Chương 442: Phấn đấu quên mình (thượng).


Đứng ở đầu cùng, Phi Tiểu Nhã dừng lại trước cột trụ nham thạch nóng chảy, trong lúc nhất thời không biết nên đi chỗ nào tìm Đường Phong rồi, chỉ có thể lớn giọng la lên tên của Đường Pong, nhưng lại không nhận được bất cứ lời đáp lại nào.
Rống, lại là một tiếng rít gào trầm thấp từ phía trên đột nhiên truyền tới, tinh thần Phi Tiểu Nhã chấn động, ngẩng đầu nhìn lên trên, đã thấy phía trên đá vụn rơi đầy, trong đá vụn hầu như có một bóng người trần truồng, theo đá vụn cấp tốc cùng nhau rơi xuống dưới.
- Tiểu tặc!
Phi Tiểu Nhã kinh hô một tiếng, đạp mạnh dưới dất, nhảy về phía thân ảnh rơi xuống. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Chính là hắn, chính là khuôn mặt bản thân mong nhớ suốt mấy tháng, tuy rằng khuôn mặt của hắn lúc này vặn vẹo lơi hại, tóc tai cũng lộn xộn, thế nhưng có một số chỗ không thể sai lầm, hắn chính là Đường Phong, hai mắt của chính mình không thể lừa dối chính mình.
Đường Phong lúc này đã có chút thần trí không rõ rồi, hắn chỉ cảm thấy chính mình như tiến vào trong biển lửa, bị hỏa kình hung hãn không ngừng đốt cháy, hơn nữa là đốt cháy từ mỗi một bộ phận nhỏ nhất, mỗi một tấc da thịt, mỗi một khối cơ thể, loại đốt cháy này vượt xa năng lực chịu đựng của con người, toàn bộ thân thể của hắn đều đang trong trạng thái tan vỡ, da thịt bên ngoài không ngừng chảy ra máu tươi, trong nháy mắt bị nhiệt độ cực nóng hong khô, ngưng kết bên ngoài da thịt, hiện tại nhìn qua, toàn bộ thân thể của hắn đều bị bao phủ trong một tầng vật máu khô đỏ hồng.
Tất cả điều này đều là do thứ phát ra quang mang chói mắt tạo thành.
Bảo bối này rốt cuộc là cái gì, cho tới bây giờ Đường Phong vẫn không biết, Linh Khiếp Nhan cũng không biết. Thời điểm nó thoát ra từ trong sơn động nhỏ, toàn bộ không gian đều bị quang mang màu trắng hoàn toàn bao phủ.
Qua một đoạn thời gian rất dài Đường Phong mới từ từ thích ứng được loai tia sáng này, híp mắt nhìn về phía trước, chỉ nhìn thấy một quang cầu đại khái lớn chừng một nắm tay trẻ con, quang cầu này phiêu phù phía trên sơn động nhỏ, lơ lửng ngay trước mặt Đường Phong, không hề nhúc nhích.
Trên quang cầu tản mát ra quang mang ôn hòa, khiến người khác sinh ra cảm giác ấm áp, nhịn không được muốn tiếp cận nó. Thế nhưng từ trong đáy lòng phát ra một thanh âm, nói cho Đường Phong biết thứ này vô cùng nguy hiểm, tuyệt đối không thể đơn giản tới gần.
Bất quá mặc kệ là thanh âm từ đáy lòng chính mình hay là khuyên can của Linh Khiếp Nhan, cả hai đều không thể ngăn cản được bước tiến của Đường Phong.
Đường Phong thề, hắn lúc đó không hề có ý nghĩ muốn chiếm giữ đoàn quang cầu này, chỉ bất quá là muốn xem xét căn nguyên mà thôi, muốn nhìn xem rốt cuộc quang cầu này là cái gì.
Tuy rằng nhìn qua quang cầu này vô cùng ôn hòa, thế nhưng Đường Phong cũng không dám lấy thân thể của chính mình ra để nói giỡn, mà là nắm lấy thiên binh Toái Tinh, nhẹ nhàng đâm vào đoàn quang cầu.
Chỉ một đâm nhẹ này liền chọc ra chuyện.
Đường Phong nghĩ chính mình có đôi khi rất không cẩn thận, biết rõ tình thế không rõ, thậm chí là rất nguy hiểm, biết rõ không thể đơn giản đụng chạm vào, thế nhưng vẫn nhịn không được.
Con người tại rất nhiều thời điểm đều có thể gặp phải loại sự tình như thế này, bởi vì trong lòng luôn lôn ôm một tia may mắn, không biết, bất luận là may mắn gì cũng có thể dẫn phát chuyện ngoài ý muốn. Đường Phong không phải là người hoàn mỹ, đối mặt với một đoàn quang cầu thần kỳ như vậy, nếu là không tìm hiểu căn nguyên, sau này khẳng định thường xuyên nhớ tới, hồi tưởng lại nếu lúc đó chính mình chạm vào nó thì sẽ có kết quả như thế nào.
So với sau này hối hận không làm, không bằng hiện tại làm xong rồi hối hận! Nếu là lại có một lần cơ hội khác, Đường Phong khẳng định chính mình vẫn tiếp tục chạm vào nó.
Trong nháy mắt khi thiên binh Toái Tinh và quang cầu tiếp xúc với nhau, Đường Phong lập tức biết sự tình biến lớn rồi.
Bởi vì trong quang cầu nhìn như vô cùng ôn hòa này cư nhiên ẩn chứa một đạo năng lực bá đạo chí nhiệt tới không thể tưởng tượng nổi. Thiên binh Toái Tinh theo Đường Phong vào nam ra bắc lâu dài như vậy, chiến thắng qua vô số địch nhân lợi hại, tại thời điểm tiếp xúc với quang cầu, chớp mắt đã dần dần bị tan chảy.
Phản ứng của Đường Phong không thể nói không hài lòng, lúc nhận thấy thiên binh Toái Tinh xảy ra biến hóa, lập tức rút lại thanh chủy thủ hầu như chỉ còn lại nửa đoạn, thế nhưng đã không còn kịp rồi. Đạo hỏa kình khổng lồ mà bá đạo chí nhiệt kia lập tức theo Toái Tinh, trực tiếp dũng mãnh tràn vào trong cơ thể Đường Phong.
Quang mang chói mắt cũng theo đó hoàn toàn biến mất không còn một mảnh, đau đớn kịch liệt từ khắp các bộ phận trên cơ thể truyền tới, Đường Phong nhịn không được rống giận khó chịu.
Đây chính là nguyên nhân vì sao đám người Phi Tiểu Nhã từ bên ngoài nhìn thấy, đồng thời khi quang trụ biến mất, tiếng tê rống của Đường Phong đột nhiên truyền đến.
Thực sự là để người không thể chịu đựng được rồi.
Trong cơ thể có một cỗ hỏa kình điên cuồng va chạm khắp nơi, đụng phải kinh mạch khiến hắn đau đớn vô cùng, thân thể cũng bị hỏa kình ăn mòn, càng không ngừng bị phá hủy.
Đường Phong tự biết nếu như không phải kinh mạch của chính mình quá mức cường đại, sợ rằng căn bản không thể dung nạp hỏa kình bá đạo này. Nếu không phải thân thể đã trải qua ba lần rèn luyện, chỉ sợ không thể duy trì được trong thời gian chốc lát.
Trước khi ý thức hoàn toàn biến mất, Đường Phong thậm chí còn bớt thời giờ kiểm tra kinh mạch và cơ thể của chính mình một chút, xác thực là có một đoàn quang cầu sáng rọi tới cực điểm chạy loạn trong cơ thể, chỉ bất quá đoàn quang cầu này so với quang cầu vừa rồi đã thu nhỏ hơn rất nhiều, nhưng năng lượng dung nạp bên trong lại không hề có một chút giảm thiểu, quang cầu chạy tới đâu, nơi đó lập tức đau thấu tim.
Y phục trên người cũng rất nhanh bị hủy diệt, thiêu đốt không còn một mảnh, chỉ còn lại bộ Bất Phôi Giáp thiếp thân bên người không hề hư hỏng.
Sau một lát, sơn động nhỏ nơi Đường Phong đứng thẳng đã bị phá thành vô số mảnh nhỏ, đá vụn và bản thân Đường Phong đều bị rơi xuống bên dưới.
Nhìn cột trụ nham thạch nóng chảy thẳng tắp, trên dưới bốc lên không ngớt, nó đã không hề biểu hiện một đạo thẳng tắp như ban đầu rồi, mà là quanh co khúc khuỷu, phảng phất như bị quang cầu trong cơ thể Đường Phong ảnh hưởng, nham thạch nóng chảy chí nhiệt đều có điểm xu thế như dựa vào Đường Phong.
Thời điểm Đường Phong rơi thẳng xuống vị trí Phi Tiểu Nhã đứng, vừa vặn bị bảo chủ đại nhân đang la hét nhìn thấy, Phi Tiểu Nhã không chút để ý an nguy bản thân, muốn chảy tới cứu Đường Phong.
Toàn thân Đường Phong lúc này đã bị hỏa kình đốt cháy tới thần trí không rõ rồi, hoàn toàn không biết tình cảnh của chính mình như thế nào. Linh Khiếp Nhan bên trong Bất Phôi Giáp cũng bị dọa sợ hãi, kêu gọi như thế nào cũng không hề có bất cứ đáp lại nào từ Đường Phong.
Hỏa kình bá đạo hừng hực thiêu đốt trong cơ thể, liên tục rục rịch, Đường Phong hiện tại chỉ có một cảm giác, đó chính là tùy ý phát tiết thông suốt, phát tiết sạch sẽ hỏa kình đang thiêu đốt trong cơ thể, đây hoàn toàn là phản ứng bản năng, không hề có bất cứ ý thức điều khiển nào.

Vô Thường - Chương #442


Báo Lỗi Truyện
Chương 442/1679