Chương 449: Hỏa tinh (thượng).


Lúc này đây rốt cuộc là được hay mất Đường Phong cũng không rõ ràng lắm. Theo đạo lý mà nói, mất đi một thanh thiên binh, thu được hai loại năng lượng tinh khiết tới cực điểm, Đường Phong coi như biến đầy bát đầy bồn, dù sao loại vận khí tốt như thế này không phải người nào cũng có, hai loại năng lượng tinh khiết tới cực điểm này, vô luận là loại nào, nếu như có người đủ thực lực hấp thu chúng mà nói, cảnh giới tự nhiên tăng vọt.
Có thể từ một góc độ mà nói, hai loại năng lượng này chỉ tạm thời dừng lại trên người Đường Phong, cũng không phải thuộc sở hữu của hắn, không chừng lúc nào đó có thể gây nguy hại tới hắn, thực sự khiến trong lòng Đường Phong có thích thú, có lo sợ bất an.

- Nha đầu, nếu dưới đáy biển kia là tuyết tủy, vậy quang cầu trên đơn động nhỏ là cái gì?
Đường Phong suy nghĩ một chút mở miệng nói.
Linh Khiếp Nhan đáp:
- Hai thứ này đều là thiên tài địa bảo ta chưa từng nhìn thấy qua, nhưng tên tuyết tủy thì đã từng nghe nói, có thể đối kháng với băng kình ẩn chứa trong tuyết đó, thứ này khẳng định là hỏa tinh, ngẫm lại quang cầu kia tuyệt đối chính là hỏa tinh rồi.
Tuyết tủy và hỏa tinh, một bên tồn tại trong núi lửa cực nóng, một bên tồn tại bên dưới, hơn nữa trong băng hỏa ba mươi sáu phòng có hai loại linh khí tinh thuần tới cực điểm, thời điểm tu luyện bên trong hai loại linh khí khi thì bay lên, khi thì giảm xuống, lẽ nào nói tất cả linh khí của nơi này là bởi vì có hai thứ kia tồn tại nên mới đản sinh ra?
Dù sao hỏa linh khí là từ bên trên đè xuống, mà băng linh khí lại từ bên dưới bay lên, so với phương vị tồn tại của hỏa tinh và tuyết tủy hoàn toàn tương xứng. Nguồn: http://truyenyy.com
Hơn nữa trong nháy mắt khi hỏa tinh và tuyết tủy lộ ra hình dáng, hỏa linh khí và băng linh khí chí thuật lập tức tụ tập về phía chúng.
Suy nghĩ như vậy là bởi vì trong Băng Hỏa Đảo, thứ quý giá nhất không phải là băng hỏa lưỡng trọng kình, cũng không phải là liệt diễm cô và tuyết tủy hàn băng, mà chính là hỏa tinh và tuyết tủy bị Đường Phong hấp thu sạch sẽ.
Băng hỏa lưỡng trọng kình chính là bởi vì hỏa tinh và tuyết tỉnh mới sinh ra, về phần liệt diễm cô, hẳn là vật tồn tại nhờ vào hỏa tinh, tuyết tủy hàn băng cũng là vật tồn tại nhờ vào tuyết tủy, tất cả đều bởi vì chúng nên mới sản sinh ra. Có thể nói Đường Phong đi một chuyến tới Băng Hỏa Đảo, sau cùng đã mang theo thứ quan trọng nhất của Băng Hỏa Đảo.
Trong lúc nhất thời Đường Phong có một loại cảm giác khó có thể đối mặt với mọi người trong Ô Long Bảo.
Nói tới cùng, Băng Hỏa Đảo coi như sản nghiệp của Ô Long Bảo, vài chục năm Ô Long Bảo đều vận chuyển đệ tử tinh anh tới nơi này, để cho bọn họ tiến vào trong mật thất tu luyện, đề cao thực lực cực nhanh, thế nhưng hiện tại tuyết tủy và hỏa tinh đã không còn nữa rồi, tự nhiên sẽ không còn băng linh khí và hỏa linh khí chí thuần, băng hỏa ba mươi sáu phòng cũng chỉ còn trên danh nghĩa, vô luận là tu luyện bên trong như thế nào cũng không còn hiệu quả đột nhiên tăng mạnh nữa rồi. Hơn nữa hiện tại ngay cả Băng Hỏa Đảo không biết đã chạy đi đâu, chí ít đầu cùng phạm vi nhìn của chính mình căn bản không hề có Băng Hỏa Đảo tồn tại.
Điều này bảo nhân tình như thế nào? Đường Phong cảm giác chính mình giống như một cường đạo, chạy vào trong nhà người ta, không nói câu nào đã mang theo tài phú quý giá nhất để vào trong túi.
Để người lo lắng nhất chính là, bảo bối chính mình mang đi chỉ là tạm thời bị đặt trong túi chính mình, không phải thực sự thuộc sở hữu của chính mình, không chừng lúc nào đó sẽ mang lại cho chính mình tai nạn ngập đầu.
Vô cùng khổ não, Đường Phong vừa nghĩ tới những chuyện này, vừa theo đuổi phương vị hải âu bay trên bầu trời, dùng sức du động về phía trước.
Thời điểm Đường Phong đang lo lắng, Sở Văn Hiên và Mang chấp sự ngay cả lòng muốn chết cũng có rồi.
Tại thời điểm Phi Tiểu Nhã chạy vào trong băng hỏa ba mươi sáu phòng, Mang chấp sự ngăn cản không có kết quả, Sở Văn Hiên cũng mang theo hơn mười đệ tử chạy lên thuyền lớn Ô Long Bảo, đã làm tốt công tác chuẩn bị khởi hành, sau khi đợi một lát, chỉ nhìn thấy Mang chấp sự một mình một người, mặt không chút biểu tình trở về.
Sở Văn Hiên nhìn về phía sau Mang chấp sự, nhưng không hề phát hiện ra thân ảnh của bảo chủ đại nhân, không khỏi mở miệng hỏi:
- Nàng đâu rồi?
Mang chấp sự chậm rãi lắc đầu, vẻ mặt Mang chấp sự trong nháy mắt biến trắng, vội vàng nói:
- Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
- Nàng chạy vào trong băng hỏa ba mươi sáu phòng?
Trên trán Mang chấp sự nổi cả gân xanh:
- Ta không ngăn được nàng.
- Cái gì?
Vốn đã nghĩ tới kết quả như vậy, nhưng sau khi nghe Mang chấp sự chứng thực, thân thể Sở Văn Hiên cũng không nhịn được run rẩy, xông về phía trước nắm lấy áo của Mang chấp sự, đánh thẳng ba quyền về phía hắn, nổi giận mắng:
- Không phải là ngươi để nàng đi?
Tuy rằng thực lực bản thân so với Sở Văn Hiên cao hơn hẳn một đẳng cấp, giơ tay nhấc chân là có thể tiêu diệt được hắn, thế nhưng đối mặt với ba quyền của Sở Văn Hiên, Mang chấp sự vẫn không tránh không né, thậm chí còn không vận chuyển cương khí hộ thân, chỉ là dùng thân thể trực tiếp thừa nhận.
Ba quyền đánh xong, trên mũi Mang chấp sự chảy ra hai dòng máu tươi, thẳng tắp nhìn vào Sở Văn Hiên, vẫn như cũ không nói lời nào.
Sở Văn Hiên kinh ngạc nhìn hắn, đột nhiên cười khổ một tiếng, hắn cũng nhìn ra được Mang chấp sự lúc này uể oải không gì sánh được, hắn làm sao không muốn dẫn theo Phi Tiểu Nhã ra ngoài? Thế nhưng bảo chủ đại nhân hiện tại đã là Thiên giai thượng phẩm, coi như là cao thủ nhất lưu, nếu như cố ý muốn chống lại, Mang chấp sự quả thực không có biện pháp giữ được nàng.
Chính mình và hắn hình như vẫn đánh giá thấp trình độ điên cuồng của bảo chủ đại nhân.
Cao thủ Thiên giai một khi tiến vào trong băng hỏa ba mươi sáu phòng, kết quả như thế nào có thể suy nghĩ được.
Một đám đệ tử Ô Long Bảo một bên nhìn thấy trừng mắt há mồm, hoàn toàn không nghĩ tới Mang chấp sự bình thường luôn khiến người khác phải sợ hãi cư nhiên bị người khác trực tiếp đánh ba quyền ngay trước mặt.
Duy chỉ có Không Dư Hận, trong ánh mắt toát ra thần sắc hưng phấn, đó chính là biểu tình nhìn có chút hả hê. Phi Tiểu Nhã cư nhiên dám tiến vào trong băng hỏa ba mươi sáu phòng, xem ra đã định trước là có vào mà không có ra rồi, cứ như vậy, toàn bộ Ô Long Bảo nhất định sẽ giống như rắn mất đầu, không tốn bao nhiêu khí lực là có thể thu lại Ô Long Bảo một lần nữa trở về dưới sự quản hạt của Đại Tuyết Cung.
Đây là tin tức cực kỳ quan trọng, cần phải nhanh chóng truyền về Đại Tuyết Cung.
- Ngươi dẫn bọn họ rời khỏi, ta muốn đi tìm bảo chủ đại nhân!
Sở Văn Hiên quyết định thật nhanh, bỏ xong câu nói đầu tiên liền nhảy xuống thuyền, thế nhưng hắn còn chưa hoàn toàn nhảy xuống, toàn bộ biển rộng đột nhiên nổi sóng bốn bề, cuồng phong không ngừng, sóng biển gào thét, cuồn cuộn nổi lên tới mấy chục trượng cao, sóng biển đánh vào boong tàu giống như cuồng phong thét gào, khiến người trên boong tàu không thể đứng vững, thậm chí con thuyền lớn cũng bị lay động hết trái rồi phải.

Vô Thường - Chương #449


Báo Lỗi Truyện
Chương 449/1679