Chương 444: Tuyết tủy (thượng).


May mà, trước khi thần trí biến mất, Đường Phong còn nhớ rõ vận chuyển bí khí thuật, dù sao chính mình hiện tại đã rơi vào trong biển rồi, nếu như không có bế khí thuật chống đỡ, nói không chừng chính mình sẽ bị chết đuối.
Cảm giác nóng bỏng trong người để Đường Phong theo bản năng không ngừng lặn xuống bên dưới, bởi vì càng lặn xuống sâu hơn nước biển càng lạnh lẽo, dọc theo con đường bơi qua không ngừng có bọt khí kích cỡ không đồng nhất, phốc phốc phốc bốc lên trên.
Cũng không biết trải qua bao lâu, phía trước Đường Phong đột nhiên xuất hiện một ít khối băng bày biện ra bộ dáng tinh thể hình lục lăng, không phải là một khối mà là vô số khối, vô số khối băng hợp thành một viên cầu đường kính đại khái chỉ có trên dưới hai thước, thứ bên trong viên cầu tản mát ra một cỗ cảm giác lạnh lẽo cực kỳ hấp dẫn Đường Phong.
Phảng phất giống như con mèo bị mùi thơm hấp dẫn, Đường Phong đưa tay ôm lấy một viên cầu kích cỡ không lớn lắm. Tức thì vang lên thanh âm rắc rắc, khối băng bị Đường Phong ôm vào người cư nhiên bị hòa tan cực nhanh với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy rõ ràng.
Nếu như Tạ Tuyết Thần có mặt tại nơi này mà nói, khẳng định sẽ bị hành động của Đường Phong chọc tới phun máu tươi.
Bởi vì những khối băng hình lục lăng này không phải vật bình thường, mà là thiên tài địa bảo cực kỳ trân quý, tuyết tủy hàn băng, năm đó khi hắn tới địa phương này gặp phải chuyện tình không đến nỗi khoa trương giống như Đường Phong, bởi vì hắn không hề phát hiện ra quang cầu chói sáng kia, đồng thời vẫn giữ được ý thức thanh tỉnh thăm dò tới tận nơi này.
Lấy năng lực của hắn lúc đó, cũng chỉ có thể mang theo một khối tuyết tủy hàn băng ra ngoài, nhiều hơn nữa căn bản không được, tuy rằng hắn cũng phát đoán ra được bên trong viên cầu này khẳng định có thứ gì đó vô cùng trân quý, nhưng cũng không thể làm được gì hơn.
Tuyết tủy hàn băng là vật chí âm chí hàn, Tạ Tuyết Thần mang theo một khối tuyết tủy hàn băng ra ngoài, lại phối hợp vói một số dược liệu khác luyện chế thành một loại độc dược, chính loại độc dược này đã giúp hắn thành công khống chế được rất nhiều cao thủ trong Đại Tuyết Cung.
Mà lúc này đây, Không Dư Hận nhận được chỉ thị, cũng đang định tới nơi này tìm kiếm tuyết tủy hàn băng, chỉ bất quá Không Dư Hận hơi có chút không bằng được Tạ Tuyết Thần trước kia, cũng không biết lấy năng lực của hắn có thể mang được tuyết tủy hàn băng ra ngoài hay không, bất quá chuyện này đã không còn quan trọng nữa rồi. Nhiệt độ từ trong cơ thể Đường Phong phát ra ngoài ngay cả tuyết tủy hàn băng chí âm chí hàn cũng không thể chống đối được, giống như khối băng bình thường gặp phải hỏa diễm, nhanh chóng bị hòa tan, đây là chuyện căn bản không có khả năng xảy ra, cho dù tuyết tủy hàn băng bị đặt trong lò quay cũng rất khó có thể hòa tan, mà nhiệt độ của Đường Phong lúc này so với lò lửa còn cao hơn rất nhiều.
Thích ý, Đường Phong hiện tại chỉ có một cảm giác như vậy, toàn thân nằm trong vô số tuyết tủy hàn băng không chút sứt mẻ, giống như hoàn toàn tử vong, không có hô hấp, thậm chí ngay cả tiếng tim đập cũng phải rất lâu mới truyền tới một lần.
Thời gian phảng phất giống như tĩnh lại, cho dù Linh Khiếp Nhan tại cương tâm kêu gọi Đường Phong như thế nào, Đường Phong cũng không hề có bất cứ đáp lại nào.
Không bao lâu sau, tuyết tủy hàn băng ngưng tụ thành hình viên cầu đã bị tan rã hơn phân nửa, cùng lúc đó, mặt nước trên đỉnh đầu Đường Phong rốt cuộc truyền tới một âm thanh ào khác.
Phi Tiểu Nhã rốt cuộc cũng rơi xuống, trên đường rơi xuống vừa rồi nàng bị vô số giọt mưa nham thạch nóng bỏng dừng lại không ít thời gian, cho tới bây giờ mới đuổi theo kịp.
Lúc rơi vào trong nước, Phi Tiểu Nhã không kìm lòng được rùng mình một cái, vận chuyển cương khí chống đối lại hàn khí lạnh lẽo thấu xương, quay đầu nhìn thoáng qua bốn phía, nhưng không hề phát hiện ra tung tích của Đường Phong.
- Đường Phong, ngươi ở đâu?
Phi Tiểu Nhã lo lắng hô hoán không ngừng.
Chính tại thời điểm tìm kiếm, nàng phát hiện trên một khối thủy vực cách chính mình không xa, dĩ nhiên từ phía trước không ngừng bốc lên bọt khí, Phi Tiểu Nhã không hề nghĩ ngợi, trực tiếp xoay người lặn xuống bên dưới, đuổi dọc theo nơi không ngừng phát ra bọt khí.
Hàn ý cũng không phải không thể chịu đựng được, chỉ là cảm giác vô cùng lạnh lẽo mà thôi, dù sao Phi Tiểu Nhã đã là cao thủ Thiên giai thượng phẩm, mà trước kia Tạ Tuyết Thần tới nơi này bất quá chỉ là Địa giai thượng phẩm, Tạ Tuyết Thần có thể chống đỡ được hàn ý, Phi Tiểu Nhã tự nhiên càng không thành vấn đề.
Tiếp tục lặn xuống dưới chừng hơn mười trượng, xuyên thấu qua tia sáng yếu ớt, Phi Tiểu Nhã mới phát hiện ra Đường Phong vẫn nằm nguyên tại chỗ không nhúc nhích.
Bảo chủ đại nhân vui vẻ trong lòng, hầu như có một loại cảm giác sắp bật khóc thành tiếng, cắn răng bơi về phía hắn.
Không nên chết, ta sẽ dẫn ngươi ra ngoài. Trong lòng Phi Tiểu Nhã thầm nghĩ như vậy, càng không ngừng truyền âm cho Đường Phong, muốn hắn tỉnh táo lại.
Thế nhưng tiếp tục chờ tới khi Phi Tiểu Nhã bơi tới bên người Đường Phong, Đường Phong vẫn không nhúc nhích như cũ, cảm giác hồi lâu mới truyền tới tiếng tim đập rất nhẹ, lúc này bảo chủ đại nhân mới thở ra một hơi dài trong lòng, hắn còn chưa chết, như vậy là đủ rồi.
Không chần chờ, Phi Tiểu Nhã du động đến bên người Đường Phong, Đường Phong đột nhiên giật mình, vặn vẹo vượt qua, đôi con mắt đóng chặt chuyển hướng chính mình, thần sắc trên khuôn mặt dữ tợn có chút giận dữ.
- Theo ta đi, chúng ta ra ngoài!
Phi Tiểu Nhã một mặt truyền âm, một mặt bắt lấy cổ tay Đường Phong, thời điểm làm động tác này, trên mặt nàng vẫn là biểu tình cảnh giác. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Bởi vì từng có một màn như vậy, tên tiểu tặc này không hỏi rõ trắng đen trực tiếp chém mạnh một chưởng đối với chính mình. Phi Tiểu Nhã biết hắn lúc này là do thần chí không rõ, bằng không cũng sẽ không nhắm mắt quay mặt về phía chính mình như vậy, đây chỉ là phản ứng vô thức của hắn mà thôi.
Quả nhiên giống như dự liệu của Phi Tiểu Nhã, chính mình còn chưa va chạm vào hắn, hắn cư nhiên lại đánh một chưởng tới.
Hiện đang ở sâu dưới lòng biển, lực đạo của hắn đã yếu đi rất nhiều, thế nhưng chưởng kình cực nóng của hắn đánh ra, dù ở dưới nước vẫn có thể cảm nhận rất rõ ràng, đó là một cỗ chưởng kình màu hỏa hồng, phá tan dòng nước ngăn cách, thẳng tắp tập kích về phía chính mình. Địa phương chưởng kình đi qua, thậm chí tạo thành một vòng chân không, tất cả nước chạm vào chỗ chưởng kình này đều bị thiêu đốt, biến thành hơi nước bốc lên cao.
Phi Tiểu Nhã vội vàng thối lui ra sau, linh xảo tránh thoát được cỗ chưởng kình bá đạo này.
Chờ khi rời khỏi một khoảng cách nhất định, Phi Tiểu Nhã lại nhìn chằm chằm vào Đường Phong, chỉ thấy hắn quay về phía chính mình, nhe răng trợn mắt giống như mãnh thú, hầu như phát sinh tiếng rít gào trầm thấp, phảng phất như đang thị uy, lại lập tức quay trở lại, yên lặng nằm trên viên cầu.
Phi Tiểu Nhã vừa tức giận vừa buồn cười, biểu hiện của Đường Phong hoàn toàn không khác biệt so với mãnh thú. Dã thú tại thời điểm cướp giật địa bàn, khi thắng lợi thường thường sẽ thị uy giống như vậy, xua đuổi đối thủ của chính mình.

Vô Thường - Chương #444


Báo Lỗi Truyện
Chương 444/1679