Chương 483: Lòng nóng như lửa đốt (hạ).


Vô luận là hai đại sát thần hay là Mang chấp sự, đôi lông mày đều không nhịn được khẽ nhảy lên.
Bởi vì cho dù là hai đại sát thần cũng chưa bao giờ nghe nói qua hoặc gặp qua trượng phu của Tuyết Nữ. Mà những lời đồn kia bọn họ tự nhiên có biết một chút, người đơn thương độc mã xông vào trong tông môn người khác, cầm trong tay Khấp Huyết Thần Thương, trong thiên quân vạn mã dễ dàng lấy đi tính mệnh tướng soái, không coi ai ra gì chậm rãi đi ra, khí phách và gan lớn như thế này, cho dù là Thang Phi Tiếu cũng không thể so sánh được.
Đó chính là Khấp Huyết Thần Thương a! Bá đạo chi thương xếp hàng thứ hai trên thần binh phổ.
Hiện tại nghe Tuyết Nữ nói như vậy, Khấp Huyết Thần Thương không phải nằm trong tay trượng phu của nàng? Vậy không phải lại có một cao thủ siêu cấp khác sánh ngang với Tuyết Nữ?
Người kia đâu? Ba người không hẹn mà cùng nảy sinh một nghi vấn, hai đại sát thần không tiện mở miệng hỏi, ngược lại Mang chấp sự rất trực tiếp:
- Người kia ở nơi nào?
Tuyết Nữ nhịn không được trừng mắt liếc nhìn hắn, nàng đột nhiên phát hiện ra nam nhân âm lãnh này rất khiến người khác chán ghét.
- Ngươi câm miệng!
Thang Phi Tiếu trách cứ một câu, mọi người đều có bí mật riêng của mình, nếu như trượng phu của Tuyết Nữ không có mặt ở nơi này, như vậy nhất định là có nguyên nhân, người khác không nên hỏi nhiều làm gì? Thực sự là không biết chữ chết viết như thế nào.
Thang Phi Tiếu và Đoạn Thất Xích cũng có chút chỉ tiếng rèn sắt không thành thép, tuy rằng Mang chấp sự hiện tại về mặt tu vi cảnh giới đã đủ để đứng sánh vai với bọn họ, thế nhưng hai đại sát thần rốt cuộc vẫn lớn tuổi hơn một chút, tự nhiên là có tư cách răn dạy hắn.
Biểu tình của Tuyết Nữ tuy rằng thoạt nhìn rất bình tĩnh, nhưng ai cũng có thể cảm nhận được bên dưới vẻ bình tĩnh kia chính là tâm tình vội vàng xao động áp lực, nàng rất khẩn cấp muốn đi Băng Hỏa Đảo tìm kiếm hạ lạc Phong thiếu.
- Ngươi trúng phải độc gì?
Tuyết Nữ đột nhiên mở miệng nói, nàng cần dùng một số trọng tâm câu chuyện khác để chuyển dời lực chú ý của chính mình, nếu không tinh thần luôn luôn không quá yên ổn.
Mang chấp sự bất đắc dĩ nở nụ cười:
- Tuyết tủy băng độc.
- Tuyết tủy?
Đôi lông mày thanh tú của Tuyết Nữ nhíu sát.
- Không, là tuyết tủy hàn băng!
Mang chấp sự sửa đúng nói.
- Tuyết tủy hàn băng là vật bám vào tuyết tủy, chỉ địa phương có tuyết tủy tồn tại mới có thể sinh ra tuyết tủy hàn băng. Thứ này từ đâu mà có?
Tuyết Nữ giải thích nói.
- Băng Hỏa Đảo!
Thang Phi Tiếu đáp.
Đôi con ngươi của Tuyết Nữ không khỏi có chút sáng lên, càng phát ra bức thiết muốn nhanh chóng chạy tới Băng Hỏa Đảo. Tuyết tủy đối với người khác mà nói chỉ là một phần thiên tài địa bảo, nhưng đối với nàng quả thực chính là vật phụ trợ tu luyện tốt nhất, nếu như có thể thu được tuyết tủy, thực lực có nàng hoàn toàn có thể đề cao một cấp độ trong thời gian rất ngắn.
Đối với cao thủ đẳng cấp như nàng hiện tại mà nói, đó chính là bảo vật tha thiết ước mơ. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Thế nhưng nàng biết, chính mình lúc này nên không suy nghĩ tới cái này, hẳn là càng nên quan tâm tới hạ lạc và an nguy của Phong thiếu. Sắp tròn 16 năm rồi, Tuyết Nữ vừa nghĩ tới điều này lập tức có chút thấp thỏm bất an.
Cho dù đối mặt với khó khăn lớn bằng trời nàng cũng không hề có dao động, nhưng năm gần đây nàng vào nam ra bắc, xông vào tông môn người khác, cướp đi linh đan diệu dược, thậm chí bị hơn hai mươi cao thủ đứng đầu vây công cũng chưa bao giờ làm qua chuyện gì vượt quá chừng mực, thế nhưng lần này hoàn toàn không giống, vừa nghĩ tới Phong nhi, nàng lập tức tâm loạn như ma, nàng không biết phải đối mặt với đối phương như thế nào, trách nhiệm đeo trên lưng chính mình khiến nàng có chút không biết phải làm gì.
Nàng chưa từng thực hiện qua trách nhiệm của mình, nàng sợ hãi hài tử kia sẽ căm hận nàng, oán giận nàng. Nghĩ tới đây, đầu ngón tay của Tuyết Nữ có hơi chút trắng bệch, khí tức giống như băng tuyết vạn năm không chút dao động thậm chí hiện tại có chút hỗn loạn.
Tốc độ của mấy đại cao thủ cực kỳ nhanh chóng, mấy người này đều là nhân vật một chân bước vào cánh cửa thiên nhân hợp nhất, linh khí thế giới bên ngoài không ngừng nghỉ chảy vào trong thân thể bọn họ, tuy rằng bọn họ chỉ có thể luyện hóa sử dụng một bộ phận nhỏ, thế nhưng cũng đủ để không lúc nào không bổ xung tiêu hao của bản thân. Tuyết Nữ càng hoàn toàn bước vào thiên nhân hợp nhất, có thể nói chỉ cần còn thể lực, nàng hoàn toàn có thể bảo trì tốc độ hiện tại rất lâu, cương khí trong cơ thể hầu như không hề tiêu hao.
Từ điểm này suy xét, Tuyết Nữ so với ba người còn lại mạnh hơn hẳn một bậc.
Sau một ngày một đêm, phương hướng Mang chấp sự dẫn đường đột nhiên thay đổi một chút, Tuyết Nữ ở phía sau hỏi:
- Vì sao thay đổi phương hướng?
- Phía trước là Thiên Công Sơn Trang, nếu như các hạ không ngại, chúng ta có thể trực tiếp bay qua từ bên trên, đương nhiên, hành động đùa bỡn điểm mấu chốt này sợ là có người không quá thích ý.
Mang chấp sự hời hợt nói.
Đôi lông mày của Tuyết Nữ hơi cau, ngắm nhìn phương xa, Thiên Công Sơn Trang sao? Nàng đã từng tới Thiên Công Sơn Trang một lần, bên trong có rất nhiều cơ quan bẫy rập, có thể nói là địa phương khó lẻn vào nhất toàn bộ Lý Đường Quốc, cho dù là Bạch Đế Thành hay Đại Tuyết Cung đều không thể so sánh với Thiên Công Sơn Trang.
Những cơ quan bẫy rập này vô cùng quỷ dị, năm đó Tuyết Nữ tới địa phương này, thiếu chút nữa bị cơ quan ùn ùn không dứt đả thương.
Từ những cơ quan này xem xét, nhiều một chuyện không băng ít đi một chuyện, tuy rằng đi đường vòng sẽ xa hơn một chút, thế nhưng tốt hơn nhiều so với trực tiếp bay qua Thiên Công Sơn Trang. Trực tiếp bay qua tông môn người ta, hoàn toàn là hành động khiêu khích trắng trợn.
Nhưng mấy người không muốn gây chuyện, chuyện phiền toái lại ngăn phía trước bọn họ.
Vừa mới đi qua Thiên Công Sơn Trang không bao lâu, phía trước cư nhiên có một địa phương tụ tập rất đông người, hơn nữa trong đó có không ít người tản mát ra khí thế vô cùng cường đại.
Đôi lông mày của Mang chấp sự nhíu sát, khẽ cười nói:
- Có chuyện tốt tới cửa rồi!
Hai đại sát thần nhíu mày, nhìn về phía trước, tuy rằng không biết những người này đang làm cái gì, thế nhưng bọn họ biết, nếu như mấy người chính mình tiến lên thẳng tắp mà nói, khẳng định sẽ phát sinh một ít hiểu lầm.
Thế nhưng hiện tại lui về cũng đã muộn, nếu trực tiếp đi vòng rời khỏi mà nói, hiển nhiên có chút cảm giác giấu đầu lòi đuôi.
Vì vậy mặc kệ như thế nào đều phải trực tiếp đi tới. Những ý niệm này vừa mới dạo qua một vòng trong đầu mọi người, tốc độ của mọi người không hề giảm, thầm nghĩa xông qua nơi này, không để ý tới ân ân oán oán của người khác.
Nhưng thời điểm nhóm bốn người sắp tiếp cận đám người trước mắt, trong đám người đột nhiên vang lên mệnh lệnh:
- Ngăn lại bọn họ cho ta!

Vô Thường - Chương #483


Báo Lỗi Truyện
Chương 483/1679