đường Phong không nhịn được thở ra một hơi dài, trên khuôn mặt để lộ nụ cười mỉm gian nan.
Bất quá, Tuyết Nữ cư nhiên là trưởng bối của chính mình, điều này khiến Đường Phong có chút giật mình khó có thể tin tưởng. Trước kia nghe Tiếu thúc nói tới cái tên Tuyết Nữ, Đường Phong đối với nữ tử truyền kỳ này vô cùng sùng bái, hiện tại nàng đang đứng trước mặt chính mình, để Đường Phong có chút cảm giác không chân thực.
Thời điểm Đường Phong và Tuyết Nữ nói chuyện với sau, Phi Tiểu Nhã ở một bên dần dần tái mặt rồi.
Nàng vừa nghĩ tới những lời nói của chính mình đối với nữ nhân kia, càng nghĩ càng xấu hổ, hận không thể tìm được một cái lỗ nẻ chính mình chui vào chết quên đi.
Nếu như sớm biết được nữ nhân này là trưởng bối của Đường Phong, dù thế nào nàng cũng không nói ra những lời khó nghe như vậy a? Chính mình cư nhiên muốn lột sạch quần áo của cô cô Đường Phong? Phải làm như thế nào cho phải?
- Chấp… Chấp sự!
Phi Tiểu Nhã đưa tay khoát lên vai Mang chấp sự, cương khí hung hãn bắn mạnh ra, trùng kích thẳng vào cơ thể Mang chấp sự, nghiến răng nghiến lợi, bi phẫn không gì sánh được hỏi thăm:
- Loại chuyện này, vì sao ngươi không nói sớm cho ta biết?
Sắc mặt Mang chấp sự vẫn như thường, một mặt hóa giải cương khí của Phi Tiểu Nhã, một mặt nhàn nhạt mở miệng nói:
- Thuộc hạ vô năng, thuộc hạ cho tới bây giờ mới biết được quan hệ của Tuyết Nữ và Đường Phong, xin bảo chủ trách phạt!
- A… Ha hả…
Phi Tiểu Nhã cười gượng hai tiếng, trách phạt thì có tác dụng gì a? Trước mặt trưởng bối của người trong lòng, hình tượng của chính mình đã không đủ một văn tiền nữa rồi, ngươi bảo làm sao để vẫn hồi hình tượng rách nát không chịu nổi đây? Ngươi bảo sau này ta ở chung với trưởng bối của hắn như thế nào? Phi Tiểu Nhã nghĩ chính mình lúc này chết luôn cũng được.
- Bảo chủ hồng phúc tề thiên, cư nhiên có thể thoát khốn khỏi Băng Hỏa Đảo, thực sự để thuộc hạ mừng rỡ như điên!
Mang chấp sự mạnh mẽ vuốt mông ngựa.
Phi Tiểu Nhã quay đầu liếc mắt nhìn hắn, âm trầm nói:
- Ngươi đã không biết, không sai tại ngươi, không nên vuốt mông ngựa nữa!
- Bảo chủ đại nhân anh minh thần võ, hậu đức tái vật, đức bị thiên hạ, khoan hồng độ lượng, thuộc hạ cảm động tới rơi nước mắt, thề vì bảo chủ đại nhân lên núi đao, xuống biển lửa, vứt đầu, chảy máu, quên mình phục vụ!
Mang chấp sự tiếp tục vuốt mông ngựa, hắn biết bảo chủ đại nhân khẳng định muốn dằn vặt chính mình.
- Ngọc nhi?
Đường Phong thẳng tắp nhìn Phi Tiểu Nhã đứng một bên giống như cọc gỗ, mặt xanh mũi tái, nghi hoặc hỏi thăm:
- Mang chấp sự vừa gọi nàng cái gì?
Phi Tiểu Nhã cả kinh, tàn bạo trừng mắt liếc nhìn Mang chấp sự. lúc này mới ủy khuất thương cảm đi tới trước mặt Đường Phong, nhẹ giọng nói:
- Kỳ thực… Ta là bảo chủ Ô Long Bảo Phi Tiểu Nhã.
- Cáp…
Đường Phong lảo đảo hai bước:
- Sao ta không biết loại chuyện này?
- Xin lỗi!
Phi Tiểu Nhã cúi đầu nói:
- Ta không phải cố ý lừa ngươi, nhưng ta cũng là Ngọc nhi a!
- Vì sao nàng lại muốn gạt ta đây?
Đường Phong không hiểu ra sao.
- Ta sợ ngươi… Ở cùng với ta có áp lực.
Phi Tiểu Nhã nhấc mi mắt quét nhìn Đường Phong, phát hiện hắn không tức giận giống như tưởng tượng của chính mình.
Xác thực Đường Phong không tức giận, bị Phi Tiểu Nhã lộn xộn như vậy, vừa vặn khiến hắn thoát khỏi cảm giác chua xót khổ sở lúc gặp mặt Tuyết Nữ, ngược lại coi như một chuyện tốt.
Nếu như lúc bình thường biết được chân tướng, Đường Phong không biết chính mình có thể tức giận hay không, thế nhưng bị người lừa lâu như vậy, tín nhiệm trong lòng đối với Phi Tiểu Nhã khẳng định ra hạ thấp không ít.
Kinh ngạc suy nghĩ một chút, Đường Phong khoát khoát tay nói:
- Không sao, mặc kệ nàng là bảo chủ Ô Long Bảo Phi Tiểu Nhã hay là Ngọc nhi, đối với ta không có quan hệ nhiều.
Hiện tại đầu óc có chút loạn, tuy rằng mượn vài câu đối thoại với Phi Tiểu Nhã đã di chuyển được đôi chút lực chú ý, thế nhưng Tuyết Nữ lừng lẫy đại danh cư nhiên chính là một vị cô cô của chính mình, điều này thực sự khiến hắn có cảm giác vô cùng mộng ảo, nếu như không phải từng đơn gió sớm mai thổi qua bám theo hàn ý lạnh lẽo, sợ rằng Đường Phong vẫn tưởng rằng chính mình đang nằm mơ. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Đây coi như là thân nhân sao? Là thân nhân giống như Lâm Nhược Diên.
Quay đầu nhìn Tuyết Nữ một chút, Đường Phong nhếch nhếch miệng, vốn định hỏi cụ thể người chí thân của bản thân đang ở phương nào, thế nhưng lời vừa mới tới mép lại mạnh mẽ nuốt vào trong bụng.
Tuy rằng sớm biết được người chí thân của bộ thân thể này vẫn còn trên đời, thế nhưng Đường Phong cho rằng chính mình chưa từng ôm hi vọng quá nhiều, bởi vì chính mình hoàn toàn không có tư cách có kỳ vọng này, dù sao chính mình đã không phải là Đường Phong ban đầu rồi, chỉ bất là là kẻ ngoài cuộc chiếm đóng thể xác này mà thôi.
Thế nhưng thẳng cho tới lúc này Đường Phong mới chính thức hiểu rõ, suy nghĩ của chính mình trước kia chỉ là trốn tránh, chính mình không chỉ kế thừa thể xác của Đường Phong trước kia, còn có tư tưởng và cảm tình của chủ nhân thân xác.
Chủ nhân của bộ thân xác này vẫn lưu lại khát vọng đối với người thân, cho tới khi ý thức tiêu tán vẫn không hề biến mất, chỉ bất quá bị Đường Phong vùi lấp tận đáy lòng, thẳng cho tới khi nhìn thấy Tuyết Nữ, phần khát vọng nhàn nhạt này lại bắt đầu khởi động bùng lên.

Vô Thường - Chương #496


Báo Lỗi Truyện
Chương 496/1679