Chương 492: Thiên kiếm (thượng).


Đối diện chậm rãi vang lên tiếng bước chân, nghe được thanh âm này, nhãn thần của Đường Phong không khỏi kíp chặt lại, nỗ lực để tâm thần chính mình trầm tĩnh lại, hắn biết đối phương đang tiến gần chính mình.
Thế nhưng để Đường Phong có chút ngoài ý muốn chính là, mặc dù đối phương đang tới gần, thế nhưng không hề có bất cứ biểu hiện địch ý gì, trên người cũng không hề có ba động cương khí cường liệt, hắn chỉ chậm rãi đi về phía chính mình.
Khi khoảng cách giữa đối phương và Đường Phong không đủ một trượng, tại thời khắc tia sáng đầu tiên lóe lên, biểu tình của Đường Phong không khỏi dại ra.
Tại cự ly như thế này, nếu như Đường Phong không nhìn thấy rõ mặt mũi đối phương mà nói, như vậy thực không bằng tự sát luôn cho xong.
- Chấp… Chấp sự…
Đường Phong vô cùng kinh ngạc, vị cao thủ Thiên giai khiến chính mình cảnh giác từ nãy tới giờ cư nhiên chính là Mang chấp sự, kẻ đã mang chính mình tới Băng Hỏa Đảo rồi bỏ quên không thèm chú ý. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Theo đạo lý mà nói, khí tức âm trầm luôn luôn không ngừng nghỉ tỏa ra trên người Mang chấp sự, nếu như Đường Phong đơn độc gặp phải hắn mà nói, cho dù không nhìn thấy rõ điện mạo cũng có thể cảm nhận được sự tồn tại của hắn. Thế nhưng khí tức âm trầm trên người Mang chấp sự lại bị khí tức băng lãnh trên người nữ nhân kia hoàn toàn ngăn cản.
Cảm giác hai người này tạo ra đều là lạnh lẽo vô cùng, chỉ là Mang chấp sự thiên hướng âm trầm quỷ dị, hai người đứng chung một chỗ tự nhiên là khí tức người mạnh mẽ hơn chiếm ưu thế, chính là bởi vì như vậy, vô luận là Đường Phong Phi Tiểu Nhã đều không cảm nhận được sự tồn tại của Mang chấp sự.
Đường Phong nhìn thấy rõ diện mạo của Mang chấp sự, hắn cũng nhìn thấy rõ diện mạo của Đường Phong.
Nam nhân âm trầm này nhịn không được thở ra một hơi thật dài, trên mặt dĩ nhiên có biểu tình mừng rỡ cố gắng đè ép xuống, chỉ là biểu tình này chỉ lóe qua rồi biến mất, nhàn nhạt mở miệng nói:
- Quả nhiên là ngươi…
Có thể nói trong bóng người chỉ có Mang chấp sự phản ứng sớm nhất, khi Phi Tiểu Nhã mở miệng nói chuyện, hắn chợt nghe được thanh âm của Phi Tiểu Nhã, huống chi khí tức màu hồng kia chính là tiêu chí cương khí của bảo chủ đại nhân. Mà lúc này, người có cảnh giới Địa giai, đồng thời còn đi chung với Phi Tiểu Nhã, duy nhất chỉ có một mình một người Đường Phong mà thôi.
Mặc dù đã đoán được, thế nhưng thẳng cho tới khi nhìn thấy Đường Phong hoàn hảo không tổn hao gì đứng tại nơi này, Mang chấp sự mới không nhịn được thở ra một hơi.
Xem ra chính mình không cần thiết phải tới Băng Hỏa Đảo tìm người nữa rồi, hơn nữa bảo chủ đại nhân cũng có thể an toàn trở về, điều này thực sự ngoài dự liệu. Không phải nói băng hỏa ba mươi sáu phòng chính là cấm địa đối với cao thủ Thiên giai hay sao? Chính mình lúc đó tận mắt nhìn thấy nàng xông vào trong. Nhưng mặc kệ thế nào đi nữa, hai người này có thể trở về, chung quy là việc vui to lớn.
- Chấp sự… Đây là có chuyện gì…
Đường Phong nghi hoặc không giải thích được:
- Ngài thế nào trời gần sáng chạy tới địa phương này? Nữ nhân kia là ai?
Mang chấp sự quét mắt nhìn hắn, hắc hắc nở nụ cười hai tiếng, không hề trả lời câu hỏi của Đường Phong, ngược lại ngẩng đầu chăm chú nhìn vào hai đại cao thủ chiến đấu giữa không trung, biểu tình trên mặt trở nên nghiền ngẫm:
- Ai nha, đánh tới khí thế ngất trời, như vậy phải làm thế nào cho phải…
Khóe miệng Đường Phong co giật, hắn hoàn toàn không cảm nhận được một chút lo lắng trong ngữ khí của Mang chấp sự, ngược lại còn ẩn chứa vị đạo hả hê bên trong.
Kẻ chết tiệt này rốt cuộc đang đánh chủ ý gì? Đường Phong nhịn không được oán thầm một câu.
- Chấp sự! Ngọc nhi không phải đối thủ của người kia, nếu như ngài và người kia quen biết với nhau, thỉnh khuyên bảo hai câu, để các nàng dừng tay lại!
Đường Phong thực sự có chút lo lắng cho sự an toàn của Phi Tiểu Nhã.
Mang chấp sự lắc đầu:
- Ta và nữ nhân kia không thân quen, khuyên bảo là vô dụng. Hơn nữa nha đầu kia cho tới bây giờ chưa từng nghe qua lời khuyên của ta, lần này để nàng chịu chút vị đắng cũng coi như đáng giá…
- Vậy phải làm thế nào?
Đường Phong hỏi.
- Ta khuyên vô ích, bất quá nếu như ngươi mở miệng khuyên bảo mà nói, phỏng chừng sẽ có chút tác dụng…
Mang chấp sự đột nhiên quay đầu, nhìn Đường Phong nói.
- Chấp sự đừng nói giớn, ngay cả nữ nhân kia là ai ta cũng không rõ ràng lắm!
Vẻ mặt Đường Phong nghiêm túc nói.
Khóe miệng Mang chấp sự nhếch lên, cười càng thêm hài lòng, càng thêm quái dị.
Lúc này Phi Tiểu Nhã và Tuyết Nữ đã đại chiến hơn mười hiệp, cho dù Tuyết Nữ không dùng toàn lực, Phi Tiểu Nhã cũng bị nàng đánh tới lên trời không đường, xuống đất không cửa, bảo chủ đại nhân thở phì phò từng ngụm lớn, trái lại sắc mặt Tuyết Nữ bình tĩnh như thường, một thân bạch y theo gió đung dưa, giống như thần tiên bay lượn, so sánh một chút, hơn kém ra sao vừa xem hiểu ngay.
Phi Tiểu Nhã bắt chéo hai chưởng trước ngực hính mình, cảnh giác nhìn chằm chằm vòa nữ nhân mặc bạch y không biết từ nơi nào xuất hiện, trong đôi mắt tràn đầy vẻ khiếp sợ và cảnh giác. Từ lúc tiến vào cảnh giới Thiên giai thượng phẩm, tuy rằng Phi Tiểu Nhã không hề cuồng vọng tự đại cho rằng trong toàn bộ trời đất chính mình đã tiến vào phạm vi cao thủ nhất lưu, trong Lý Đường đế quốc mặc dù chính mình không phải là vô địch thủ, nhưng tại thời điểm nguy hiểm, muốn toàn thân thoát đi coi như không thành vấn đề.
Thế nhưng sau khi ngăn cản hơn mười chiêu công kích của nữ nhân trước mặt, suy nghĩ của nàng hoàn toàn tan vỡ, nàng ta không dùng toàn lực, tất cả công kích đều rất hời hợt, phảng phất giống như người lớn đang chơi đùa với tiểu hài tử, trước mặt nàng ta, chính mình bó tay bó chân, một thân thực lực không phát huy nổi 7 thành. Phi Tiểu Nhã dám khẳng định, nếu như đối phương dùng toàn lực mà nói, chính mình khả năng đã chết.
- Tặc bà nương…
Phi Tiểu Nhã tự biết không phải đối thủ, ý đồ dùng ngôn ngữ khiến đối phương tức giận, an nguy của bản thân thực ra không quan trọng, Ô Long Bảo cách nơi này không xa, chính mình phải để Đường Phong an toàn trở về mới được.
Đôi lông mày của Tuyết Nữ nhíu lại, con ngươi giống như bảo thạch liếc nhìn Phi Tiểu Nhã, trong mắt đã thoáng hiện lên một tia tức giận.
- Xú nữ nhân!
Phi Tiểu Nhã bắt được điểm này, tiếp tục mở miệng mắng:
- Ta với ngươi không thù không oán, vì sao lại hủy y phục của ta? Hôm nay nếu như ngươi không bồi thường ta mà nói, ta sẽ lấy hết y phục của ngươi!
Tuyết Nữ vẫn lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng, không nói lời nào, ngoại trừ có chút giận dữ ra, biểu tình vẫn bình tĩnh như thường.
- Mắng hay lắm…
Biểu tình Mang chấp sự chấn kinh miễn bàn, lẩm bẩm nói:
- Ta xem bảo chủ ngươi xong việc như thế nào a!
Trong bốn người, chỉ có Mang chấp sự biết Tuyết Nữ và Đường Phong có quan hệ không cạn, vô cùng có khả năng chính là trưởng bối của hắn, mà nếu bảo chủ đại nhân yêu thương Đường Phong, sau này muốn ở bên cạnh hắn mà nói, như vậy Tuyết Nữ tự nhiên là trưởng bối của nàng rồi.

Vô Thường - Chương #492


Báo Lỗi Truyện
Chương 492/1679