Chương 485: Tới lục địa (thượng).


- Ta không muốn giết người!
Tuyết Nữ chậm rãi lắc đầu, ngữ khí bá đạo vô cùng:
- Thế nhưng không có nghĩa là ta sẽ không giết người.
Một câu này nói xong, sát khí lạnh lẽo từ trên trời giáng xuống, toàn bộ thân thể của Tuyết Nữ bị bao phủ bởi một tầng phong tuyết mắt thường có thể nhìn thấy được, quấn quanh thân thể nàng, nhìn qua vô cùng xinh đẹp, thế nhưng dưới mỹ cảnh này lại ẩn chứa lực lượng khiến tất cả mọi người đều phải kiêng kỵ.
Mang chấp sự luôn luôn không sợ trời không sợ đất, chỉ ngại thiên hạ không loạn, lúc này cũng nhíu mày, mở miệng nói:
- Không nên giết người, chúng ta tiến lên.
Những lời này thực sự có chút thạch phá thiên kinh, hai đại sát thần kinh ngạc liếc mắt nhìn hắn, cảm giác rất giống như là con mèo nói chuyện sau này chính mình không ăn chuột.
Mang chấp sự thản nhiên nói:
- Nếu như nha đầu Phi Tiểu Nhã không chết, cần phải tiếp quản Đại Tuyết Cung, không thể mang tới cho nàng quá nhiều địch nhân.
Tuy rằng trong ba thế lực lớn, quan hệ giữa Đại Tuyết Cung và hai thế lực còn lại không tốt lắm, thế nhưng nếu như vượt qua điểm giới hạn, giết chết người Thiên Công Sơn Trang, không cần nghi ngời sẽ triệt để khiến đám người suối đời làm bạn với cơ quan ám khí này tức giận, đối với Đại Tuyết Cung rất bất lợi, đối với kế hoạch tiếp theo rất bất lợi, Mang chấp sự không muốn phức tạp.
Về phần Thiên Công Đồ Phổ rốt cuộc là ở nơi nào, cái này không phải là điều bọn họ quan tâm tới.
Kỳ thực điều này không cần phải Mang chấp sự nhắc nhở, những năm gần đây tuy rằng Tuyết Nữ xông vào vô số tông môn, trộm đi linh đan diệu dược, cũng đả thương không ít người, nhưng chưa bao giờ từng giết người qua.
Mà hai đại sát thần tự nhiên không cần phải nói, hiện tại bọn họ rất không dám giết người, rất sợ sẽ tăng thêm lệ khí và sát khí của bản thân, nhiều lắm chỉ đả thương đánh tàn phế.
- Đi…
Mang chấp sự cấp bách hô, phóng thẳng về phía trước.
- Cách Không Thủ!
- Ly Hợp Đao!
Hai đại sát thần theo sát nhau, hai bên phối hợp rất ăn ý, mạnh mẽ mở ra một đường. Bọn họ nhanh, Tuyết nữ so với bọn họ còn nhanh hơn, nữ nhân cao ngạo một thân khí tức băng lãnh này mang theo một cỗ khí tức lạnh lẽo chạy ào vào trong đám người, Thủy Hàn Kiếm trong tay tạo thành vô số quang ảnh, sát chiêu bao phủ phạm vi phương viên hơn mười trượng.
Thần sắc hai vị trưởng lão Thủy Nguyệt Kính Hoa ngưng trọng vô cùng, một mặt khởi động cơ quan àm khí trên người bắn ra vô số ám khí, công kích thẳng vào yếu hại của Tuyết Nữ, đồng thời nhảy người lên, dùng toàn lực công kích Tuyết Nữ.
Đoàn người của Thiên Công Sơn Trang chừng hơn ba mươi người, trong đó có bảy tám cao thủ Thiên giai, còn lại thấp nhất cũng là Huyền giai thượng phẩm, Địa giai có chừng mười lăm người. Nếu như chỉ bằng vào hơn ba mươi người bọn họ, xét vào sức chiến đấu, hoàn toàn không thể tạo thành bất cứ phức tạp nào đối với bốn người Thang Phi Tiếu.
Dù sao mục đích của bốn người không phải là đánh nhau, chỉ muốn chạy đi mà thôi.
Thế nhưng, đám người của Thiên Công Sơ Trang luôn luôn cất giấu rất nhiều ám khí cổ quái trên người, những ám khí này thường thường khiến người khác rất khó phòng bị, có thể tăng cường sức chiến đấu của bọn họ trên diện rộng.
Hai vị trưởng lão Thủy Nguyệt Kinh Hoa biết rõ trong bốn người Tuyết Nữ vướng tay vướng chân nhất, vì vật xuất thủ không một chút lưu tình, tuổi tác của hai người cộng lại vượt qua một trăm sáu người, hợp lực đối phó với một nữ nhân thoạt nhìn vô cùng trẻ tuổi, mặt không đỏ tim không đập nhanh.
Mặc kệ nhóm người này phải là chủ mưu hay người tham dự trộm Thiên Công Đồ Phổ hay không, nhưng vào thời điểm quan trọng này Thiên Công Sơn Trang đều phải cẩn thận, vì chức trách, hai vị trưởng lão tự nhiên bất chấp khách khí và da mặt, thầm nghĩ bắt giữ đối phương rồi xét.
Hai người vừa động thủ, mấy cao thủ Thiên giai còn lại đều xông về phía ba người Thang Phi Tiếu, đệ tử Huyền giai và Địa giai không dám tiến lên, dùng ám khí trong tay đứng xa xa đánh lén.
Hai vị trưởng lão đã đánh giá thấp thực lực chân chính của Tuyết Nữ, cho dù vừa rồi nàng hơi chút lộ ra thủ đoạn đã khiến hai người cảnh giác, nhưng chi thực sự giao đấu, hai người có một loại cảm giác lực bất tòng tâm. Băng lãnh, quá mức băng lãnh rồi, lạnh tới mức xuyên thấu vào cốt tủy, khiến hai người không kìm chế được, động tác thả chậm, ra chiêu cũng không rõ ràng lưu loát như bình thường. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Thân ảnh ba người loạn thành một đoàn giữa không trung, không ai nhìn thấy rõ bọn họ xuất thủ như thế nào.
Chiến đấu mới chỉ khai hỏa trong chốc lát đã nhanh chóng kết thúc, Tuyết Nữ cầm Thủy Hàn Kiếm trong tay, dễ dàng đánh bật phong tỏa của hai vị trưởng lão, xa xa lưu lại một bóng lưng xinh đẹp.
Thang Phi Tiếu và Đoạn Thất Xích, còn có Mang chấp sự không chút rơi xuống hạ phong, chớp mắt khi Tuyết Nữ thoát khỏi hai vị trưởng lão, ba người bọn họ cũng chạy ra khỏi vòng vây của địch nhân, một mảnh công kích dày dặc phía sau đều bị ba người nhanh chóng cản lại.
- Hai lão già này, ta thấy các ngươi càng sống càng kém cỏi.
Thang Phi Tiếu nhịn không được chậm chọc một câu, cả đời này hắn từng bị rất nhiều người mắng thẳng mặt, cũng mắng thầm sau lưng, nhưng chưa bao giờ bị người khác nói là tiểu thâu, hai trưởng lão Thủy Nguyệt Kính Hoa không có mắt để hắn rất không thoải mái, trước khi rời đi còn để lại một câu coi thường trào phúng.
Những lời này khiến hai vị trưởng lão tức giận tới miệng méo mó.
Lúc từ trên không trung hạ xuống, hai người cúi đầu nhìn thoáng qua cơ quan ám khí trên tay và dưới chân chính mình, bề ngoài là rất nhiều vết kiếm có độ sâu rất giống nhau.
Đây chính là cơ quan ám khí có độ cứng tương đương với binh khí cấp bậc thiên binh thông thường nha, chỉ trong giao phong chốc lát như vậy cư nhiên đã xuất hiện rất nhiều tổn thương, chuyện này từ trước tới nay quả thực chưa bao giờ xảy ra.
- Tuyết Nữ, quả nhiên danh bất hư truyền!
Thủy Nguyệt hừ lạnh một tiếng.
Tuy rằng chỉ giao phong ngắn ngủi, thế nhưng vô luận là Thủy Nguyệt hay Kính Hoa đều phát hiện ra đối phương không có lòng giết người, chỉ bất quá là vội vã chạy đi mà thôi.
Bất quá… Hai đại sát thần của Đại Tuyết Cung năm xưa cư nhiên trộn lẫn với trộm cắp chuyên nghiệp Tuyết Nữ này, bọn họ rốt cuộc muốn làm gì? Rốt cuộc có phải bọn họ trộm đi Thiên Công Đồ Phổ hay không?
Vô luận là như thế nào, hai vị trưởng lão đều không thể mặc kệ đối với bốn người này, trước không nói tới không được để tin tức lớn bằng lời loại Thiên Công Đồ Phổ biến mất bị tiết lộ ra ngoài, chỉ cần là một chút hoài nghi đã đủ cho bọn họ tiếp tục đuổi bắt không tha rồi.
- Tất cả Thiên giai theo ta đi, những người còn lại về thông báo cho Trang chủ, để trang chủ tiếp tục truy tìm hạ lạc của Thiên Công Đồ Phổ, tuyệt đối không thể để tặc nhân mang đi Thiên Công Đồ Phổ.
Thủy Nguyệt trưởng lão trầm giọng mệnh mệnh nói.
- Dạ!

Vô Thường - Chương #485


Báo Lỗi Truyện
Chương 485/1679