Chương 447: Ngươi đang nhìn cái gì (thượng)?


Đây là đâu a? Chính mình không phải đang ở trong Băng Hỏa đảo sao? Lúc đó chính mình đi tới đầu cùng băng hỏa ba mươi sáu phòng, bị cuồng phong thổi lên trên cao, hấp thu quang cầu nhìn như ôn hòa nhưng kỳ thực vô cùng bá đạo, lúc này rơi vào trong biển, dựa theo suy đoán như vậy mà nói, chính mình hẳn là còn đang ở trong Băng Hỏa Đảo, còn ở trong sơn động núi lửa kia mới đúng.
Thế nhưng hiện tại, Đường Phong phát hiện chính mình cư nhiên ở trong đại dương mênh mông vô cùng vô tận, bầu trời cũng không còn màu đỏ như máu trước kia, mà là màu xanh thăm thẳm, bốn phía càng không hề có đảo nhỏ nào tồn tại, chỉ có bước biển mênh mông không bờ bến.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Lẽ nào thời điểm chính mình mất đi ý thức đã du động khoảng cách xa như vậy? Bằng không như thế nào lại gặp phải tình huống như vậy?
Đường Phong chỉ cảm thấy bên phải đầu là bột mì, bên trái đầu là nước biển, hơi có chút nhoáng lên là bột mì và nước lẫn lộn với nhau, vô cùng không ra sao.
Bất quá mặc kệ chính mình ở địa phương nào, nơi đây là địa phương nào. Đường Phong biết phải nhanh chóng tìm được địa điểm dừng chân/
Tình huống của nữ nhân mà mình đang ôm thoạt nhìn không quá tốt đẹp, cũng không biết rốt cuộc là bị thương như thế nào mới biến thành bộ dạng này. Tuy rằng chính mình xác thực đã từng có khúc mắc với nàng, rốt cuộc cả hai bên đều sai, thời điểm kia chính mình coi như nóng giận quá mức, không làm đúng chừng mực. Hơn nữa lúc này nàng còn chạy tới cứu chính mình, Đường Phong tự nhiên không thể ngồi xem mặc kệ.
Trên đỉnh đầu truyền tới tiếng kêu của hải âu, Đường Phong ngẩng đầu nhìn, ôm sát nữ nhân trong lòng, truy tìm theo phương hướng hải âu bay đi, mạnh mẽ thức đẩy tinh thần và thể xác mệt mỏi.
Thành thật mà nói, nữ nhân này là một mỹ nữ, vô luận là khuôn mặt hay vóc người đều có thể nói là hoàn mỹ không thể xoi mói, lúc này nàng lẳng lạng nằm trong lòng chính mình, hai tròng mắt đóng chặt, giống như ngủ say, thoạt nhìn vô cùng điềm tĩnh ôn nhu. Uhm, nếu như nàng có thể bảo trì loại trạng thái hiện tại thì tốt rồi, nhưng Đường Phong biết, một khi nàng tỉnh lại mà nói, loại tính cách bá đạo của nàng sẽ phá hủy mỹ cảm hiện tại.
- Nha đầu, thời gian ta hôn mê đã xảy ra chuyện gì?
Đường Phong một mặt du động về phía trước, một mặt mở miệng nói.
Linh Khiếp Nhan đang không ngừng nghẹn ngào, lúc trước, tại thời điểm dưới đáy biển nàng còn tưởng rằng Đường Phong xong đời rồi, khiến nàng vội vã muốn chết, cuối cùng tuy rằng hữu kinh vô hiểm, thế nhưng nếu không có Phi Tiểu Nhã kéo hắn lên mặt nước, Đường Phong phỏng chừng chỉ một kết quả bị chết đuối.
- Đừng khóc, khóc nữa ta hôn mê luôn!
Đường Phong cười khổ, tình cảnh hiện tại thực sự quá mức không xong rồi, chính mình vốn là tình trạng kiện sức, còn ôm theo một người bệnh, lại đặt mình trên biển rộng mênh mông không bờ bến, trước không thấy lối đi, sau không thấy đầu cùng, hầu như có thể nói là tử địa rồi.
- Người ta còn tưởng ca ca chết chắc rồi!
Linh Khiếp Nhan vẫn nghẹn ngào như cũ, khóc như lê hoa đái vũ. Đường Phong tại thời điểm mất đi ý thức, nàng mấy lần muốn dùng tinh hồn của chính mình tạm thời khống chế thân thể của Đường Phong, thế nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống không làm. Thân thể Đường Phong vô cùng không xong, nếu như bị linh hồn Linh Khiếp Nhan chiếm đóng tiếp, vô cùng có khả năng sẽ xuất hiện thương thế càng nghiêm trọng hơn.
Điều này cùng một đạo lý so với việc Đường Phong thi triển Tá Thi Hoàn Hồn tạo thành di chứng, thân thể chính là một cái lọ, có thể dung nạp được số lượng tinh hồn nhất định. Vô luận là âm hồn của cao thủ Thiên giai hay tinh hồn của Linh Khiếp Nhan, đối với Đường Phong hiện tại mà nói đều là xa xa không thể hoàn thành.
- Không phải là chưa chết hay sao?
Đường Phong an ủi nàng, nói:
- Đừng khóc nữa, ta đã không có chuyện gì rồi!
Tuy là nói như vậy, thế nhưng Đường Phong tự biết tình huống của chính mình, toàn bộ thân thể không hề thiếu vết thương lớn nhỏ, đó là kết quả của quá trình đốt cháy lẫn bị đóng băng. Hơn nữa làn da bên ngoài cơ thể càng bị bóc ra không ít, hiện tại đang ở trong nước biển tràn ngập muối, hơi có chút động tác thường thường sẽ truyền tới đau đớn vô cùng kịch liệt.
Thương thế như vậy thoạt nhìn có vẻ như vô cùng ác liệt, nhưng cũng chưa tới mức nghiêm trọng giống như lúc thi triển Tá Thi Hoàn Hồn, dù sao đều là một ít ngoại thương, Đường Phong phỏng chừng chính mình cần thời gian vài ngày mới khôi phục hẳn. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Khó khăn nhất chính là vấn đề thể lực của chính mình, nơi này trước không có nhà, sau không có thôn, càng không có bất cứ bóng dáng lục địa nào xuất hiện trong tầm nhìn, Đường Phong sợ chính mình trước khi tìm được điểm dừng chân đã bị thoát lực chìm vào trong biển mà chết.
Những lo lắng này chỉ dạo qua một vòng trong lòng Đường Phong, trên mặt không biểu hiện ra, trong nghịch cảnh như vậy chỉ có lãnh tĩnh mới có thể tìm được lối thoái. Loại tình huống tuyệt cảnh phòng sinh như vậy Đường Phong đã trải qua không phải chỉ một hai lần, không còn là mao đầu tiểu tử vừa mới xuất đạo một năm trước, có thể nói hắn tại phương diện này tương đối có kinh nghiệm.
- Uhm!
Linh Khiếp Nhan thương cảm hề hề lên tiếng, nhưng vẫn không thể ức chế được thỉnh thoảng lại truyền tới tiếng khóc nghẹn ngào, may mà hiện tại nàng chỉ là một đoàn tinh hồn, nếu như có thực thể mà nói, Đường Phong phỏng chừng nước mắt nàng khóc ra có thể tạo thành sông.
- Nói rõ ràng cho ta biết, tại thời điểm ta hôn mê rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Đường Phong mở miệng hỏi.
Linh Khiếp Nhan dần dần bình phục tâm tình, kể lại mọi chuyện từ lúc Đường Phong rơi xuống từ trên sơn động nhỏ, đến khi hắn chân chính thức tỉnh, từ chuyện nhỏ tới chuyện lớn đều kể lại một lần.
Lúc nghe xong, Đường Phong cúi đầu nhìn nữ nhân đang ôm trong lòng chính mình, không khỏi hiện lên cảm giả cảm kích ấm áp. Điều này thực sự khiến hắn có điểm ngoài ý muốn, dựa theo đạo lý mà nói, nữ nhân này hẳn là thống hận chính mình mới đúng, thế nhưng dưới tình huông nguy hiểm như vậy, nàng cư nhiên có thể lặp đi lặp lại hành động liều mạng cứu sống chính mình như vậy.
- Sợ là nữ nhân này đã thích ca ca rồi!
Linh Khiếp Nhan một mặt nghẹn ngào khóc, một mặt nhẹ giọng nói:
- Nếu không phải, nàng sao có thể làm chuyện như vậy!
- Không nên nói lung tung!
Đường Phong tự thấy chính mình nói có điểm không đủ trung khí.
- Ca ca đắc ý đúng không? Lúc nào mặt trắng nhỏ cũng được ưa thích như vậy, một nữ nhân ngốc lại một nữ nhân ngốc, tất cả đều thích ca ca.
Đường Phong kinh ngạc, không dám trả lời.
Kỳ thực căn bản không cần Linh Khiếp Nhan phỉa nhắc nhở, Đường Phong có thể phát hiện ra được, nàng có thể làm tới loại trình độ này, đại biểu cho nàng không hề hận chính mình.
Đối với loại chuyện tình cảm, Đường Phong không phải rất ngu ngốc, rất nhiều thời điểm hắn tương đối nhạy cảm, có thể từ nhãn thần và thái độ đối với chính mình có thể cảm thụ được ít nhiều.

Vô Thường - Chương #447


Báo Lỗi Truyện
Chương 447/1679