Chương 480: Tuyết Nữ Diệp Dĩ Khô (thượng).


Muốn động thủ sao? Mang chấp sự khẽ cười một tiếng, chậm rãi nhắm mắt lại. Cũng được, chỉ cần chính mình có thể để hai người bọn họ tới Ô Long Bảo, như vậy cái chết rất có giá trị, chết trong tay người nhà chung quy tốt hơn nhiều so với một độc nhân chờ chết.
Thế nhưng sau một khắc, khi bàn tay to của Thang Phi Tiếu sắp đánh vào vai Mang chấp sự, Mang chấp sự nhịn không được nhướng mày, nghi hoặc mở mắt ra nhìn chằm chằm vào Thiên sát thần, trong mắt tràn đầy vẻ không giải thích được.
Bởi vì một chưởng của Thang Phi Tiếu tuy rằng rất nặng, ép tới mức vai của hắn trầm xuống, thế nhưng không hề vận dụng cương khí.
- Kỳ thực ta hiện tại rất muốn một chưởng đánh chết ngươi!
Thang Phi Tiếu nhàn nhạt nói:
- Ngay cả một người sống sờ sờ còn không chiếu cố được, ngươi sống còn có tác dụng gì? Thế nhưng… Sợ rằng còn chưa tới phiên ta động thủ.
Mang chấp sự còn đang nghi hoặc, Thang Phi Tiếu không động thủ thì sẽ là Đoạn Thất Xich động thủ rồi? Ánh mắt chuyển sang thân Cuồng Đao, không phải, cả hai đại sát thần này đột nhiên cấp tốc thối lui, sau một khắc, một cỗ kình hí bén nhọn mà ngưng tụ từ phía sau chính mình đột nhiên kéo tới.
Mang chấp sự quá sợ hãi, cỗ kình khí này xuất hiện quá mức không lý do, hầu như có thể nói là không hề có dấu hiệu, chờ thời điểm hắn phát hiện ra kình khí đã tới địa phương ngay phía sau hắn ba tấc. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Không có bất cứ thời gian do dự nào, trên người Mang chấp sự đột nhiên nhiều hơn một con rắn độc năm màu ban lan, đẩy mạnh về phía kình khí kia, cùng lúc đó Mang chấp sự cấp tốc chạy nhanh về phía trước.
Phốc một tiếng vang nhỏ, phía sau truyền tới thanh âm huyết vụ nổ tung, không cần quay đầu lại Mang chấp sự cũng biết được con rắn của chính mình lúc này khăng định đã bị bầm thây rồi. Thế nhưng cỗ kình khí kia lại không chậm lại dù chỉ một chút, vẫn đuổi theo không bỏ như trước.
Sao có khả năng? Cho dù là bản thân Mang chấp sự băng lãnh không gì sánh được, hoàn toàn không cảm thụ được cái lạnh, lúc này cũng thể nghiệm được cái gì gọi là cảm giác lạnh lẽo giống như rơi vào trong hầm băng.
Rắn động trên người chính mình mỗi một đầu đều dùng thủ đoạn đặc thù nuôi dưỡng ra, độ dẻo dai của thân thể chúng đủ để sánh ngang sắt theo, cho dù là một kích của cao thủ Thiên giai cũng không có khả năng hoàn toàn biến chúng thành bột mịn, thế nhưng thanh âm nghe được phía sau đã chứng minh chuyện này hoàn toàn là sự thực.
Trước mặt một đạo kình khí nho nhỏ, thân thể rắn độc đủ để sánh ngang với sắt theo hoàn toàn bị nổ thành bột phấn.
Phía sau Mang chấp sự nháy mắt toát ra mồ hôi lạnh, hắn đột nhiên nghĩ tới lúc trước tiến vào trong Thiên Tú Tông cảm thụ được một cỗ khí tức kinh khủng, cỗ khí tức kia đủ khiến chính mình kiêng kỵ vạn phần, khí tức khiến trái tim chính mình đập nhanh vô cùng.
Những ý niệm này chỉ lóe lên trong đầu, Mang chấp sự biết nguy hiểm đối với chính mình còn chưa giải trừ, thân thể lao về phía trước mạnh mẽ xoay người sang bên phải, giống như không có xương cốt vặn người quái dị, toàn thân hiện ra một đường cong vô cùng ly kỳ.
Nếu như có thể hình dung loại đường cong này mà nói, đó chính là bánh quẩy.
Một người có thể khiến thân thể chính mình xoay thành bánh quẩy, loại xung đột về mặt thị giác này mạnh mẽ tới mức nào, người bình thường xoay như vậy còn không chết sớm? Thế nhưng Mang chấp sự lại không phải là người bình thường, trên người hắn phảng phất giống như không hề có khớp xương.
- Di?
Một tiếng kinh ngạc than rất nhỏ từ phía sau Mang chấp sự truyền tới, Mang chấp sự hoảng sợ phát hiện, thanh âm này cư nhiên là thanh âm nữ nhân, lộ một cỗ khí tức lạnh lùng cao ngạo.
Phốc một tiếng vang rất nhỏ, cỗ kình khí kia bắn vào khoảng không ngay bên cạnh hông Mang chấp sự, thoáng cái đã bay đi mấy trượng, dọc theo đường đi lưu lại giải đất trống trải mắt thường có thể nhìn thấy được, phảng phất giống như có ai đó động tay động chân trong không khí.
Kinh hồn chưa định, Mang chấp sự quay đầu nhìn lại, chỉ là liếc mắt đã khiến hắn triệt để ngây dại.
Cách chính mình vài chục trượng có một nữ nhân lẳng lặng đứng yên, nữ nhân này phảng phất giống như bước ra từ trong bức tranh, thân thể của nàng cao gầy, thần tình lạnh lùng, mày liễu cau lại, mái tóc màu bạc thả tung trên đầu vai, dài tới tận bờ mông, mặc một kiện trường bào màu tuyết trắng, càng thêm phụ trợ vóc người cao gầy hoàn mỹ của nàng.
Mái tóc dài màu trắng bạc phối hợp với trường sam màu tuyết trắng, chói mắt như vậy, sáng sủa như vậy. Trên trán của nàng có mang một kiện trang sức chế tác từ bảo thạch, trên làn da trắng nõn nà tỏa quang mang rực rỡ.
Nữ nhân này xinh đẹp không thể khinh nhờn, trên nét mặt cao ngạo để lộ một cỗ ý nhị thành thục, cho dù Mang chấp sự là một nam nhân lãnh huyết cũng không nhịn được hô hấp thoáng bị kiềm hãm.
Trên đời này dĩ nhiên có nữ tử như vậy.
Khiến người khác sợ hãi không chỉ là vẻ bề ngoài của nàng, còn có thanh trường kiếm cầm trong tay, kiếm dài ba thước ba, rộng hai ngón tay, thân kiếm bốc lên một cỗ khí tức lạnh lẽo mắt thường có thể nhìn thấy được, giống như hỏa diễm không ngừng nhảy lên, cuồn cuộn không ngớt bên ngoài thân kiếm, chỉ bất quá loại "hỏa diễm" này là màu trắng, hơn nữa là băng lãnh tới cực điểm mà thôi.
Toàn bộ nhiệt độ của Liễu Yên Các đột nhiên giảm xuống, nước ao và cây cối, giả sơn xung quanh trong nháy mắt ngưng tụ thành một tầng băng tinh, truyền tới động tĩnh rắc rắc.
Trường kiếm bên hông Tần Tứ Nương truyền tới tiếng ong ong, dĩ nhiên không thể khống chế bắt đầu rung động mãnh liệt, Tần Tứ Nương lập tức phải trấn an, lúc này Viêm Nhật mới dần dần bình ổn xuống.
Tần Tứ Nương cười khổ không ngớt, nữ nhân đột nhiên xuất hiện này trong ngày đầu tiên tới Thiên Tú, Viêm Nhật rất không chịu yên tĩnh, thường xuyên ong ong rung động, nguyên nhân không gì khác, bởi vì trường kiếm trong tay nữ nhân kia cũng là một kiện thần binh trong thần binh bổ, hơn nữa là Thủy Hàn Kiếm có thuộc tính hoàn toàn tương phản so với Viêm Nhật Kiếm.
Nếu như không phải biết được thân phận chân chính của nữ nhân này, phỏng chừng Tứ Nương nhất định phải chiến đấu một hồi với nàng, nguyên nhân trong đó chính là bởi vì giữa thần binh phát ra địch ý, bài xích lẫn nhau.
Bất quá Tần Tứ Nương cũng biết rõ, lấy cảnh giới Thiên giai trung phẩm của chính mình, căn bản không phải là đối thủ của đối phương. Dù sao đối phương so với chính mình không phải chỉ mạnh mẽ hơn một bậc.
Lúc này Mang chấp sự cũng nhìn thấy rõ chân diện mục của thanh trường kiếm kia, tỉ mỉ nhìn chằm chằm vào nữ nhân giống như băng tinh, đột nhiên kinh hãi bật thốt:
- Tuyết Nữ?
Tiếng nói của hắn dĩ nhiên mang theo một tia run run, biểu tình trên mặt cũng có chút kinh hoàng, trong mắt càng trừng lớn.

Vô Thường - Chương #480


Báo Lỗi Truyện
Chương 480/1679