Chương 471: Ân oán giữa Phi Tiểu Nhã và Bạch Tiểu Lại (hạ).


- Đại Tuyết Cung và Bạch Đế Thành đều là một trong tam đại thế lực Lý Đường, giữa hai thế lực này tự nhiên có giao lưu qua lại, đương nhiên trong đó cũng bao gồm cả Thiên Công Sơn Trang. Mỗi năm năm một lần, đệ tử tuổi trẻ ba thế lực này sẽ hội tụ với nhua, chia thành các trình tự khác nhau tổ chức tỉ thí luận bàn, cũng là dò xét thực lực của đối phương, về phương diện khác là để khích lệ môn hạ đệ tử, để cho bọn họ biết được chính mình và người khác chênh lệnh như thế nào. Một lần kia ta và Bạch Tiểu Lại đều tham gia, vừa vặn làm đối thủ đánh một hồi, khi đó thực lực của chúng ta đều rất thấp.
- Kết quả ra sao?
Đường Phong hăng hái bừng bừng hỏi thăm.
- Như ngươi mong muốn, nữ nhân kia thắng ta một chiêu!
Phi Tiểu Nhã tức giận đáp:
- Bất quá… Hiện tại nếu như nàng đụng phải ta, khẳng định không phải là đối thủ của ta.
Nguyên nhân không thấy hắn, Phi Tiểu Nhã trong cơn bi thương cùng cực đột nhiên tấn chức Thiên giai thượng phẩm, nàng cũng không tin Bạch Tiểu Lại có kỳ ngộ như thế nào. Cho dù tư chất của nàng và chính mình như nhau, nhưng hiện tại đối phương chắc hẳn vẫn là Thiên giai trung phẩm.
Đại Tuyết Cung có loại địa phương giúp môn nhân đệ tử tăng cường thực lực cực nhanh như Băng Hỏa Đảo, không có nghĩa là Bạch Đế Thành và Thiên Công sơn trang không có, tam đại thế lực bất cứ thế lực nào cũng không phải là giấy trắng.
- Đánh đánh giết chết không tốt!
Đường Phong ân cần khuyên bảo, hắn đúng là sợ lúc Ngọc nhi và Lại tỷ gặp nhau sẽ vung tay múa chân, chỉ có thể sớm quán thâu cho nàng một chút tư tường hòa bình.
- Ngươi không có tư cách nói ta, số người chết trong tay ngươi không có vài nghìn cũng có một vạn rồi!
Phi Tiểu Nhã đáp lại.
Trong nháy mắt Đường Phong im bặt.
- Sau đó, lần thứ hai gặp lại nàng, vẫn là thua!
Nét mặt Phi Tiểu Nhã tràn đầy thần sắc không cam lòng:
- Vẫn là thắng ta một chiêu.
Bút thù hận này cư nhiên đã có từ thời điểm thiếu nữ. Thoạt nhìn đại khái là do trong lòng Phi Tiểu Nhã không phục sau hai lần thua trận, coi Bạch Tiểu Lại là địch nhân lớn nhất của chính mình, lúc này mới chậm rãi sản sinh địch ý, thù hận.
Người trẻ tuổi nha, luôn luôn có xung động nhiệt huyết như vậy, mặc kệ là nam nhân hay nữ nhân, tại thời điểm này đều có thể nói là giống nhau. Nhất là những người thanh niên có chút tiền bối tự ngạo, một khi gặp phải ngăn trở nào đó, chỉ cần tâm tính không xảy ra vấn đề, khẳng định sẽ hấp thu giáo huấn, càng cố gắng nỗ lực tu luyện, chờ mong một ngày chính mình có thể đánh bại đối thủ, một trận rửa sạch sỉ nhục.
Phi Tiểu Nhã đại khái là người như thế, thua hai lần trong tay Bạch Tiểu Lại, trở về càng thêm cố gắng tu luyện phục thù, lúc này mới có thể tấn chức Thiên giai thượng phẩm lúc còn trẻ như vậy.
- Chỉ đáng tiếc chính là, sau đó ta bị gia gia đưa tới Ô Long Bảo rồi!
Trong ánh mắt Phi Tiểu Nhã hiện lên thần sắc hồi ức:
- Từ lúc đó, ta đã không còn tham gia vào tỷ thí giữa ba đại thế lực này nữa rồi, cũng không gặp nữ nhân kia.
- Nguyên lai là như vậy?
Đường Phong có chút suy nghĩ.
- Ngươi thì sao?
Tuy rằng trong lòng Phi Tiểu Nhã có chút không cam, nhưng vẫn không nhịn được mở miệng hỏi:
- Ngươi và nàng quen biết với nhau như thế nào? Theo ta được biết, ngươi khẳng định ở trong Thiên Tú, thẳng cho tới nửa năm trước mới ra ngoài lịch lãm?
- Mang chấp sự nói cho nàng biết?
Đường Phong hỏi, trong khoảng thời gian tiếp xúc vừa rồi, Đường Phong có thể minh mạch Phi Tiểu Nhã đã sớm biết rõ thân phận chân chính của bản thân.
Phi Tiểu Nhã gật đầu.
- Cái này không tiện nha!
Đường Phong rầu rĩ nói.
- Ta sẽ không đi nói lung tung, Mang chấp sự làm việc rất có chừng mực!
Phi Tiểu Nhã quệt quệt miệng.
Nhẹ nhàng cười cười, dù sao đi nữa cũng nhàn rỗi buồn chán, Đường Phong đơn giản kể lại một lượt quá trình quen biết nhận thức giữa chính mình và Lại tỷ, bại hoại Diệp Trầm Thu là bí mật nội bộ của Bạch Đế Thành, Đường Phong không muốn nói rõ chân tướng của người khác, chỉ nói thời điểm Bạch Tiểu Lại truy sát một cừu nhân trúng phải kịch độc, cuối cùng lưu lạc tới Thiên Tú, về phần trúng phải độc gì, Đường Phong không nói rõ.
Thời gian ban ngày dần dần vượt qua trong cuộc nói chuyện phiếm giữa hai người.
Đường Phong cũng không nghĩ tới, nữ hài Ngọc Nhi này cư nhiên lại hay nói như vậy, cuộc trò chuyện giữa hai người lúc ban đầu còn là quan hệ thân hữu, thế nhưng càng nói chuyện lâu, trọng tâm câu chuyện không biết đã chạy tới địa phương nào, kỳ văn dị sự, bí pháp võ điển, tâm đắc ý luyện vân vân, trong đầu Phi Tiểu Nhã thực không ít chuyện nha!
Trước kia Đường Phong cho rằng nữ nhân cao ngạo lại bá đạo tiểu khí này ngoại trừ có thực lực mạnh mẽ một chút ra, không còn sở trưởng gì khác, thế nhưng sau khi tiếp xúc với nàng sâu hơn, hắn phát hiện ra chính mình hoàn toàn sai lầm. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Nàng xác thực là một nữ nhân không tồi, chỉ là về mặt từng trải trong sinh hoạt quá mức nông cạn.
Tất cả tri thức của nàng hầu như đến từ điển tịch ghi chép các loại và do người khác nói cho nàng biết. Khi còn bé lớn lên tại Đại Tuyết Cung, chờ khi hơi lớn một chút đã bị đưa tới loại địa phương hẻo lánh như Ô Long bảo, tự nhiên sẽ không phiêu bạt khắp nơi giống như Đường Phong, nhìn quen sóng gió trên giang hồ.
Máy hát đã bị mở, hai người trò chuyện hăng hái bừng bừng, Đường Phong tùy tiện nói một chút về vài thứ kiếp trước, trực tiếp khiến Phi Tiểu Nhã bị hù tới sửng sốt kinh ngạc.
Bên trong động thường xuyên truyền tới tiếng cười khanh khách, thanh thúy dễ nghe, lại có một chút cảm giác quyến rũ. Bộ dáng cười rộ lên của Phi Tiểu Nhã nhìn rất hay, đôi con mắt cong lại thành hinh nguyệt nha, đôi lông mi dày hơi hơi run run như có thể nói, trời sinh đã có vẻ quyết rũ hút lòng người.
Bất quá vẻ quyết rũ của nàng còn có một chút đơn thuần và trúc trắc, Đường Phong gặp qua đôi con mắt quyến rũ nhất thuộc về nữ hài tên gọi Thi Thi.
Kia xác thực là một đôi con mắt có thể câu hồn đoạt phách, chỉ cần một ánh mắt đã có thể nhắn nhủ rất nhiều ý tứ, giống như ngọn đèn sáng hấp dẫn vô số con thiêu thân lao vào lửa.
Cả một ngày mưa to gió lớn, không hề có một chút dấu hiệu mây tan mưa tạnh, may mắn chính là, vị trí của sơn động này không hề thấp, vì vậy không có nước chảy vào trong sơn động, lắng nghe thanh âm giọt mưa rơi xuống, Phi Tiểu Nhã nhẹ nhàng hát lên một khúc ca dao không biết tên.
Tiếng ca của nàng không tính là rất xuất sắc, miễn cưỡng có thể nói là có điểm êm tai mà thôi. Thế nhưng Đường Phong có thể cảm nhận được, nàng đã thành công đặt tình cảm của chính mình vào trong lời ca, tiếng ca rất uyển chuyển, rất ưu thương, không khí cũng phảng phất như u buồn không vui vẻ.
Đường Phong không quấy rối nàng, biết đối phương đang lâm vào trong hồi ức của chính mình.

Vô Thường - Chương #471


Báo Lỗi Truyện
Chương 471/1679