Chương 476: Chế tạo bè gỗ (hạ).


Chặt đủ bốn năm mươi cây tương đối bằng nhau, lại vận chuyển toàn bộ chúng tới bờ cạnh biển, lúc này công tác thu thập tài liệu chế tạo bè gỗ mới hoàn tất.
Vận chuyển đống cây này đều là do Đường Phong và Phi Tiểu Nhã cùng làm với nhau, vốn Đường Phong có điểm chủ nghĩa nam nhân quấy phá, bản năng cho rằng những chuyện tốn sức như thế này đương nhiên do chính mình gánh chịu, thế nhưng Phi Tiểu Nhã không chịu, nàng muốn cả hai người đồng cam cộng khổ, tự nhiên cần phải cùng nhau trải qua tất cả mọi chuyện, cho dù là chuyện này đối với nàng mà nói không hề có bất cứ điểm độ khó nào, cho dù là một người cũng có thể vận chuyển toàn bộ mà không hề mệt mỏi, thế nhưng nàng vẫn muốn góp một phần lực.
Tài liệu vận chuyển xong, chỉ nghỉ ngơi một chút, hai người lại tiếp tục chiến đấu hăng hái.
Đường Phong chưa bao giờ nghĩ tới, chỉ là chế tạo một bè gỗ mà thôi, cư nhiên có nhiều chú ý như vậy. Bè gỗ đơn giản có vài loại, loại buộc chặt, loại bản, hoặc là độc mộc.
Hai người vốn không có kỹ thuật, cũng không hề có kinh nghiệm thực chiến qua, Đường Phong dựa vào suy đoán tưởng tượng cách chế tạo bè gỗ, mà Phi Tiểu Nhã chỉ là từng nhìn thấy qua, vì vậy tự nhiên không khiêu chiến loại độc mộc yêu cầu độ khó cao hơn nhiều, hai người muốn làm chính là loại bè gỗ buộc chặt.
Lợi dụng những y phục trước mắt buộc chặt đống cây cối đã chuẩn bị xong từ trước, bè gỗ đủ để chống đỡ trọng lượng của hai người, đồng thời cần phải có đủ không gian, để hai người có thể đặt trên bè gỗ một ít đồ dùng sinh hoạt hàng này, ví dụ như nước ngọt và thực vật…
Nếu không thì Đường Phong trống rỗng biến ra nước ngọt và thực vật trên biển, khẳng định sẽ bại lộ mí mật không gian mị ảnh.
Có vài thứ, một mình bản thân biết là được rồi, dưới tình huống không cần thiết phải bại lộ bí mật, Đường Phong không muốn bại lộ bất cứ bí mật nào của riêng bản thân mình.
Sau khi vận chuyển bó củi xong, công việc tiếp theo phải làm chính là tu bổ rồi. Phải chế tạo những cây gỗ thô thành bộ dáng kích cỡ không sai biệt nhiều, còn cần phải chặt bỏ toàn bộ cành lá vỏ cây, lúc này mới thuận tiện buộc chặt chúng một chỗ.
Hai người vận chuyển chưởng đao, tỉ mỉ tu chỉnh từng khối gỗ một, để chúng tận lực biến thành cùng một loại quy cách.
Không thể không nói, tuy rằng hai người có một thân thực lực cường đại, thế nhưng thời điểm bắt tay vào làm việc này vẫn có độ khó không nhỏ, nguyên nhân không gì ngoài việc hai người mới chế tạo bè gỗ lần đầu tiên, chưa bao giờ có bất cứ kinh nghiệm gì khác, nhất là Phi Tiểu Nhã, cho dù đã hiểu rõ bất quá chỉ là chế tạo một bè gỗ đơn giản mà thôi, cũng là dùng một lần duy nhất, sau khi dùng xong khả năng sẽ vứt bỏ, thế nhưng hết lần này tới lần khác nàng tu bổ từng thanh gỗ vô cùng đẹp đẽ gọn gàng, thần thái cẩn thận tỉ mỉ, khiến Đường Phong nhìn thấy vừa tức giận vừa buồn cười.
Bất quá mặc dù là như vậy, lý luận kiến thức của Phi Tiểu Nhã trên lĩnh vực này phong phú hơn Đường Phong rất nhiều, chí ít nàng biết cần phải chế tạo cột buồm các loại, như vậy mới có thể để bè gỗ thuận gió chạy nhanh hơn một chút. Đương nhiên Phi Tiểu Nhã cũng có thể giống như Mang chấp sự làm trước đây, không để ý tới cương khí tiêu hao, thôi động cương khí thúc đẩy bè gỗ đi tới, nhưng đối với người vừa mới tấn chức Thiên giai thượng phẩm như nàng mà nói, không cần bàn cãi có độ khó nhất định, lúc đó Mang chấp sự cũng phải mệt mỏi quá độ, càng không nói tới Phi Tiểu Nhã.
Cả ngày lăn qua lăn lại, hai người đều mệt tới miệng đắng lưỡi khô, toàn thân đau nhức. Hai người chưa từng nghĩ tới, mới chỉ chỉnh sửa vài chục cây gỗ nhỏ như vậy mà cũng tiêu tốn sức lực vô cùng nhiều, nếu là những con thuyền lớn tại Ô Long Bảo thì phải chế tạo như thế nào?
Vô luận như thế nào, bè gỗ rốt cuộc đã thành hình rồi, công việc còn lại chỉ cần cẩn thận từng chút buộc chặt những khối gỗ nhỏ này với nhau là được.
Công tác này tiêu hao của Đường Phong và Phi Tiểu Nhã tròn thời gian ba ngày, cuối cùng một chiếc bè gỗ không lớn không nhỏ đã hoàn thành. Trên bè gỗ đủ dung nạp hai người nằm thẳng cũng không sợ chật chội, nhưng còn phải để dư không ít vị trí để đặt rất nhiều thứ như thực vật và nước ngọt.
Cơn mưa to suốt nửa tháng qua đi, vô luận là trên đảo hay là mặt biển đều sóng yên gió lặng, mặt trời chói chang chiếu thẳng vào đầu, loại khí trời này đối với hai người mà nói, không cần bàn cãi vô cùng lý tưởng.
Sau hai ngày chế tạo bè gỗ xong, rốt cuộc hai người cũng bước lên hành trình trở về nhà.
Lẳng lặng đứng tại vị trí đuôi bè gỗ, Phi Tiểu Nhã nhớ lại hai mươi ngày ở lại hòn đảo nhỏ vừa qua, trên mặt quấn quýt lưu luyến. Nơi này có rất nhiều vết tích nàng và tên tiểu tặc kia ở chung với nhau, nơi này có ký tức trân quý nhất suốt cuộc đời này của nàng. Bảo chủ đại nhân biết, một khi trở về Ô Long Bảo dù có muốn cũng sẽ không có sinh hoạt như vậy nữa rồi, đại thế không cho phép, Tạ Tuyết Thần không cho phép, chính mình cũng không cho phép. Vì vậy nàng cần phải thu hết những điều tốt đẹp nhất trên hòn đảo này vào trong mắt, sau đó khắc ghi thật sâu vào trong đầu, khắc sâu vào từng khớp xương.
Đường Phong đứng tại vị trí khác trên bè gỗ, tiện tay thả chiếc buồm thô lậu lên, gió nhẹ phất qua, buồm nhẹ lay động, thở ra một hơi thật dài:
- Về nhà rồi!
Trên mặt Phi Tiểu Nhã lộ ra một tia khổ sáp, lẩm bẩm nói:
- Đúng vậy, về nhà rồi!
Sau một khắc, hai người đồng thời vận chuyển cương khí, thôi động bè gỗ chạy thẳng về phía tây. So với lần trước khác nhau, trước kia Mang chấp sự dẫn theo Đường Phong tới Băng Hỏa Đảo, Đường Phong mới chỉ là một Huyền giai trung phẩm mà thôi, tuy rằng tính chất cương khí trong cơ thể rất không tồi, thế nhưng cũng không quá mức nồng đậm, không thể duy trì được bao lâu.
Mà hiện tại, Đường Phong đã tấn chức tới Địa giai trung phẩm, cương khí toàn thân vận chuyển, tuy rằng không thể mang tới tác dụng to lớn như Phi Tiểu Nhã, thế nhưng có còn hơn không, chí ít cũng nổi lên một ít tác dụng, không đến mức để Phi Tiểu Nhã quá mức cật lực.
Bè gỗ giống như con cá tiến vào biển rộng, dọc theo đường đi lưu lại một đạo sóng nước thật dài. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Đứng trên bè gỗ, hai người không ai mở miệng nói chuyện, chỉ toàn tâm toàn ý vận chuyển cương khí. Tuy rằng biết đại thể phương hướng Ô Long Bảo là ở phía tây, thế nhưng dù sao cũng chỉ là một loại cảm giác, sẽ không quá chính xác, vì vậy địa phương cụ thể của Ô Long Bảo nơi nào ai cũng không biết.
Bất quá như vậy cũng không thành vấn đề gì, chỉ cần đi thẳng về phía tây, luôn luôn sẽ tìm được lục địa, chỉ cần tới được lục địa, sẽ tìm người hỏi thăm một chút chẳng phải có thể biết được vị trí của Ô Long Bảo?
Cùng lúc đó, dưới chân Khúc Đình Sơn, trong Thiên Tú Tông có một vị khách không mời mà tới.

Vô Thường - Chương #476


Báo Lỗi Truyện
Chương 476/1679