Chương 467: Tính toán của Phi Tiểu Nhã (hạ).


- Uhm, ngươi làm chủ!
Phi Tiểu Nhã liều mạng gật đầu như chú mèo mướp nhỏ.
- Hiện tại trời đã tối, việc này đợi ngày mai hãy làm, ngày hôm nay ta chỉ tìm kiếm trong diện tích tương đối nhỏ, tạm thời còn chưa phát hiện ra địa phương nào thích hợp để dung thân, chờ ngày mai chúng ta lại đi tìm xem sao.
- Tốt!
Phi Tiểu Nhã thống khoái gật đầu.
Sau khi ăn xong, hai người nghỉ ngơi ngay cạnh bếp lửa, cảm giác ngủ trên bãi cát tương đối không thoải mái, hạt cát nơi này không phải là những hạt nhỏ tinh tế mềm mại, mà là vô số hạt rất lớn, chọc vào lưng sinh đau đớn.
Vừa rồi Đường Phong đi ra ngoài tìm củi và thức ăn, đồng thời lấy từ bên trong không gian mị ảnh rất nhiều quần áo và đồ dùng hàng ngày, chính là để dùng cho buổi tối.
Hắn vốn đang lo lắng Phi Tiểu Nhã sẽ hỏi chỗ kỳ lạ của những bộ y phục này, dù sao toàn bộ đều giống như mới mua cách đây không lâu, mà toàn bộ lại là y phục của nam nhân, tất cả đều là vóc người Đường Phong mặc rất vừa vặn, người sáng suốt vừa nhìn liền phát hiện ra vấn đề.
Bất quá hình như Phi Tiểu Nhã đối với thường thức hoàn toàn không biết gì, căn bản không hề nghi ngờ, Đường Phong đã nói là có người bỏ lại nơi này, như vậy chính là có người bỏ lại nơi này, không thấy còn có cả bình rượu hay sao?
Điều này không khỏi khiến những lý do Đường Phong chuẩn bị tốt từ trước trở nên vô dụng.
Đợi tới bình minh ngày hôm sau, lúc hai người tỉnh lại, trực tiếp phân chia hai hướng xuất phát thăm dò hòn đảo nhỏ.
Đầu tiên là dò xét xem có tồn tại nguy hiểm gì đó, về phương diện khác tự nhiên là tìm kiếm nơi tạm thời ẩn thân, tốt nhất là có nơi nào đó giống như sơn động tồn tại.
Diện tích hòn đảo nhỏ này không phải rất lớn, chí ít so với Băng Hỏa Đảo nhỏ hơn rất nhiều, nhưng dù là như vậy, Đường Phong phải đi bộ suốt ban ngày mới hoàn toàn đi hết đảo nhỏ.
Trên đường thăm dò đã xảy ra một chuyện để Đường Phong không biết là nên khóc hay nên cười, bởi vì cây cối trên hòn đảo nhỏ này không phải lớn thông thường, vô cùng tráng kiện, thậm chí một số cây cối sinh sống rất nhiều năm tạo thành cổ thụ tương đối rộng rãi, trong những thụ động này đều có nhiều loại thực vật như nấm các loại, cũng có thể dung nạp hai người nghỉ ngơi không sợ chật chội.
Phi Tiểu Nhã cư nhiên cường liệt yêu cầu định cư trong thụ động, nguyên nhân là có vẻ rất hay, nàng cho tới tận bây giờ vẫn chưa từng ở qua loại địa phương này, nhưng đề nghị của nàng lập tức bị Đường Phong phủ quyết.
Đừng nói giỡn, Phi Tiểu Nhã không rành thế sự, nhưng Đường Phong biết rõ, thời điểm mưa to sét đánh, cây cối chính là nơi dễ hấp dẫn sấm sét nhất. Uy lực của sấm sét trên bầu trời rốt cuộc mạnh mẽ như thế nào Đường Phong không rõ ràng lắm, thế nhưng hắn không dám lấy tính mạng ra chơi đùa.
Trên hòn đảo nhỏ cũng có một sơn động thiên nhiên ẩn thân rất tốt, hơn nữa vị trí tương đối không tồi, tới gần cạnh biển, phụ cận cư nhiên có một dòng suối chảy khá lớn, trải rộng ra diện tích đại khái ước chừng phương viên vài chục trượng, nước suối vô cùng trong suốt, dưới đáy suối càng là một ít tảng đá cứng rắn, cho nên mới không bị vẩn đục.
Có thể nói, cho dù không có sơn động thiên nhiên, chỉ cần là vị trí thích hợp, lấy năng lực của Đường Phong và Phi Tiểu Nhã hoàn toàn có thể chế tạo một cái.
Phi Tiểu Nhã nhìn thấy phụ cận có nước suối lập tức vui vẻ thiếu chút nữa thả người nhảy xuống.
- Nàng định làm gì?
Đường Phong hỏi.
- Tắm!
Phi Tiểu Nhã xấu hổ nói:
- Ta đã vài ngày không tắm rồi, trên người còn có mùi, ngươi ngửi xem!
Vừa nói vừa đưa cánh tay non mịn tới gần mũi của Đường Phong. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
- Cái này chờ bàn bạc một chút!
Đường Phong nghĩ thầm, ngươi muốn tắm tốt xấu cũng phải chờ lúc ta không có mặt hãy nhảy xuống, cô bé ngốc này lẽ nào ngay cả một chút lòng phòng bị cũng không có hay sao? Lẽ nào chỉ đối với chính mình không có lòng phòng bị?
Còn nữa, thật vất vả mới phát hiện ra một nơi có nước ngọt sạch sẽ, Đường Phong sao cho phép Phi Tiểu Nhã đơn giản phá hư như vậy? Chính mình tu luyện bên trong băng hỏa ba mươi sáu phòng suốt mấy tháng, nước ngọt trong không gian mị ảnh đã sớm tiêu hao hầu như không còn, nhu cầu cấp bách cần phải bổ xung, đương nhiên không thể bị Phi Tiểu Nhã phá hủy vị đạo của nước suối nơi này.
Vừa nghe lời này, Phi Tiểu Nhã bật người thương cảm hề hề nhìn Đường Phong, Đường Phong không chút lay động, mở miệng nói:
- Nàng cũng có thể tắm ở biển, nàng không phải chưa từng tắm trên biển, mỗi lần ta nhìn thấy nàng đều là cạnh biển.
Nói tới đây, Đường Phong im bặt không thể mở miệng thêm, bởi vì mỗi lần nhìn thấy nàng tại bờ biển luôn luôn gặp phải một số chuyện tình không thể dự liệu trước.
Phi Tiểu Nhã cười dài nhìn hắn, trong ánh mắt ẩn chứa vị đạo phi thường mờ ám, nhìn tới mức Đường Phong hận không thể tìm được một cãi lỗ chui xuống.
Hắn đột nhiên hối hận nói ra câu nói kia.
Bất quá mặc kệ như thế nào, cuối cùng cũng tìm được nơi ẩn thân rồi, sơn động cũng không phải quá lớn, thế nhưng dung nạp hai người nghỉ ngơi bên trong nhất định không có bất cứ vấn đề gì. Đường Phong chỉ sợ thời điểm Phi Tiểu Nhã ngủ bên cạnh chính mình sẽ làm ra một ít chuyện rất không nho nhã, nữ nhân này một khi điên lên quả thực không có điểm mấu chốt, ai cũng không thể đảm bảo được nàng có thể sử dụng một số thủ đoạn bá vương ngạnh thượng cung các loại hay không.
Hơi chút dọn dẹp sơn động một chút, rốt cuộc hai người đã có một chỗ ở tạm thời.
Phi Tiểu Nhã khẩn cấp muốn đi tắm, thuận tiện cầm theo một kiện y phục của Đường Phong.
Đợi nàng chạy ra biển bơi lội, Đường Phong nhanh chóng chạy tới canh con suối nước ngọt, hoàn toàn đổ đầy dụng cụ đựng ước uống trong không gian mị ảnh, chỉ cần có nước ngọt, ngoài ra các chuyện khác đều rất tự nhiên dễ làm.
Qua một lúc lâu, Phi Tiểu Nhã mới mang theo một thân ướt sũng chạy về, khi Đường Phong nhìn thấy nàng một lần nữa, biểu tình trên mặt trong nháy mắt trở nên không quá tự nhiên, trái tim trong lồng ngực cũng không thể ức chế nhảy loạn.
Nguyên nhân không phải gì khác, Phi Tiểu Nhã lúc này để đầu tóc ướt sũng xõa ngang vai, trên người chỉ mặc một kiện y phục duy nhất, y phục rộng thùng thình căn bản không thể che giấu được vóc người ngạo nhân của nàng.
Trước ngực nhô lên thật cao, một kiện y phục này chỉ có thể che được tới đùi của nàng, từ gần đầu gối trở xuống, đôi chân đẹp thon dài mềm nhằn hoàn mỹ, không hề có một vết sẹo, đôi bàn chân nhỏ bé xinh đẹp đạp trên mặt đất, từ chỗ mắt cá chân phảng phất giống như hai hòn đá cuội êm dịu, trơn truột sáng sủa, sắc mặt của nàng hiện tại đỏ bừng, đại khái rất không quen ăn mặc như vậy, thế nhưng nàng đã không có biện pháp nào rồi, y phục trên người suốt mấy ngày không hề thay đổi qua, lại tiếp tục mặc vào quả thực khiến nàng vô cùng khó chịu.
^^ Lên hay không lên, đây là một vấn đề!

Vô Thường - Chương #467


Báo Lỗi Truyện
Chương 467/1679