Chương 487: Thiếu gia người đi chậm một chút (thượng).


Chẳng bao lâu, Phi Tiểu Nhã hơi suy tư, ngoảng đầu nhìn Đường Phong, nhỏ giọng nói:
- Ta muốn… Mang theo nó trở về.
Đôi lông mày của Đường Phong nhíu sát lại, theo phương hướng ngón tay Phi Tiểu Nhã, xác định thứ nàng nói chính là bè gỗ, biểu tình trên mặt lập tức biến hóa đủ loại màu sắc xinh đẹp.
Đó chỉ là một bè gỗ mà thôi? Sao có thể nói mang theo là mang theo? Cũng không phải là vật nhỏ bình thường.
- Đây là do chúng ta tự tay làm, cũng mang theo chúng ta từ trên biển trở về, tính là ân cứu mạng đối với chúng ta… Sao, sao có thể vứt bỏ tại một địa phương như thế này?
Phi Tiểu Nhã nhỏ giọng bổ xung nói, biểu tình bi thương phảng phất giống như đang nói tới sinh mệnh người sống.
- Vậy nàng muốn mang theo như thế nào? Vác nó trở về Ô Long Bảo sao?
Đường Phong cau mày hỏi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Ta có thể nha!
Phi Tiểu Nhã chớp chớp con mắt nói, vẻ mặt tự tin và rất không đáng kể.

Đường Phong nhìn Phi Tiểu Nhã một lúc, phát hiện trên mặt đối phương không hề có một chút thần sắc dao động và nói linh tinh, biểu tình và nhãn thần của nàng tương đối chăm chú.
Nghẹn suốt nửa ngạy, Đường Phong mới mở miệng nói:
- Nàng mang được sao?
- Không nên xem thường ta!
Phi Tiểu Nhã vểnh cái mũi xinh:
- Ta cũng là Thiên giai!
Vừa nói, vừa bước tới cạnh bè gỗ, vươn một tay trực tiếp nhấc bè gỗ lên, sau đó hơi nhấc, đã để chiếc bè gỗ không nhỏ dựa vào trên vai chính mình, vững vàng kéo đi.
Sắc mặt bảo chủ đại nhân không khỏi có chút ửng đỏ, bởi vì nàng đột nhiên phát hiện, bộ dáng của chính mình hình như có chút không quá lịch sự. Đường đường là bảo chủ Ô Long Bảo, nếu như bị người khác nhìn thấy chính mình vác theo một chiếc bè gỗ thô lậu khẳng định sẽ bị người ta cười đến rụng răng. Huống chi loại chuyện này vốn không phải là nữ hài nên làm.
Thần sắc do dự trên mặt Phi Tiểu Nhã chỉ lóe lên rồi biến mất, lập tức trở thành kiên định, nói với Đường Phong:
- Chúng ta đi thôi.
Ngươi thực sự làm sao? Đường Phong phiền buộn ngứa ngáy, hắn cho rằng Phi Tiểu Nhã chỉ là nói giỡn, không nghĩ tới nữ nhân này nghe gió chính là mưa, hành sự quả đoán như vậy. Không phải là một chiếc bè gỗ rách nát thôi sao? Hà tất phải cực khổ mang theo như vậy? Trở về Ô Long Bảo muốn bao nhiêu có bấy nhiêu a.
Bè gỗ này có ý nghĩa đặc thù, Phi Tiểu Nhã nghĩ thầm, dù thế nào cũng luyến liếc để nó lại nơi này.
Nơi này rốt cuộc là địa phương nào hai người không rõ ràng lắm, bất quá chỉ có thể đi một bước tính một bước, trước tiên tìm được người hỏi rõ ràng rồi nói. Đi không mục đích về phía trước. Đường Phong vừa đi vừa xoay chuyển tròng mắt đăm đăm nhìn vào Phi Tiểu Nhã, muốn nhìn xem nàng rốt cuộc có ý niệm buông tha trong đầu hay không, thế nhưng ngoài dự liệu của Đường Phong, nữ hài thoạt nhìn từ bẽ được nuông chiều đâm hư cư nhiên có một cỗ ý chí kiên định tới thần kỳ như vậy, mặc dù nàng cũng biết vác theo thứ to lớn sau lưng xác thực không hay ho cho lắm, thế nhưng lại không hề xuất hiện bất cứ ý niệm buông tha trong đầu nào.
Nếu như Đường Phong nguyện ý, hoàn toàn có thể cất bè gỗ vào trong không gian mị ảnh, thế nhưng hắn lại không muốn bại lộ bí mật này, rơi vào đường cùng, chỉ có thể mở miệng nói:
- Ta tới vác thay!
Dù sao để một nữ hài tử làm loại chuyện như thế này thực sự có chút quá phận. Trước đó Đường Phong chỉ muốn Phi Tiểu Nhã biết khó mà lui, vứt lại bè gỗ. Nhưng nhìn tư thế hiện tại, nàng không có khả năng vứt bỏ, chỉ đành lựa chọn để bản thân tới vác.
- Không nên!
Khóe miệng Phi Tiểu Nhã nhếch cao, thân thể hơi nghiêng, tránh thoát bàn tay to của Đường Phong:
- Vừa rồi ngươi vứt nó lại, nó tức giận, nó không cho ngươi tới vác!
Nói gì vậy? Bàn tay vươn ra của Đường Phong vô cùng xấu hổ dừng lại trong không trung, nghĩ thầm nữ nhân quả nhiên là động vật không chịu nói lý, không phải chỉ là một bè gỗ thôi sao? Không phải là vật sống có suy nghĩ có tư tưởng, cần phải đối đãi cẩn thận như vậy hay sao?
Phi Tiểu Nhã một mặt cự tuyệt Đường Phong, một mặt cố ý vuốt ve bè gỗ, nghiêng đầu nhìn Đường Phong an ủi nói:
- Không phải sợ, tỷ tỷ mang ngươi về nhà, đó là một nam nhân xấu!
Đường Phong hít sâu một hơi, dẹp loạn cơn giận cuộn cuộn trong lòng, cố gắng không phun ra một ngụm máu tươi.
Đường Phong còn tưởng rằng Phi Tiểu Nhã xấu hổ, lại cường liệt yêu cầu hai lần, nhưng đều bị nàng cự tuyệt, rơi vào đường cùng, Đường Phong chỉ đành thôi, hắn xác định nữ nhân này đang chơi trò tính tình tiểu thư rồi.
Đi về phía trước không tới nửa canh giờ, cuối cùng cũng gặp được một người mặc trang phục ngư dân, thần sắc Đường Phong vui vẻ, nhanh chóng bước về phía trước hỏi:
- Vị huynh đài này!
Người có bộ dáng giống như ngư dân là một đại hán râu quai nón, trên tay còn cầm theo một xâu cá lớn, thậm chí cá còn giãy loạn, nghe được tiếng hô của Đường Phong, lập tức quay đầu lại nhìn hắn một cái.
- Vị huynh đài này…
Đã rất lâu Đường Phong không gặp một nam nhân cùng giới tính, nhịn không được có chút mừng rỡ.
- Chuyện gì?
Đại hán nghi hoặc nhìn hắn, lại nhìn thoáng qua Phi Tiểu Nhã đang đi phía sau, ánh mắt trầm xuống, nhãn thần nhìn vào Đường Phong không khỏi hiện lên một tia khinh thường.
- Xin hỏi, phụ cận nơi này có thành trì hay trấn nhỏ nào đó hay không?
Đường Phong mở miệng hỏi, nếu như là hỏi người bình thường về Ô Long Bảo, rất có khả năng hắn không biết rõ ràng lắm, bất quá chỉ cần biết được địa phương này tên gọi là gì là Đường Phong có thể biết được phương vị của Ô Long Bảo ở đâu.
- Có!
Đại hán chần chờ một chút, gật đầu.
- Ở phương hướng nào?
Đường Phong tiếp tục hỏi.
Đại hán quan sát Đường Phong từ trên xuống dưới một lượt, khinh miệt cười:
- Muốn biết sao? Vậy trước tiên đứng thẳng ngực giống như một nam nhân nói chuyện với ta xem nào!
- Hử?
Đường Phong nghi hoặc không ngớt, nghĩ tầm hiện tại chính mình không giống một nam nhân sao? Lẽ nào sinh hoạt trên đảo suốt mấy tháng vừa qua đã khiến hình tượng của chính mình thay đổi?
- Thiếu gia…
Phi Tiêu Nhã đột nhiên ở phía sau hồng hộc hô to một tiếng, trong lòng Đường Phong máy động, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cô nàng này với khuôn mặt đỏ bừng, lau mồ hôi nhỏ thành giọt trên trán, bước bộ lảo đảo đi về phía mình, vừa đi vừa thở dốc nói:
- Thiếu gia đi chậm một chút, ta theo không kịp.
Đường Phong nhìn thấy rất rõ ràng trong mắt của nàng chuyện động vẻ giảo hoạt và đắc ý. Nàng tốt xấu gì cũng là một cao thủ Thiên giai, bất quá là khiêng theo bè gỗ nửa canh giờ, làm sao có thể mệt thành như vậy? Hơn nữa vừa rồi nàng mặt không đỏ, tim không đập nhanh, sao có thể ra nhiều mồ hôi đến vậy?
Còn nói cái gì, thiếu gia kia là ý tứ gì?
Đường Phong muốn đưa tay che mặt chính mình, hận không tìm được cái lỗ để chui xuống, hắn đã hiểu vì sao đại hán trước mặt lại khinh miệt chính mình rồi, đó chính là nhãn thần khinh bỉ, khinh bỉ trần trụi.

Vô Thường - Chương #487


Báo Lỗi Truyện
Chương 487/1679