Chương 464: Tâm hữu linh tê (thượng).


Trái tim Đường Phong nhảy lên rất lợi hại, hắn hầu như không thể cảm nhận được nhịp tim đập của chính mình, bởi vì lúc này toàn bộ tinh thần đều tập trung toàn bộ vào song chưởng, trong đầu trống rỗng, chỉ có một ý niệm duy nhất, đó chính là tuyệt đối không thể thất bại.
May mắn chính là, trong thời gian song chưởng dựa sát vào nhau không hề phát sinh ra bất cứ chuyện gì nằm ngoài dự liệu của Đường Phong, hai loại năng lượng này cũng giống như suy đoán của hắn, cả hai đều có tác dụng khắc chế triệt tiêu lẫn nhau, kích cỡ viên năng lượng lớn chừng hạt đậu nhỏ dần dần nhỏ đi, cuối cùng biến mất không còn một mảnh.
Tuy rằng từ lúc bắt đầu cho tới bây giờ mới chỉ ngắn ngủi hơn mười hơi thở, thế nhưng toàn thân Đường Phong đã bị ướt đẫm mồ hôi rồi.
Năng lượng không bị tiêu tán đi, mà từ là trạng thái ngưng kết như hạt đậu biến thành một viên cầu, hai bên hòa lẫn cùng một chỗ, bị Đường Phong dùng hai tay kiệt lực bao vây lấy, nhìn qua cũng giống như hai tay Đường Phong nắm một viên cầu nhiều màu sắc.
Màu hồng bạch trên viên cầu phập phòng bất định, quang thải ngọc lưu ly bắn ra, huyền diệu gai mắt.
Còn không kết thúc, bởi vì hai luồng năng lượng nguyên bản tồn tại trên hai bàn tay của Đường Phong không hề biến mất, chỉ là hai bên dung hợp với nhau, thay đổi hình thái, từ trên lòng bàn tay thoát ly ra ngoài mà thôi.
Làm sao để thả đoàn quang cầu này ra ngoài, đây mới là chuyện tình nguy hiểm nhất, Đường Phong không dám cam đoan sau khi thả đoàn quang cầu này ra sẽ phát sinh những chuyện gì, thế nhưng vô luận như thế nào đi nữa, đã đi xong bước đầu tiên, nhất định phải bước tiếp bước thứ hai.
Phi Tiểu Nhã vẫn yên tĩnh ngồi bên người Đường Phong, theo dõi động tác trên tay hắn, cũng không hề nhúc nhích, trên mặt không hề có biểu tình khẩn trương, phảng phất giống như chỉ cần có Đường Phong bên cạnh, phát sinh chuyện gì cũng không vấn đề.
Thế nhưng nàng tinh tường biết được, quang cầu dung hợp hai loại năng lượng thuộc tính tuyệt nhiên khác nhau trên tay Đường Phong đã không phải là thứ gì đó an toàn rồi, mà đã tràn ngập vị đạo cực kỳ nguy hiểm.
Tuy rằng nói là dung hợp hai luồng năng lượng, nhưng năng lượng ẩn chứa trong một đoàn quang cầu này có thể phát huy ra uy lực so với hai luồng năng lượng lớn hơn tới hai lần, điều này cùng một đạo lý so với một cộng một bằng hai.
Nàng có thể cảm thụ được, nàng tin tưởng Đường Phong làm đương sự cũng có thể cảm nhận rõ ràng, bởi vì thần tình của Đường Phong lúc này đã khẩn trương chuyên chú tới cực điểm, mỗi một động tác đều cẩn thận từng ly từng tý, rất sợ sẽ phá đi sự cân đối của quang cầu giữa hai lòng bàn tay.
Hai loại nguyên tố trong quang cầu giao hòa càng lúc càng nhanh hơn, cảnh tượng phản ứng trong mắt chính là quang mang màu lam và màu trắng, hai loại quang mang này lập lòe với tốc độ càng lúc càng nhanh, khi loại tần suất này đạt tới mức độ nhất định, Đường Phong đột nhiên đẩy hai bàn tay ra, lòng bàn tay mở rộng, quang cầu giữa hai lòng bàn tay giống như thực vật bị quẳng mạnh ra ngoài.
Trước khi quang cầu bay đi, Đường Phong và Phi Tiểu Nhã đã vận chuyển cương khí toàn thân, ngưng tụ bên ngoài cơ thể dùng để hộ thân, cùng lúc đó hai người vô cùng ăn ý mặc mọi chuyện phía trước, cấp tốc bật lui ra phía sau.
Không có bất cứ ngôn ngữ và động tác nào ra hiệu, thế nhưng hành động của hai người hoàn toàn nhất trí, về mặt thời gian cũng không hề có một chút thua kém.
Động tác của Phi Tiểu Nhã nhẹ nhàng nhu hòa, giống như gió nhẹ thổi phất qua, động tác của Đường Phong thì phiêu diệu tiêu sái, giống như đại bàng giương cánh, chỉ trong nháy mắt, hai người đã cấp tốc rời khỏi vị trí cũ hơn mười trượng.
Chờ khi đứng yên, hai người đồng thời vươn một tay về phía đối phương, mục tiêu tất cả đều là áo đối phương. Khi bốn mắt tiếp xúc giữa không trung, vô luận là Phi Tiểu Nhã hay là Đường Phong đều có chút thất thần, bởi vì bọn họ căn bản không hề nghĩ tới, tại thời khắc nguy cấp như thế này, suy nghĩ của cả hai đều hoàn toàn nhất trí giống nhau.
Đó chính là phải đẩy đối phương ra phía sau chính mình, dùng thân thể chính mình để ngăn cản nguy hiểm không xác định kia.
Hai cánh tay giao thác giữa không trung, ánh mắt Đường Phong vô cùng kiên định, Phi Tiểu Nhã cũng không hề kém cạnh. Mà khi thời điểm tay của nàng chạm vào áo của Đường Phong, lại không tự chủ được thu trở về, tùy ý để Đường Phong kéo chính mình, mạnh mẽ đẩy ra phía sau lưng hắn.
Tất cả mọi chuyện đều chỉ phát sinh trong thời gian hầu như một lần chớp mắt.
Nội tâm vô cùng ấm áp lại kích động, Phi Tiểu Nhã thầm nghĩ chính mình lúc này có thể chết đi cũng được.
Tuy rằng nàng là cao thủ Thiên giai thượng phẩm, tuy rằng nàng là cao thủ nhất lưu, luận thực lực chân chính so với Đường Phong còn cao hơn một mảnh lớn, thế nhưng dù sao nàng cũng là một nữ nhân, nàng rất hưởng thụ loại cảm giác được nam nhân chính mình thích bảo hộ.
Phi Tiểu Nhã dựa sát phía sau tấm lưng rộng rãi kia, chỉ cảm thấy trên đời này đã không còn bất cứ chuyện gì có thể khiến nàng phiền não nữa rồi, hạnh phúc giống như con thỏ nhỏ, cái đầu nhỏ xinh nhìn về phía trước, trong lúc nhất thời cư nhiên có chút ngây ngẩn cả người.
Đường Phong cũng giống như vậy, thời điểm hắn đẩy Phi Tiểu Nhã ra sau lưng chính mình, tự nhiên là quan tâm tới tình huống của khỏa quang cầu chính mình vừa mới tung đi. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Thế nhưng tất cả mọi chuyện đập vào mắt lại hoàn toàn vượt qua sức tưởng tượng của Đường Phong,
Đoàn quang cầu kia hoàn toàn không xảy ra bất cứ chuyện gì, nhẹ nhàng phiêu đãng theo gió biển, liên tục phập phồng giữa không trung, giống như một quả bong bóng xà phòng nhiều màu, bản thân tỏa quang thải lưu ly như ngọc, dưới ánh trăng chiếu rọi có vẻ mỹ lệ dị thường.
Quang cầu dần dần phiêu đãng được chừng chục trượng, sau đó châm rãi hạ xuống biển rộng, thoạt nhìn rất ổn định.
Lẽ nào phán đoán của chính mình sai rồi? Thứ này căn bản không hề có nguy hiểm gì?
Rốt cuộc, quang cầu giống như bong bóng xà phòng rơi xuống mặt nước biển, phốc một tiếng nứt vỡ ra, đây chỉ là một âm hưởng cực kỳ yếu ớt, thậm chí dưới sóng biển che giấu hầu như không thể truyền vào trong tai hai người cách đó chỉ hơn mười trượng.
Chuyện gì cũng không hề phát sinh.
- A…
Đường Phong ngượng ngùng, khóe miệng giật giật, chỉ một thứ như vậy cư nhiên để chính mình và cô bé ngốc nghếch đằng sau như lâm vào đại địch, thực sự là hoạt kê tới cực điểm.
Phi Tiểu Nhã cũng nhịn không được nở nụ cười, là bị phản ứng quá kích động của hai người chọc cười.
Thế nhưng khi tiếng cười của nàng vừa mới vang lên, một cỗ khí tức cực kỳ nguy hiểm đột nhiên từ vị trí quang cầu như bong bóng xà phòng vừa rơi xuống truyền tới, cỗ khí tức nguy hiểm này khiến trái tim đập nhanh hơn, làm cả hai khủng hoảng.
Nụ cười trên mặt hai người đồng thời cứng ngắc lại, sau một khắc, ngoài khơi bộc phát một đoàn ánh sáng chói mắt tới cực điểm, quang mang màu trắng và màu lam đồng thời phóng lên cao, lấy tốc độ nhanh không thể tưởng tượng cấp tốc lan tràn bốn phương tám hướng.

Vô Thường - Chương #464


Báo Lỗi Truyện
Chương 464/1679