Chương 445: Tuyết tủy (hạ).


Hắn muốn làm gì a? Lẽ nào không muốn để chính mình tới gần thứ gì đó hắn đang ôm? Đây chính là biểu hiện độc chiếm cường liệt, chỉ có tiểu hài tử mới làm như vậy.
Liên tiếp thử vài lần, Đường Phong vẫn phản ứng giống như vậy, chỉ cần chính mình không tiếp cận quá gần hắn sẽ không công kích chính mình, chỉ khi nào chính mình rời xa hắn mà nói, hắn sẽ không chút phản ứng. Trong lòng Phi Tiểu Nhã nóng như lửa đốt, toàn thân Đường Phong lúc này màu đỏ đậm, làn da mặt ngoài cơ thể tổn hại từng khối lớn, lộ ra máu thịt bên trong, thoạt nhìn rất thê thảm. Nàng cũng không dám xuất thủ đối với hắn, rất sợ sẽ trọng thương tới hắn, chỉ có thể mềm giọng nhẹ nhàng khuyên bảo.
- Ngoan, theo ta đi, chúng ta rời khỏi nơi đây, ở đây rất nguy hiểm!
Phi Tiểu Nhã chưa từng nghĩ chính mình sẽ có một ngày ôn nhu như vậy, đáng tiếc đối mặt với bản thân hiện tại lại là một nam nhân không có thần trí, đồng thời đối phương còn không chút động đậy.
- Đường Phong, ngươi mở mắt nhìn xem ta là ai, là người từng bị ngươi khi dễ qua a, hãy theo ta đi, chuyện trước đây sẽ không tính toán nữa.
- Đường Phong, ngươi muốn chết sao, không nên ép ta động thủ đối với ngươi.
Nhiều lần khuyên nhủ, Phi Tiểu Nhã cảm thấy đầu chính mình trướng lớn, nàng vốn không phải là một nữ nhân ôn nhu, chỉ là muốn tạo thành ấn tượng tốt cho Đường Phong, cũng là lo lắng bộ dạng hiện tại của hắn mới ăn nói nhẹ nhàng khuyên nhủ như vậy, thế nhưng không có kết quả gì, tính cách bá đạo trong lòng lập tức bị bại lộ ra ngoài.
- Tiểu tặc, xem ra ngươi thực sự không muốn sống!
Phi Tiểu Nhã nghiến răng nghiến lợi:
- Ngày hôm nay cho dù đánh ngươi tới tàn phế cũng sẽ mang ngươi ra ngoài!
Vừa nói, Phi Tiểu Nhã định động thủ, Đường Phong hiện tại bất quá chỉ là Địa giai trung phẩm mà thôi, hơn nữa lúc này thần trí không rõ, thực sự muốn động thủ mà nói, Phi Tiểu Nhã vô cùng tự tin có thể mạnh mẽ đưa hắn đi. Chỉ là hỏa kình bá đạo mà mạnh mẽ của hắn có chút khiến nàng phải kiêng kỵ và phiền phức. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Thế nhưng không đợi Phi Tiểu Nhã có động tác, nàng lại phát hiện ra một chuyện vô cùng kỳ quái.
Viên cầu do vô sối khối băng hình lục hăng hình thành dưới thân Đường Phong, lúc này đã bị hắn triệt để hòa tan không còn. Phi Tiểu Nhã tự nhiên biết được đây chính là tuyết tủy hàn băng, là thiên tài địa bảo, thế nhưng nàng cũng không quản được nhiều như vậy, một lòng toàn bộ tập trung hết lên người Đường Phong, cho dù trước mặt có bảo bối lớn bằng trời nàng cũng không thèm liếc mắt nhìn.
Mà lúc tuyết tủy hàn băng bị hòa tan, để lộ ra thứ bị bao vây trong viên cầu, thứ này giống như một bãi tuyết.
Cũng giống như tuyết đọng trên mặt đất Băng Hỏa Đảo, chỉ là hiện tại có một bãi tuyết nho nhỏ mà thôi, đại khái lớn chừng nằm tay. Vô số phiến hoa tuyết cấu thành, mỗi một phiến hoa tuyết đều tinh tế rõ ràng, cùng với những hoa tuyết khác đan xen vào một chỗ, tuy hai mà một, toàn bộ tuyết trắng, trong suốt sáng bóng, thoạt nhìn vô cùng mỹ lệ.
- Tuyết tủy?
Phi Tiểu Nhã không nhịn được kinh hô một tiếng, thiếu chút nữa bị xộc nước vào miệng, khiến nàng phải lập tức đưa tay lên che miệng.
Cái tên tuyết tủy này là do nàng nghe được từ trong miệng lão cũng chủ, là thiên tài địa bảo đẳng cấp càng cao hơn một cấp so với tuyết tủy hàn băng, đó chính là vật thể kết tinh chí âm chí hàn tinh khiết nhất, có thể nói tuyết tủy hàn băng chính là vì có tuyết tủy tồn tại mới có thể sinh ra.
Tuyết tủy quanh năm dừng lại trong phiến hải vực này, hàn tính băng lãnh ảnh hưởng tới nước biển phụ cận, quanh năm suốt tháng sẽ kết thành tuyết tủy hàn băng. So sánh với tuyết tủy hàn băng bị hòa toan hoàn toàn, đây mới là thứ quý giá nhất.
Đồng thời với quý giá cũng chính là ý nghĩa hàn tính cực kỳ nguy hiểm, cho dù là cao thủ Thiên giai cũng không thể chống đối được tuyết tủy, chỉ cần nhẹ nhàng đụng vào, vô luận thực lực mạnh yếu ra ngoài cũng có thể bị biến thành một khối băng.
Mà lúc này, lúc tuyết tủy hàn băng bị hòa tan, toàn thân Đường Phong trực tiếp tiếp xúc thân mật với tuyết tủy trắng noãn.
Phi Tiểu Nhã trợn tròn mắt, lúc này động thủ tách Đường Phong ra hiển nhiên đã không còn kịp, nàng hầu như có thể dự đoán được sắp tới sẽ phát sinh chuyện gì.
Không có ngoại lệ, chính là toàn thân Đường Phong bị biến thành khối băng, vĩnh viên chìm sâu dưới đáy biển.
Hơn nữa, trong nháy mắt khi tuyết tủy lộ ra toàn bộ, băng kình chí thuần chí hàn phụ cận cũng sẽ lập tức hội tụ về phía tuyết tủy, băng linh khí bắt đầu khởi động, kéo theo nước biển cuồn cuộn, Phi Tiểu Nhã thậm chí cảm giác thân thể của chính mình có chút bất ổn, bị dòng lưu động khổng lồ kéo đi, mạnh mẽ ập về phía Đường Phong.
Loại lực lượng lưu động do dòng chảy nước biển này tạo thành cũng không phải quá mức mạnh mẽ, Phi Tiểu Nhã tự nhiên không thực sự bị ảnh hưởng, chỉ cần vận chuyển công pháp là có thể ổn định được cơ thể chính mình, thất kinh nhìn Đường Phong, trong lúc nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải.
Một cánh tay của Đường Phong đã trực tiếp tiếp xúc với tuyết tủy rồi.
Thế nhưng, ngoài sức tưởng tượng của Đường Phong, Đường Phong không hề bị đông lạnh thành khối băng như tưởng tượng, ngược lại tuyết tủy kia lại chậm rãi biến mất, cùng lúc đó, vị trí cánh tay Đường Phong và tuyết tủy tiếp xúc với nhau đã trở nên trong suốt sáng bóng, tỏa quang mang u lam quỷ dị.
Tuyết tủy biến mất càng nhiều, vị trí trở nên u lam trên cánh tay Đường Phong càng rộng.
Là đang hấp thu sao? Phi Tiểu Nhã hầu như đã không thể lý giải được tất cả mọi chuyện chính mình nhìn thấy tận mắt, hắn làm sao lại không bị tuyết tủy ảnh hưởng, ngược lại còn hấp thu?
Không bao lâu sau, tuyết tủy liền biến mất không còn một mảnh, ngược lại toàn thân Đường Phong đều trở thành màu băng lam.
Hắn lúc này hình như rất khó chịu, mày kiếm nhíu chặt, giống như chữ xuyên, khuôn mặt một lần nữa vặn vẹo, toàn thân ở trong nước càng không ngừng cuộn tròn.
Bỗng nhiên hắn ngừng động tác, đứng giữa nước biển, ngửa đầu rống giận một tiếng, nước biển trầm trọng dày đặc bị tiếng rống giận này ảnh hưởng, trên đỉnh đầu của hắn cấp tốc xuất hiện một dòng xoáy thật lớn, một đạo cột nước màu băng lam vọt mạnh tới.
Sau khi rống giận xong, Đường Phong đột nhiên phát ra tiếng rên rỉ thống khổ, toàn thân trong nước biển không ngừng trồi lên lặn xuống, màu sắc bên ngoài cơ thể cũng biến hóa vô cùng, khi thì toàn bộ thân thể đỏ đậm như con cua bị chưng chín, khi thì toàn bộ thân thể biến thành màu băng lam như nước biển.
Phi Tiểu Nhã có thể cảm thụ được, trên người Đường Phong lúc này bắt đầu khởi động hai cỗ kình khí vô cùng tinh khiết, một loại là hỏa kình, một loại là băng kình, hai loại lực lượng kình khí ngang nhau, ai cũng không kém ai, lấy thân thể của Đường Phong làm chiến trường, hai bên giao đấu không ngừng nghỉ.
Băng kình còn có thể lý giải được, dù sao tiểu tặc này vừa mới hấp thu tuyết tủy vào trong cơ thể, thế nhưng hỏa kình thì sao? Hỏa kình có lực lượng giao phong ngang băng với tuyết tủy, rốt cuộc tới từ nơi nào?

Vô Thường - Chương #445


Báo Lỗi Truyện
Chương 445/1679