Chương 478: Tin dữ (thượng).


- Tiểu hài tử mà!
Vẻ mặt Tiếu thúc cưng chiều, lấy tay vỗ vỗ Viêm Nhật Kiếm, vẻ mặt chăm chú nói:
- Tiểu Manh Manh vỗ lễ đối với ngươi, ta thay nàng xin lỗi!
Một luồn nhiệt khí ôn hòa từ trên Viêm Nhật Kiếm phát ra.
- Bất quá nói đi phải nói lại, tình huống bên phía Phong thiếu cũng không biết như thế nào rồi!
Đoạn Thất Xích nhẹ giọng nói:
- Đã qua đoạn thời gian dài như vậy rồi, hẳn là đã tới Băng Hỏa Đảo rồi!
- Băng Hỏa Đảo?
Tần Tứ Nương nghi hoặc hỏi.
- Bí mật Đại Tuyết Cung!
Thang Phi Tiếu không giải thích nhiều, tuy rằng bọn họ đã sớm thoát ly khỏi Đại Tuyết Cung, thế nhưng cũng không tùy tiện nói lung tung về bí mật Đại Tuyết Cung ra ngoài, đây là đạo đức cơ bản.
- Phong thiếu cũng thật là, ngoại trừ lúc ban đầu gửi một phong thư về nhà, cho tới bây giờ không hề có tin tức, lẽ nào hắn không biết cô cô của mình rất lo lắng cho hắn hay sao?
- Khả năng bề bộn nhiều việc, dù sao sinh hoạt nơi đó xác thực không dễ dàng.
- Lão Đoạn, ngươi nói nếu như Phong thiếu vạn nhất…
- Không có vạn nhất…
Đoạn Thất Xích quả đoán cắt đứt Thang Phi Tiếu nói:
- Thiên tư Phong thiếu trác tuyệt, lấy thực lực của hắn nhất định không có vấn đề gì.
- Ta chỉ là nói vạn nhất…
Thang Phi Tiếu không nói được nữa, nhịn không được rùng mình một cái.
Đoạn Thất Xích nghiêm mặt nói:
- Nếu như thực sự có cái vạn nhất kia, phỏng chừng Đại Tuyết Cung sẽ bị hủy, hai người chúng ta cũng coi như chết đến nơi rồi!
- Dù sao, nữ nhân kia quá mức kinh khủng!
Mười năm trước hai người và nàng từng đánh một trận, hai người hợp lực cũng chỉ có thể đả thương nàng một chưởng, sau mười năm, hai người tự biết hiện tại dù có hợp lực lại thì tối đa cũng chỉ đánh ngang tay, căn bản đừng nghĩ tới chuyện đả thương nàng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Hai người đang nói chuyện đột nhiên nghe được bên ngoài truyền tới tiếng bước chân, không khỏi dừng câu chuyện quay đầu nhìn ra trước cửa, không bao lâu sau có một đệ tử Thiên Tú chạy vào, mở miệng nói:
- Hai vị tiền bối, có người muốn gặp các vị!
- Người nào?
Hai đại sát thần nhíu mày, hai người chính mình ở địa phương này hẳn là rất bí mật, không có đạo lý đột nhiên có người chạy tới nói muốn gặp chính mình.
- Nói là cố nhân của hai vị!
Đệ tử Thiên Tú kia đáp.
- Cố nhân?
Biểu tình hai đại sát thần càng nghi hoặc rất nhiều, không khỏi nhìn nhau, cố nhân của hai người cũng chỉ lác đác đếm trên đầu ngón tay mà nói, lẽ nào nói thân phận của chính mình đã bại lộ rồi?
Đoạn Thất Xích mở miệng hỏi:
- Là người như thế nào?
Nữ đệ tử hơi nhíu nhíu lông mày, phảng phất như không muốn hồi tưởng lại người kia, mở miệng nói:
- Hắn không báo tính danh của chính mình, nhưng làm chúng ta có một loại cảm giác rất âm lãnh…
Vừa nói, vị nữ đệ tử này sửng sốt, bởi vì nàng phát hiện chính mình quên rồi, không, có thể nói là lảng trách không muốn làm một chuyện, đó chính là hỏi thân phận của đối phương. Dù sao đối phương cũng muốn tới đây cầu kiến, theo đạo lý mà nói chính mình cần phải hỏi thân phận của đối phương, chí ít cũng phải có tính danh, thế nhưng từ đầu tới cuối nàng thủy chung quên mất phương diện này, mà trực tiếp chạy tới nơi đây.
Là quên sao? Trong lòng các nữ đệ tử tự hỏi, rất nhanh cho ra đáp án, cũng không hẳn là quên, mà là các nàng bị khí thế của đối phương áp bức, trong tiềm thức lảnh tránh vấn đề này, lảng tránh nói chuyện với hắn, lảng trách có bất cứ tiếp xúc nào đối với hắn. Tuy rằng hắn không có bất cứ biểu hiện ác ý gì, thế nhưng gần như chỉ dựa vào khí tức, cư nhiên đã nắm được mũi của chính mình.
- Hử?
Biểu tình của Thang Phi Tiếu và Đoạn Thất Xích sửng sốt, lập tức có một loại cảm giác không quá tốt đẹp trào lên.
Khiến mọi người cảm giác rất âm lãnh, hai người hầu như cùng một lúc xác nhận được thân phận của cố nhân này, chỉ là… Vào thời điểm này hắn tới Thiên Tú làm cái gì?
- Hai vị, muốn gặp qua hắn sao?
Thấy hai người cau mày trầm tư, đệ tử Thiên Tú mở mặt hỏi.
- Dẫn hắn tiến vào…
Sắc mặt Thang Phi Tiếu vô cùng ngưng trọng.
- Vâng…
Đợi sau khi nữ đệ tử kia rời khỏi, Tần Tứ Nương mới ở bên cạnh mở miệng hỏi:
- Người nào muốn gặp hai người?
- Một nam nhân tâm tư như rắn rết…
Đoạn Thất Xích đáp.
- Nếu là người quen cũ, vì sao sắc mặt hai người lại khó coi như vậy?
Tứ Nương nghi hoặc không ngớt.
Hai đại sát thần đều trầm mặc không nói, trong đầu một lần nữa suy nghĩ nguyên nhân vì sao đối phương tới nơi này, nhưng thủy chung không thể nghĩ ra được rốt cuộc là nguyên nhân gì.
Nhìn thấy biểu tình của hai người ngưng trọng như vậy, Tứ Nương cũng không nhịn được hiếu kỳ.
Qua thời gian ước chừng một nén hương, ngoài cửa Yên Liễu Các mới chậm rãi xuất hiện một nam nhân mặc hắc bào, người này chưa tới, Tứ Nương đã nhìn thấy trước tiên, đôi lông mày không nhịn được nhíu sát lại.
Khó chịu, quá khó chịu rồi! Nàng chưa từng nhìn thấy qua loại nam nhân mới chỉ bằng khí tức đã khiến người khác chán ghét tới như vậy, ngược lại không phải nói lớn lên quá mức khó coi hoặc là cái gì đó, bằng lương tâm mà nói, nam nhân này lớn lên không tính xấu xí, chỉ là sắc mặt hơi trắng một chút, da thịt bại lộ bên ngoài cũng là màu trắng tương đối dọa người.
Khiến người khác cảm thấy khó chịu chính là bởi vì khí tức âm lãnh tới cực điểm của hắn, đôi con mắt dài nhỏ giống hệt như độc xà, tỏa ra âm khí um tùm, rất không lý do, toàn thân Tứ Nương khẽ nổi da gà.
Bất quá Tứ Nương tổng cảm giác người trước mắt nàng nhìn có chút quen mắt, phảng phất như đã từng gặp qua tại nơi nào đó, thế nhưng nhất thời nghĩ mãi không ra, ngược lại không phải nói hình dạng của hắn, mà là loại khí tức này tạo thành cảm giác như vậy.
Nam nhân này tiến vào trong Yên Liễu Các, dừng lại trước mặt hai đại sát thần, chỉ là nhìn bọn họ, không hề nói chuyện. Thang Phi Tiếu giống như con gấu, dùng thân thể hùng vĩ chắn trước mặt, cúi đầu quan sát hắn, nét mặt để lộ vẻ cảnh giác và coi thường. Trên tay Đoạn Thất Xích vẫn cầm thanh thái đao thiên binh, chỉ tùy tiện đùa nghịch trong tay, thế nhưng có cảm giác hầu như phong tỏa toàn bộ mọi góc độ xuất thủ của nam nhân này.
Không khí trong nháy mắt trở nên quỷ dị khẩn trương, Tứ Nương hoàn toàn không nghĩ ra vì sao mấy người này lúc gặp mặt nhau lại trở thành tràng cảnh như thế này, không phải là người quen cũ hay sao? Thế nào lại giống như địch nhân của nhau?
- Nhị vị, lại gặp mặt…
Mang chấp sự mở miệng nhàn nhạt nói, lộ ra nụ cười nhàn nhạt, chỉ là nụ cười mỉm này thoạt nhìn muốn giả dối bao nhiêu có bấy nhiêu giả dối, có một loại cảm giác người cười nhưng trong rất không cười.
Nụ cười hầu như là tiêu chí này hiện lên trên mặt Mang chấp sự trong nháy mắt khiến Tứ Nương bừng tỉnh đại ngộ, nguyên lai là hắn! Đã nói cảm thụ được loại khí tức âm lãnh này phảng phất giống như từng cảm thụ qua tại nơi nào đó.
- Ngươi thế nào lại biến thành bộ dáng này?
Thang Phi Tiếu trầm giọng hỏi.

Vô Thường - Chương #478


Báo Lỗi Truyện
Chương 478/1679