Chương 462: Tên lừa gạt ngươi (hạ)!


Thế nhưng lúc này nàng vô cùng đau đớn, tâm thần đã có chút bất an, làm sao có thể làm được một bước này, mắt thấy hai cỗ băng kinh đã bị bức tới cổ tay lại dọc theo đường cũ trở về, lòng bàn tay đột nhiên xuất hiện một cỗ lực đạo giống như dòng xoáy, cỗ lực đạo này tác động vào băng hỏa lưỡng trọng kình, dùng sức kéo chúng ra ngoài.
Trong lòng Phi Tiểu Nhã yên bình, biết đây là nguyên nhân Đường Phong đang giúp nàng, tuyết tủy và hỏa tinh trong cơ thể hắn có lực hấp dẫn không thể tưởng tượng nổi đối với hai loại kình đạo này.
Rốt cuộc, băng hỏa lưỡng trọng kình đã bị kéo tới vị trí lòng bàn tay.
Phi Tiểu Nhã cẩn thận từng ly từng tý bức chúng ta khỏi cơ thể, nhất tâm nhị dụng, không cho bất cứ một phương nào xòi mòn nhanh hơn, cũng không thể bất cứ một phương nào xói mòn chậm hơn, từ đầu tới cuối luôn luôn duy trì một tốc độ đồng nhất.
Đây là một loại tốc độ cân đối, Phi Tiểu Nhã biết, một khi vòng cân đối này bị đánh vỡ, hai người thực sự xong đời rồi, đây chính là lấy sinh mệnh của chính mình làm tiền cược, không được phép có nửa điểm qua loa.
Sự tình tiến triển rất thuận lợi, chí ít theo suy nghĩ của Phi Tiểu Nhã xác thực rất thuận lợi, tuy rằng trong cơ thể đau đớn khó nhịn, để chính mình có cảm giác muốn mê muội, thế nhưng nàng vẫn kiên cường chịu đựng, càng không ngừng bức bách băng hỏa lưỡng trọng kình ra khỏi cơ thể.
Thế nhưng Đường Phong lúc này ngược lại.
Hắn không biết rốt cuộc là nguyên nhân gì, tình huống hiện tại so với dự liệu của chính mình có điểm chênh lệnh. Vấn đề này không phải trên người Phi Tiểu Nhã, mà là trên người chính mình.
Băng hỏa lưỡng trọng kình từ bên phía Phi Tiểu Nhã vận chuyển tới không phải dựa theo dự đoán ban đầu của hắn, bị tuyết tủy và hàn băng thu nạp, ngược lại dừng lại tại chỗ lòng bàn tay của chính mình.
Loại cảm giác này thực giống như băng hỏa lưỡng trọng kình trong cơ thể Phi Tiểu Nhã đã bị từ bỏ, tuyết tủy và hỏa tinh căn bản không chịu tiếp nhận chúng trở về nhà.
Năng lượng tụ tập nơi lòng bàn tay càng lúc càng nhiều, Phi Tiểu Nhã đang không ngừng nỗ lực, hiện tại loại tình huống này căn bản không thể dừng lại, một khi dừng lại rất có thể sẽ xuất hiện một số sai lầm khó có thể dự liệu, Đường Phong chỉ có thể siết chặt hàm răng, nuốt không khí vào bụng, liều mạng tiếp thu hai đoàn năng lượng tinh thuần từ bên phía Phi Tiểu Nhã vận chuyển tới, cẩn thận từng chút khống chế chúng, không cho chúng gây nguy hại tới chính bản thân mình.
Toàn bộ quá trình giằng co ước chừng nửa canh giờ, không chỉ có Phi Tiểu Nhã mệt tới mức hư thoát, ngay cả Đường Phong cũng không sai biệt lắm tinh tẫn nhân vong.
Tuy rằng chỉ là một phần băng hỏa lưỡng trọng kình rất nhỏ, so sánh với năng lượng ẩn chứa trong tuyết tủy và hỏa tinh chỉ là chín trâu mất một sợi lông mà thôi, thế nhưng cho dù là như vậy cũng đủ tiêu tốn nửa canh giờ Phi Tiêu Nhã mới hoàn toàn bức chúng ra khỏi cơ thể.
Khi một tia năng lượng cuối cùng bị bức ra khỏi cơ thể, trong sát na Phi Tiểu Nhã mở mắt ra, mừng rỡ nói:
- Thành công rồi!
Lời này của nàng vừa mới dứt, nụ cười trên mặt lập tức thu liễm lại, bởi vì nàng phát hiện ra sắc mặt của Đường Phong vô cùng không tốt, hơn nữa vị trí chính mình và lòng bàn tay của hắn tiếp xúc với nhau cư nhiên phát sinh quang mang sáng chói.
Dưới sự nghi hoặc, Phi Tiểu Nhã rút hai tay bản thân, trong lúc nhất thời sững sờ tại chỗ.
Bởi vì Đường Phong vẫn giữ nguyên vị trí, trên hai lòng bàn tay cư nhiên đã tụ tập hai đoàn năng lượng tỏa quang mang quỷ dị, một đoàn màu u lam, một đoàn màu trắng sáng.
Hai đoàn năng lượng này chỉ lớn chừng hạt đậu nho nhỏ, thế nhưng năng lượng ẩn chứa trong đó lại khiến cao thủ Thiên giai cũng phải tim đập nhanh.
Phi Tiểu Nhã tự nhiên rõ ràng biết hai đoàn năng lượng kia là cái gì, thứ này căn bản chính là băng hỏa lưỡng trọng kình nàng vừa mới bức ra khỏi cơ thể.
- Tên lừa gạt ngươi!
Phi Tiểu Nhã lập tức lo lắng loạn lên.
Đường Phong mở mắt ra, cười khổ nhìn nàng một cái.
- Không phải ngươi nói không có nguy hiểm sao?
Bảo chủ đại nhân hầu như sắp khóc ra rồi, nếu như sớm biết sẽ phát sinh chuyện như vậy, nói cái gì nàng cũng không chịu để Đường Phong mạo hiểm, nàng tình nguyện bị băng hỏa lưỡng trọng kình dằn vặt cũng không nguyện để Đường Phong gặp phải chuyện này.
- Xảy ra tình huống ngoài dự liệu!
Đường Phong cũng bất đắc dĩ tới cực điểm, cúi đầu nhìn vào hai lòng bàn tay, hai đoàn năng lượng vẫn dừng lại tại chỗ lòng bàn tay, bây giờ coi như yên ổn, không hề có ba động không bị khống chế nào, thế nhưng… Vô luận làm cách nào Đường Phong cũng không thể hấp thu chúng, cũng không thể xua đi được, chúng giống như làn da chính mình, dính chắc không buông.
- Hiện tại phải làm sao bây giờ?
Phi Tiểu Nhã nóng lòng như lửa đốt.
- Ta cũng không biết!
Đường Phong lắc đầu, căn bản không dám động, thậm chí thời điểm nói chuyện cũng rất nhẹ nhàng, rất sợ xúc động tới hai đoàn năng lượng nơi lòng bàn tay.
Trên mặt Phi Tiểu Nhã đột nhiên hiện ra một tia thần sắc kiên nghị, phảng phất giống như đã có quyết định quang trọng nào đó, lại đưa hai lòng bàn tay áp vào tay Đường Phong, vận chuyển công pháp, kéo cương khí trong cơ thể, điên cuồng hấp thu hai đoàn năng lượng trên tay Đường Phong.
- Ngươi làm cái gì?
Đường Phong lại càng hoảng sợ.
- Hấp thu chúng trở về!
Phi Tiểu Nhã lập tức đáp.
- Không có khả năng!
Đường Phong lắc đầu.
- Hai đoàn năng lượng này rất cổ quái, chỉ bám vào bàn tay của ta, không hề tiến vào trong cơ thể, cũng không hề tiêu tán, nếu như nàng có thể hấp thu chúng trở lại thì ta đã có thể xua tan chúng rồi.
Phi Tiểu Nhã không chút lay động, vẫn điên cuồng vận chuyển công pháp như cũ, dùng hết khí lực, nhưng sự thực đúng như lời Đường Phong nói, hai đoàn năng lượng kia căn bản không phải là nàng có thể hấp thu trở lại được.
Trong lúc nhất thời, bảo chủ đại nhân cũng có chút hết đường xoay xở, hai đoàn năng lượng này thoạt nhìn chỉ lớn băng hai hạt đậu nho nhỏ, thế nhưng đã ngưng tụ thành thực chất, thậm chí có thể nói đã có trọng lượng, năng lượng ẩn chứa trong đó rốt cuộc kinh khủng tới cỡ nào tự tự nhiên hiểu rõ trong lòng.
Nếu như hai đoàn năng lượng này đột nhiên bộc phát, không chỉ nói bản thân Đường Phong lập tức tan xác, cho dù là nàng cũng không thể toàn thân thoát đi.
Nhưng cho dù đối mặt với hiểm cảnh như vậy, nàng cho tới bây giờ vẫn chưa hề nghĩ tới chuyện xa Đường Phong một chút, trong đầu cấp tốc vận chuyển, ý đồ tìm được biện pháp giải quyết. Thế nhưng loại sự tình này căn bản là lần đầu tiên nàng gặp phải, căn bản không hề có bất cứ kinh nghiệm nào có thể sử dụng. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Thời điểm Phi Tiểu Nhã lo lắng, Đường Phong nhìn chằm chằm vào hai đoàn năng lượng trên lòng bàn tay, bắt đầu trầm tư suy nghĩ.
Hai đoàn năng lượng này chỉ là một bộ phận của tuyết tủy và hỏa tinh, là từ hai thiên tài địa bảo này thoát ra ngoài, mà nếu theo như suy đoán trước đó, chúng có thể bị chính mình hấp thu a, mà thực tế thì sao đây?

Vô Thường - Chương #462


Báo Lỗi Truyện
Chương 462/1679