Chương 465: Tâm hữu linh tê (hạ).


Oanh một tiếng nổ, đại địa bắt đầu run rẩy.
Thời gian phảng phất giống như dừng lại tại giờ khắc này, mí mắt của Đường Phong nhảy lên, thẳng ngoắc nhìn chằm chằm vào phía trước.
Một đoàn bóng nước to lớn không gì sánh được, đường kình ước chừng vài chục trượng đột nhiên xuất hiện rồi, khi nó bành trướng tới cực hạn bỗng nhiên bạo liệt nổ tung, bọt nước vô cùng vô tận mang theo lực đạo khổng lồ điên cuồng lan tràn bốn phía xung quanh.
Phốc phốc phốc… Vô số âm hưởng truyền đến, cũng giống như thời điểm Đường Phong phóng ra ám khí, chỉ bất quá lúc này số lượng bọt nước đã hoàn toàn không có biện pháp tan vỡ rồi, phô thiên cái địa, dày đặc giống như đàn châu chấu quét qua, che trời che đất.
Đường Phong che chở phía trước Phi Tiểu Nhã đứng mũi chịu sào, cho dù đã vận toàn bộ cương khí hộ thân, trên người còn mặc Bất Phôi Giap, nhưng tại thời điểm bị bọt nước đánh vào người cũng không khỏi kêu lên, lực đạo khổng lồ để thân thể của hắn không thể đứng vững, liên tục lui về phía sau, lảo đảo vài bước, may mà có Phi Tiểu Nhã phía sau đứng vững giữ lại, nếu không rất có có khả năng ngã xuống.
Cương khí hộ thân trực tiếp tán loạn.
May mắn chính là, sau một đợt sóng bắn mạnh đi đã không còn nguy hiểm gì nữa rồi.
Trên biển rộng, một nửa cung tròn cực lớn xuất hiện trong mi mắt của Đường Phong và Phi Tiểu Nhã, nước biển bên chủ động ào ào chảy vào trong lỗ thủng, sau một lát lỗ thủng đã hoàn toàn biến mất không còn, ngược lại ngoài khơi nổi lên vô số cơn sóng lớn ngập trời, đánh vào bờ cát, phát ra âm hưởng kịch liệt.
Đường Phong chỉ cảm thấy màng tai của chính mình đang run rẩy, một tiếng nổ vừa rồi thực sự quá mức vang dội, quá mức chấn động rồi.
Hai người quay đầu nhìn về phía bờ biển, đợi một lúc sau động tĩnh mới dần dần bình ổn xuống, trong lòng vẫn còn vô cùng khiếp sợ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Lực lượng phá hoại ẩn chứa trong quang cầu kia hoàn toàn vượt qua sự liệu cùa Đường Phong và Phi Tiểu Nhã, may mà hai người đã sớm có điểm giác ngộ đề phòng, sớm chạy ra thật xa, bằng không hậu quả như thế nào thực đúng là khó nói.
- Lợi hại như vậy!
Phi Tiểu Nhã tán thán, cũng có chút nghĩ mà sợ, những năng lượng này đều là từ trong cơ thể của nàng bức bách ra ngoài, nếu như trực tiếp bạo tạc trong cơ thể nàng mà nói, cho dù nàng có lợi hại hơn nữa thì cũng chỉ có một kết cục phân thân toái cốt.
- Uy lực một kích này như thế nào?
Đường Phong mở miệng hỏi, trong lòng đột nhiên nảy sinh suy nghĩ khiến hắn vô cùng kích động.
- Rất lớn, cao thủ dưới Địa giai nếu như bị đánh trúng chính diện, hẳn là phải chết không cần bàn cãi, cho dù là Thiên giai cũng phải thụ thương không nhẹ.
Phi Tiểu Nhã ăn ngay nói thực, nói xong lại quay đầu liếc mắt nhìn Đường Phong, nói:
- Ngươi đang đánh chủ ý quỷ quái gì?
Đường Phong nhanh chóng lắc đầu, hắn thực sự có điểm sợ cảm giác nhạy bén của nữ nhân này rồi.
- Ta biết ngươi đang suy nghĩ cái gì!
Phi Tiểu Nhã không chịu buông tha:
- Ngươi có phải đang suy nghĩ, bức bách năng lượng hỏa tinh và tuyết tủy trong cơ thể ngươi ra ngoài, đồng thời dung hợp chế tạo công kích như vậy?
Đường Phong bất đắc dĩ, chỉ có thể gật đầu, vừa rồi hắn xác thực có suy nghĩ như vậy.
- Không nên, quá mức nguy hiểm rồi!
Phi Tiểu Nhã nắm một cánh tay của Đường Phong, đôi con mắt trông mong nhìn hắn:
- Ta sẽ mọt mực bên cạnh bảo vệ ngươi, vì vậy ngươi không cần phải thử nghiệm thứ này. Một khi sự cân đối giữa hai loại năng lượng này bị phá hủy, uy lực phát huy ra thực sự quá mức to lớn rồi.
- Ta cũng chỉ là suy nghĩ!
Đường Phong nhướng mày, gật đầu, hắn có điểm không thích cảm giác bị người khác rằng buộc như vậy, huống chi, hắn từ lúc nào cần tới một nữ nhân đến bảo hộ chính mình?
Nam nhân cho tới bây giờ đều chỉ dựa vào chính mình, có thể nói đây chính là căn bệnh chung của nam nhân, có thể lý giải là cao ngạo, cũng có thể lý giải là vinh sự trời sinh của nam nhân, thế nhưng Đường Phong xác thực không hề muốn bị một nữ nhân bảo hộ.
Phi Tiểu Nhã hồ nghi nhìn hắn, có thể là cảm nhận được lời nói của mình vừa rồi để hắn không thích, lại chuyển giọng trở nên ôn nhu hòa thuận:
- Tùy tiện ngươi!
Năng lượng băng hỏa trong cơ thể Phi Tiểu Nhã đã được bức bách ra ngoài, tuy rằng nói chuyện này cuối cùng cũng có thể giải quyết, cũng để nàng không còn buồn phiền ở nhà, thế nhưng thương thế của nàng không phải nhất thời nửa khắc có thể khôi phục ngay được.
Phỏng chừng thế nào cũng cần phải có vài ngày mới có thể khôi phục được, Đường Phong cũng cần phải có thời gian mấy ngày này để khôi phục, điều chỉnh trạng thái tới thời điểm đỉnh cao.
Trước hấp thu tuyết tủy và hỏa tinh, sau lại bơi trên biển trong thời gian dài như vậy, xác thực tiêu hao quá nhiều sức lực.
- Hiện tại chúng ta nên suy nghĩ trở về như thế nào!
Đường Phong chỉ về phương tay, nói:
- Phương hướng kia chắc hẳn là phương hướng Ô Long Bảo đúng không?
Phi Tiểu Nhã hơi gật đầu.
- Chúng ta chỉ cần chế tạo một chiếc bè gỗ, theo phương hướng kia, hẳn là có thể tìm được phương hướng trở về nhà.
Trí nhớ của Đường Phong luôn luôn không kém, trước kia từ Ô Long Bảo tới Băng Hỏa Đảo là đi từ phương hướng đông, như vậy hiện tại chỉ cần đi về phía tây, nơi mặt trời lạn xuống, tự nhiên có thể về nhà, chỉ là rốt cuộc cần phải vượt qua khoảng cách bao nhiêu, không phải là Đường Phong hiện tại có thể biết được.
- Nhưng chúng ta không có tài liệu!
Trên mặt Phi Tiểu Nhã để lộ biểu tình vô cùng kỳ quái.
Gỗ thì dễ làm rồi, trên hòn đảo nhỏ này không hề thiếu, thế nhưng then chốt chính là làm cách nào để kết nối thân gỗ trở thành bè gỗ? Trên người cả hai ngoại trừ y phục ra, căn bản không hề có bất cứ vật dụng gì như dây thừng.
Phi Tiểu Nhã phỏng chừng nghĩ không ra, trong không gian mị ảnh của Đường Phong không hề thiếu những thứ loạn thất bát tao gì đó, cho dù không có dây thừng đi nữa, nhưng dùng y phục thừa xé thành mảnh nhỏ, chế tạo thành một bè gỗ đơn giản coi như vô cùng dễ dàng.
- Điều này không cần lo lắng, trên tiểu đảo này hẳn là đã có người từng tới, ta trước đó tìm được rượu trên đảo, cũng phát hiện ra không ít y phục bị vứt bỏ lại, dùng thứ này là được rồi!
Đường Phong đáp.
- Đúng sao…
Phi Tiểu Nhã có chút không rõ ràng đáp một câu, xoay người lại nghiến răng nghiến lợi, nghĩ thầm rốt cuộc là tên vương bát đản nào rảnh rỗi không có chuyện gì làm chạy tới địa phương chim không thèm ỉa này, còn để y phục lại nơi đây, nếu như để bản bảo chủ tìm được mà nói, tuyệt đối phải bầm thân hắn vạn đoạn.
Đường Phong chỉ lo tới chuyện tình kế hoạch sau này, không hề phát hiện ra biểu tình kỳ quái của Phi Tiểu Nhã lúc này, nếu như hắn biết được mà nói, khẳng định sẽ biết cô nàng ngốc nghếch này nhất định đang đánh chủ ý quái quỷ gì đó.
Phi Tiểu Nhã không muốn rời khỏi nơi này, tuy rằng nói ở đây không có bất cứ người nào, lại hoang vắng rách nát, lọt vào trong tầm mắt ngoại trừ biển rộng vẫn là biển rộng, thế nhưng nàng không phải cô đơn một mình a, nàng có thể ở cùng một chỗ với Đường Phong, cũng là ở cùng với nam nhân chính mình thích.

Vô Thường - Chương #465


Báo Lỗi Truyện
Chương 465/1679