Chương 455: Cầu sinh (hạ).


Là lục địa, tuy rằng cũng chỉ là một tiểu đảo, thế nhưng cuối cùng coi như đã tìm được địa phương đặt chân rồi, chính mình và nữ nhân trong lòng không còn bị chết đuối.
Khoảnh cách từ nơi này tới hòn đảo nhỏ phỏng chừng tương đối xa, nhưng coi như có điểm hi vọng, thân thể nguyên bản vô cùng uể oải của Đường Phong lập tức sung mãn hơn nhiều, càng thêm ra sức bơi về phía điểm đen.
Thanh âm sóng biển vỗ bờ dần dần truyền vào trong tai Đường Phong, bầu trời sao treo cao giống như vô số đom đóm lập lòe, lóe lên không ngừng nghỉ, cho dù không thể nhìn thấy quá xa, thế nhưng Đường Phong vẫn có thể giữ được phương hướng di chuyển rất tinh chuẩn.
Không sai biệt lắm đã tiêu tốn một canh giờ rồi, lúc này Đường Phong mới bơi tới hòn đảo nhỏ, thất tha thất thểu từ trong nước biển đứng lên, ôm chặt lấy nữ nhân trong lòng, một bước sau một bước nông chậm rãi tiến lên bờ cát.
Sau một khắc, Đường Phong không còn khí lực nữa rồi, hai tay hai chân đồng thời mềm nhũn, trực tiếp quỳ rạp xuống dưới bờ cát, cuối cùng mềm nhũn ngã xuống.
Trong nháy mắt khi hắn ngã xuống, hắn còn phản xạ có diều kiện ôm nữ nhân vào lồng ngực chính mình, để chính mình thừa nhận lực đạo trùng kích.
Tuy rằng chỉ trong thời gian không tới một ngày một đêm, thế nhưng Đường Phong lại cảm giác chính mình đã lượn một vòng qua lằn ranh sinh tử. Nếu như tiếp tục bơi trong biển rộng nửa ngày vẫn chưa tìm được điểm dừng chân mà nói, Đường Phong không biết chính mình còn có thể kiên trì hay không.
Nằm trên bờ cát thật lâu, Đường Phong thở phì phò từng ngụm lớn, đồng thời năm ngón tay không còn một chút sức lực để động đậy nữa rồi, đôi mí mắt suy yếu hơi hơi lay động, vô thần nhìn chằm chằm vào bầu trời.
Nữ nhân kia vẫn còn đang nằm trên ngực chính mình không hề nhúc nhích, từ lúc nàng hôn mê tới bây giờ vẫn là loại tình huống này, Đường Phong cũng không có thời gian và tâm tình dò xét xem nàng rốt cuộc bị thương thế gì và thương thế như thế nào.
Phía sau lưng chính mình, trên mông trên đùi truyền tới cảm giác mát lạnh, loại cảm giác lạnh lẽo hơi chút kích thích giúp Đường Phong gắng gượng vượt qua được cơn mệt mỏi và buồn ngủ ập tới như sóng xô bờ.
Gian nan cởi dây trói chính mình và nữ nhân kia, Đường Phong nhẹ nhàng thả nàng nằm bên cạnh, lúc này mới chậm rãi đứng lên, quay đầu nhìn bốn phía một lượt, muốn kiếm tra xem xung quan có nguy hiểm gì hay không.
- Phong ca ca…
Thanh âm xấu hổ của Linh Khiếp Nhan truyền tới, phảng phất giống như có cái gì đó khó có thể mở miệng thành lời.
- Sao… Sao rồi?
Đường Phong hầu như không có khí lực để trả lời, toàn thân uể oải mệt mỏi tới cực điểm.
- Ca… Ca ca có thể… Trước tiên tìm một y phục mặc vào sao?
Đường Phong sửng sốt, lại cúi đầu nhìn…
Trên người chính mình, ngoại trừ một kiện Bất Phôi Giáp còn sót lại duy nhất ra, đã không còn bất cứ thứ gì khác, hầu như có thể nói là trần chuồng như nhộng.
Thảo nào, khó trách thời điểm chính mình nằm trên bờ cát cảm giác thân thể có điểm lạnh lẽo, nguyên bản là không hề có quần áo và đồ dùng hàng ngày để che thân a.
Đường Phong không nhỡ rõ rốt cuộc là y phục của chính mình bị hủy như thế nào, nhưng có thể đoán được hẳn là có quan hệ với việc chính mình hấp thu hỏa tinh, thứ này ngay cả thiên binh cũng có thể hòa tan trong nháy mắt, càng không nói tới một kiện y phục bình thường tới không thể bình thường hơn.
- Sao không nói sớm hơn một chút!
Đường Phong cảm thấy khuôn mặt già nua của chính mình nóng bỏng giống như bị lửa đốt. Trong cơ thể chính mình chính là một tiểu nha đầu, bên cạnh lại có một nữ nhân hoàn toàn thành thục, trần truồng đứng chỗ này như vậy thực sự để hắn cảm giác tương đối không được tự nhiên.
- Không có thời gian nha!
Linh Khiếp Nhan ủy khuất đáp.
Từ lúc Đường Phong tỉnh lại, ngay trong biển rộng, sau đó một mực bơi đi, tìm kiếm sinh cơ, so sánh với sinh mệnh, những chuyện này thực sự quá mức nhỏ bé không đáng kể, Linh Khiếp Nhan tự nhiên sẽ không đi nhắc nhở hắn chuyện này.
Cho tới bây giờ an ổn lại, việc này mới bị nói ra. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Cuống quít tìm một bộ quần áo trong không gian mị ảnh mặc lên người, lúc này Đường Phong mới cảm giác dễ chịu một chút. Nhìn nữ nhân đang hôn mê ngay bên cạnh, cúi người dò xét khí tức của nàng một chút, miễn cưỡng coi như bình ổn, chẳng qua là bị thương, bằng không lấy thực lực Thiên giai, hiển nhiên nàng sẽ không hôn mê bất tỉnh cho tới tận bây giờ.
Để nàng nằm trên bờ cát như vậy cũng không phải là biện pháp, nói không chừng thời điểm nước thủy triều dâng lên sẽ cuốn nàng trôi đi.
Đường Phong lại mạnh mẽ đánh tỉnh tinh thần, dùng hết một tia khí lực cuối cùng, ôm nàng, mang theo nàng rời khỏi vị trí bờ cát tương đối xa, lúc này mới đạt mông ngồi bệt dưới đất, thẳng tắp nằm xuống.
Không còn khí lực để động đậy nữa rồi, mặc dù không biết rõ hòn đảo nhỏ này liệu có loại dã thú hung mãnh nào đó, thậm chí là linh thú, bất quá lúc này Đường Phong đã không còn quản được nhiều chuyện như vậy nữa rồi, hắn chỉ muốn nhắm mắt lại, thống thống khoái khoái nằm ngủ một lúc rồi nói.
Hầu như là cùng lúc con mắt nhắm lại, Đường Phong trực tiếp lâm vào ngủ say.
Khi Đường Phong mở mắt ra một lần nữa, chỉ thấy mặt trời đã treo cao trên bầu trời, ánh nắng chói chang, gió biển vô cùng rõ ràng thổi tới, mang theo một cỗ cảm giác tươi mát.
Cảm nhận một chút, cư nhiên trực tiếp ngủ thẳng tới buổi trưa ngày hôm sau. Đã rất lâu Đường Phong không còn ngủ thành như vậy rồi, tư duy còn có chút hỗn độn và rối loạn trong đầu dần dần trở nên rõ ràng, để hắn nhớ tới tình cảnh của chính mình hiện tại rốt cuộc là như thế nào.
Đang muốn đứng lên lại đột nhiên cảm giác được cánh tay chính mình tê dại, quay đầu nhìn, chính là một khuôn mặt nhỏ nhắn như hoa như ngọc nằm ngay bên cạnh chính mình, ngủ say vô cùng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn còn nở nụ cười vô cùng ngọt ngào, cũng không biết là nàng có giấc mộng đẹp như thế nào, đầu của nàng gối trên cánh tay chính mình, hoặc là ban đêm quá lạnh hay thế nào, nàng cư nhiên đưa một chân rất không an phận gác lên người chính mình, hầu như toàn thân ôm lấy chính mình, phảng phất đang sưởi ấm.
Bộ dáng này để Đường Phong có chút không quá tự nhiên, vươn một cánh tay chậm rãi nhấc chân của đối phương đẩy xuống dưới chính mình, thời điểm đang định rút tay lại, động tác của Đường Phong đột nhiên đình chỉ.
Hắn nhạy cảm nhận thấy được, hô hấp của nữ nhân bên người chính mình đã có chút thay đổi tiết tấu, đồng thời đôi lông mi bắt đầu run rẩy không ngừng, trên mặt dần dần hiện lên một tia đỏ ửng.
Nàng tỉnh, Đường Phong dám khẳng định, nàng tuyệt đối đã tỉnh, hơn nữa còn tỉnh lại trước chính mình.
Phảng phất như cảm thụ được ánh mắt của Đường Phong, đôi lông mày nho nho của Phi Tiểu Nhã có chút lay động mất tự nhiên, động tác rất nhỏ này của nàng càng để Đường Phong khẳng định được phán đoán của chính mình.
Nữ nhân này… Đường Phong có chút không nói gì, bất quá lại nghĩ tới lời nói của Linh Khiếp Nhan trước kia, trong lòng hắn hơi hơi lay động.

Vô Thường - Chương #455


Báo Lỗi Truyện
Chương 455/1679