Chương 466: Tính toán của Phi Tiểu Nhã (thượng).


Nữ nhân có đôi khi là động vật vô cùng dễ thỏa mãn, trong suy nghĩ của bảo chủ đại nhân, chỉ cần có Đường Phong ở cùng, cho dù là địa ngục cũng là thiên đường của nàng.
Chờ đợi trong thời gian dài như vậy rồi, thật vất vả mới có cơ hội ở chung với tên tiểu tặc này, Phi Tiểu Nhã làm sao có thể buông tha được?
Một khi trở lại, Phi Tiểu Nhã biết thân phận của chính mình sớm muộn cũng sẽ bại lộ ra, khi đó chính mình phải đối mặt với đủ loại chuyện phiền toái, cái gì là Đại Tuyết Cung, cái gì là Tạ Tuyết Thần, cái gì là Mang chấp sự... Những chuyện này không phải là điều nàng muốn, nàng thầm nghĩ muốn ở chung với Đường Phong thêm một đoạn thời gian, hay tốt nhất là để tiểu tặc này không bao giờ rời khỏi chính mình mới tốt.
Để nữ nhân trong lòng hắn gặp quỷ đi thôi, Phi Tiểu Nhã âm thầm nảy sinh ác động.
Kỳ thực bảo chủ đại nhân lúc này đã biết nữ nhân trong lòng mà Đường Phong nói với Hà Hương Ngưng trước kia không phải là nàng, cũng có thể là tiểu tặc đang nói đối, hoặc thực sự có một người như vậy, đương nhiên khả năng phía sau càng lớn hơn một chút, bởi vì thời điểm Đường Phong nói ra những lời này, ngữ khí vô cùng ôn nhu, phảng phất như lâm vào trong một đoạn tưởng niệm ngọt ngào nào đó.
Cho dù thời điểm biết được chuyện này, trong ngực Phi Tiểu Nhã có điểm đau đớn, thế nhưng rất nhanh nàng liền điều chỉnh tốt tâm tình của chính mình. Người được tiểu tặc này coi trọng như vậy, tự nhiên cũng sẽ bị người khác coi trọng, ai có thể đẹp trai tới rối tinh rối mù như hắn, tư chất lại xuất sắc như vậy, cộng thêm hắn đang thời điểm trẻ trung nhiệt huyết, có thể thích nhiều nữ nhân cũng chẳng có gì lạ.
Hiện tại phải nhin thủ đoạn của chính mình như thế nào rồi, để cảm tình của hắn chuyển dời lên trên người chính mình, so sánh với tình địch chưa từng gặp gỡ kia mà nói, chính mình không cần bàn cãi đã chiếm ưu thế tuyệt đối.
Chưa từng nghe qua câu nói gần quan được ban lộc sao?
Phi Tiểu Nhã là một nữ nhân quả đoán, nghĩ đến là làm, hơn nữa đã hạ quyết tâm, nàng tuyệt đối sẽ không thay đổi một cách đơn giản.
Bảo chủ đại nhân len lén liếc mắt nhìn Đường Phong, chăm chú suy nghĩ, thần thái thiếu niên khiến nàng càng nhiều càng nở rộ trong lòng, bảo chủ đại nhân nghĩ thầm cô nãi nãi vì ngươi ngay cả tính mệnh cũng có thể vứt đi được, trộm trái tim của ngươi thì có gì là ghê gớm?
Trong lòng Phi Tiểu Nhã xẹt qua rất nhiều phương án giống như đại hôi lang thiết kế bắt tiểu bạch thỏ, nhưng hầu hết đều bị nàng lần lượt phủ quyết, nàng biết Đường Phong không phải là người có thể hồ lộng dễ dàng, nếu như chính mình làm quá mức rõ ràng, rất có khả năng trêu chọc hắn phản cảm, như vậy quá cái được không bù nổi cái mất rồi.
Chính mình cần phải đi từng bước từng bước một, để hắn dần dần bước vào trong bẫy rập của chính mình, để hắn sa vào vòng ôn nhu hương của chính mình, để hắn không thể tự kìm chế, triệt để biến thành con mồi của chính mình.
Nghĩ tới đây, gương mặt của bảo chủ đại nhân không nhịn được hiện ra nụ cười có chút âm trầm đắc ý, chốc lát sau bật cười thành tiếng khanh khách.
- Nàng cười cái gì?
Đường Phong quay đầu nghi hoặc nhìn nàng, biểu tình của cô nàng ngốc nghếch này làm hắn rất không yên tâm, giống như bị một địch nhân ác độc nào đó nhìn chằm chằm, chỉ cảm thấy có chút dựng đứng lông tơ.
- A! Không có gì…
Phi Tiểu Nhã thè đầu lưỡi, nét mặt không quá tự nhiên.
- Thực sự không có gì?
Đường Phong vẫn có chút không quá yên tâm, đưa tay sờ sờ trán đối phương, lẩm bẩm:
- Có phải là di chứng của băng hỏa lưỡng trọng thiên?
Phi Tiểu Nhã liền nói tiếp:
- Cũng không phải, chỉ là cảm giác mệt mỏi, thương thế toàn thân phỏng chừng muốn khôi phục phải mất nửa tháng, thậm chí càng lâu hơn rồi!
- Lâu như vậy?
Đường Phong ngạc nhiên.
Nói tới cùng, Đường Phong không biết rõ ràng băng hỏa lưỡng trọng thiên để lại trong cơ thể đối phương thương thế nặng cỡ nào, cũng không thể phán đoán được chính xác nàng cần bao nhiêu thời gian để khôi phục, vừa rồi chỉ cho rằng vài ngày là đủ, đó là lấy tố chất thân thể của chính mình để so sánh suy đoán. Thế nhưng hiện tại xem ra, tố chất thân thể của nàng không bằng chính mình.
Phi Tiểu Nhã rất chăm chú gật đầu:
- Ta hiện tại không có khí lực để sử dụng rồi!
Đường Phong quan sát nàng trên dưới một lượt, trong lòng tuy rất nghi hoặc, nhưng dù sao sắc mặt đối phương vẫn như thường, hô hấp rất đều đều, hoàn toàn không giống như bộ dáng mệt mỏi quá độ. Thế nhưng vừa nghĩ lại, nghĩ nàng không cần phải lừa dối chính mình, có thể là nữ nhân này có điểm cường thế, nên cường ngạnh chống đỡ không chịu biểu hiện ra.
- Mệt mỏi thì ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đi!
Đường Phong nói, trong thời gian ngắn ngủi chốc lát, Đường Phong đã suy tư chính mình muốn làm rồi.
- Uhm!
Phi Tiểu Nhã rất vâng lời ngồi xuống, trong bụng lại truyền tới tiếng kêu ột ột, âm thanh này rất vang to, ngay cả Đường Phong đứng cách đó không xa cũng có thể nghe thấy rõ ràng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phi Tiểu Nhã lập tức đỏ bừng, chậm rãi vùi đầu vào giữa hai chân, không dám thò mặt ra ngoài.
- Nàng chờ một lát, ta đi tìm chút cửi lửa và ăn vài con thú hoang!
Đường Phong giả bộ không nghe thấy, vẻ mặt bình thản nói.
- Đi nhanh về nhanh…
Phi Tiểu Nhã căn dặn nói, biểu tình nhu ngược thương cảm:
- Ta một mình có chút sợ hãi!
Đường Phong chớp chớp con mắt, gật đầu.
Xác thực đói bụng, tuy rằng buổi trưa đã ăn khá nhiều, thế nhưng vừa rồi trải qua một phen lăn qua lăn lại, hơn nữa tâm lực của Phi Tiểu Nhã cũng có chút tiều tụy, cho dù là cao thủ Thiên giai cũng tiêu hao thể lực thật lớn.
Nàng ngược lại không phải là sợ hãi gì đó, cao thủ Thiên giai còn phải sợ hãi cái gì? Chỉ là một mình một người cô linh tại nơi này, luôn luôn có cảm giác buồn bực trống vắng mà thôi.
Lần này Đường Phong tiêu tốn thời gian tương đối dài, dù sao đã là buổi tối rồi, vô luận là kiếm củi đốt lửa hay là săn tìm thức ăn so với ban ngày đều phải tốn lực hơn rất nhiều.
Chờ khi hắn chờ về, phát hiện Phi Tiểu Nhã vẫn ngồi nguyên tại một chỗ không nhúc nhích, thấy chính mình trở về, trên khuôn mặt hiện lên nụ cười xinh đẹp mê người. Nguồn: http://truyenyy.com
Cũng giống như lúc trưa, lần lượt xử lý thịt rồi cho lên bếp nướng.
Phi Tiểu Nhã chậm rãi di động vị trí của chính mình, hai lần ba lượt đã nhích sát tới gần bên người Đường Phong, chăm chú dựa sát vào hắn, xem như đang sưởi ấm, thế nhưng Đường Phong biết nàng đang làm cái gì. Điểm gió biển lạnh này ngay cả hắn cũng không thèm quan tâm, huống chi là Phi Tiểu Nhã có thực lực cao hơn nhiều so với hắn.
Thế nhưng đối với nữ nhân này, Đường Phong không thể nào dùng lý lẽ thông thường để suy tính, cũng không thể nói rõ ràng với nàng, chỉ đành giả bộ cái gì cũng không biết.
Một mặt nướng thức ăn, một mặt mở miệng nói:
- Nếu như chúng ta phải ở nơi này trong thời gian không ngắn, như vậy cần phải tìm một nơi ẩn thân thích hợp, nếu không trời mưa gió, chúng ta sẽ không có địa phương nào lánh tạm.

Vô Thường - Chương #466


Báo Lỗi Truyện
Chương 466/1679