Chương 459: Ngươi là của ta (hạ).


- Chỉ là… Có chút xấu xa!
Sắc mặt Phi Tiểu Nhã càng thêm hồng nhuận, hàm răng khẽ cắn, mím đôi môi đỏ mọng, hài lòng nói:
- Bất quá nam nhân mà, xấu một điểm cũng không sao, chỉ cần không phải quá xấu là được!
Vừa nói vừa len lén liếc mắt nhìn Đường Phong, nghĩ tâm, tiểu tặc thối, cô nãi nãi nói chính là ngươi a, lẽ nào ngươi còn không phát hiện ra hay sao? Nàng không biết vì sao chính mình lại có dũng khí lớn như ngày hôm nay, thế nhưng đã trải qua mấy tháng dài tưởng niệm, lại lượn vòng một lượt qua ranh giới sinh tử, Phi Tiểu Nhã chỉ cảm thấy tất cả những lời này đều nghẹn trong lồng ngực chính mình, không thể không nói ra.
Đường Phong vẫn chất phác ngồi một chỗ như cũ, hoàn toàn không nhúc nhích, hắn hoàn toàn không biết làm cái gì bây giờ, chiếu theo tình huống hiện tại phát triển xuống, tình hình định trước rất không tuyệt vời.
- Tử đầu gõ!
Phi Tiểu Nhã nhẹ giọng mắng một câu, đã nói nhiều như vậy, hắn cư nhiên ngay cả rắm cũng không đánh một cái, lá gan còn không lớn bằng chính mình, thực là…
Dù sao đi nữa đã nói nhiều như vậy rồi, đơn giản nói ra toàn bộ là được:
- Còn còn vượt qua băng hỏa ba mươi sáu phòng, trở thành người thứ ba trong lịch sử, còn hấp thu thiên tài địa bảo như tuyết tủy đến khi dễ ta, ta hận hắn, nhưng không biết phải làm như thế nào, phần hận ý này đã bị một loại tình cảm khác thay thế hoàn toàn, trong mộng của ta, trong sinh hoạt của ta, lúc nào cũng là hình bóng của hắn, thế nào cũng không xua đi được, khiến ta lo được lo mất, vô cùng đáng ghét, ta không muốn tiếp tục trải qua sinh hoạt như vậy, ta muốn vĩnh viễn ở bên cạnh hắn, đâu cũng không đi, ta muốn mở mắt ra là có thể nhìn thấy hắn.
Phi Tiểu Nhã nói, đột nhiên từ dưới mặt đất đứng lên, một tay chống lưng, khí phách lộ rõ, trên mặt hiện rõ vẻ kiên nghị, mang theo nhãn thần việc nghĩa không nhường ai, một tay kia chỉ vào Đường Phong, leng keng có lực nói:
- Đường Phong, ngươi là người bản tiểu thư thích!
Biểu tình kia, ngón tay nhỏ bé xinh đẹp, chỉ vào phảng phất không phải là một người, mà là một vật phẩm thuộc về một người, thuộc về Phi Tiểu Nhã.
Đường Phong bị chấn kinh rồi, ngây ngốc nhìn chằm chằm vào nữ nhân bá đạo, thậm chí có điểm vênh mặt hất hàm sai khiến trước mặt chính mình, tuy rằng đã dự đoán được sự tình phát triển tới cuối cùng khẳng định không quá tốt đẹp, thế nhưng hắn hoàn toàn không nghĩ tới sẽ diễn biến thành bộ dạng này. Dưới sự ngạc nhiên, ngay cả chuyện Phi Tiểu Nhã vừa mới hô lên tên thực của chính mình, Đường Phong cũng không hề nhận ra.
- Nói ngươi, ngươi chính là của ta!
Phi Tiểu Nhã vẫn chỉ vào Đường Phong như cũ, vẫn duy trì tư thế cũ, cố chấp nói.
Khóe miệng Đường Phong co giật, sửng sốt hồi lâu mới nghẹn ra môt câu nói:
- Nàng... Uống say rồi sao?
- Đúng sao?
Phi Tiểu Nhã lay động đầu một chút, hàng hiện tại cảm giác trời đất xoay chuyển, đầu choáng vàng, thân thể không ổn đinh, lảo đảo lao về phía trước, Đường Phong cuống quýt đưa tay níu lại, hai tay nắm lấy thắt lưng của nàng, giảm xóc lực đạo ngã xuống, Phi Tiểu Nhã trực tiếp quỳ rạp xuống dưới hai chân Đường Phong, quay đầu dùng đôi con mắt to đen nhánh, ánh mắt mông lung nhìn chằm chằm vào Đường Phong, nét mặt vẫn đang tươi cười như cũ.
- Kỳ thực… Ta không uống nhiều… Cũng không phải ý tứ này…
Phi Tiểu Nhã lắc đầu, khuôn mặt như hoa như ngọc chỉ cách Đường Phong không tới nửa thước, phun lên mùi rượu xen lẫn hương thơm thiếu nữ, chạy ào vào trong mũi Đường Phong, sắc mặt hồng đến dọa người:
- Ta không say rượu, thứ này sao lại lợi hại như vậy? Bất quá… Ta biết chính mình đang làm gì, cũng biết rõ nói cái gì. Ngươi nói cho ta biết, ngươi có phải là của ta?
Nửa thân thể của Phi Tiểu Nhã mềm nhũn nằm trong ngực Đường Phong, cố chấp giơ lên cái đầu nho nhỏ, không hề nháy mắt nhìn hắn, gắt gao truy hỏi.
Đường Phong im lặng, hắn không dám trả lời bất cứ câu nào.
Hắn vốn đã quyết tâm, nhất định phải nói rõ với nàng, thế nhưng dưới tình huống như thế này, hắn căn bản không đành lòng nói câu nào, chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn Phi Tiểu Nhã. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Phảng phất giống như cảm thụ được ý tứ bao hàm trong ánh mắt của Đường Phong, trong mắt Phi Tiểu Nhã chậm rãi bốc lên một tầng hơi nước, nhẹ giọng nói:
- Ta cho rằng… Ngươi sẽ chết trong băng hỏa ba mươi sáu phòng, ta muốn trước khi chúng ta chết, nói tất cả những chuyện này cho ngươi biết, bằng không ta chết không nhắm mắt, hơn nữa, nếu như ngươi chết, ta chỉ sợ cũng không sống nổi.
Trong lòng Đường Phong rung động, hắn cũng không biết là nguyên nhân vì cái gì mà nữ nhân này lại có cảm tình sâu sắc đối với chính mình như vậy, số lần chính mình tiếp xúc với nàng dùng số ngón tay trên hai bàn tay là có thể đếm được toàn bộ, lẽ nào nói nữ nhân thường có cảm tình đặc biệt đối với nam nhân từng có tiếp xúc thân thể? Chỉ sợ chỉ có thể giải thích như vậy mà thôi, Đường Phong không chỉ có xem qua, sờ qua, thậm chí còn thân qua đối phương.
Hay là bởi vì có chút điều kiện tiên quyết như vậy mới để nữ nhân này từ hận chuyển thành yêu, trở nên không thể tự kìm chế.
- Ngươi nói cho ta biết, ta chỉ muốn câu nói kia!
Thanh âm của Phi Tiểu Nhã dần dần trở nên run rẩy, hai tròng mắt tràn ngập kỳ vọng, đồng thời còn hỗn loạn một ít biểu tình tuyệt vọng và thương tâm.
Đường Phong vẫn trầm mặc như cũ, vẻ mặt hổ thẹn, đôi con ngươi của nàng đã chính mình không dám nhìn thẳng, chỉ cần nhìn chính mình đã có thể khiến trong ngực chính mình có đau đớn giống như bị xé rách.
Sau một lúc trầm mặc thật lâu, bầu không khí trở nên trầm trọng, dáng tươi cười nguyên bản trên mặt bảo chủ đại nhân dần dần thu liễm, cho đến khi hoàn toàn biến mất, nhãn thần né tránh kia của Đường Phong đã hoàn toàn biểu hiện đắn đo trong nội tâm của hắn lên trên mặt.
- Tên lừa bịp này!
Trong mắt Phi Tiểu Nhã lập tức tuôn trào lệ nóng, nàng không phải là kẻ ngốc nghếch, biểu tình của Đường Phong từ đầu tới cuối nàng có hoàn toàn có thể hiểu được, nữ nhân rơi vào trong tình cảm đối với những chuyện này cực kỳ mẫn cảm.
Đồng thời chửi âm lên, Phi Tiểu Nhã vung song quyền, càng không ngừng quay vào lồng ngực Đường Phong đánh mạnh:
- Ngươi không chỉ gạt ta, cư nhiên còn lấy danh nghĩa của ta đi lừa đối Hà Hương Ngưng, tên lửa bịp ngươi!
Trước ngực Đường Phong truyền tới từng đợt khó chịu trầm muộn, tuy rằng Phi Tiểu Nhã lúc này không hề dùng tới cương khí, thế nhưng tố chất thân thể của Thiên giai thượng phẩm đâu phải chuyện đùa, một quyền nện xuống dù không có kình đạo cũng không hề nhẹ. Đường Phong lù lù bất động, thân thể thẳng tắp như cây tiêu thương, tùy ý để nắm tay ngọc giống như mưa bão rơi vào ngực chính mình, dùng đau đớn của thân thể để giảm đi hổ thẹn và đau đớn trong lòng, đây coi như là một phương thức an ủi.
Cũng không biết đập bao nhiêu quyền, động tác của Phi Tiểu Nhã đột nhiên dừng lại, khuôn mặt hồng nhuận càng thêm đỏ bừng, cấp bách tới hỏa công tâm, một ngụm máu tươi phun ra ngoài, in lên trên ngực Đường Phong một đóa hoa máu tiên diễm.

Vô Thường - Chương #459


Báo Lỗi Truyện
Chương 459/1679