Chương 437: Hái nấm (thượng).


Đường Phong tỉ mỉ nhìn kỹ, phát hiện nơi này chỉ có sáu liệt diễm cô mà thôi.
Hơi dò xét thò người ra phía bên phải nhìn lên, muốn tìm được địa phương nào đó có thể mượn lực được, vừa nhìn một chút, Đường Phong không khỏi nở nụ cười. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Bởi vì cách vị trí của chính mình hiện tại không tới một trượng có một lỗ thủng tương đối lớn, nhìn qua hẳn là do con người tạo thành, nhưng thông qua vết tích có thể suy đoán được, lỗ thủng này đã hình thành không hề thiếu năm tháng rồi.
Phỏng chừng thời điểm Tạ Tuyết Thần năm đó tới nơi này cũng giống như chính mình, bị cuồng phong thổi lên trên cao, sau đó lại làm ra động tác giống y hệt như chính mình, trực tiếp đánh ra một lỗ thủng lớn tạm thời đứng vững gót chân.
Đường Phong chưa bao giờ gặp qua Tạ Tuyết Thần, cũng không biết hắn lớn lên có bộ dáng như thế nào. Thế nhưng người bị Tiếu thúc và Đoạn thúc coi là cừu địch, đồng thời còn làm ra chuyện giết chết sư phụ, đoạt quyền soán vị, hiển nhiên là thủ đoạn cực kỳ độc ác, vì vậy Đường Phong đối với hắn ngay cả một điểm hảo cảm cũng không có.
Dù vậy, lúc này Đường Phong dĩ nhiên không nhịn được tuôn ra một loại cảm giác đồng cảm.
Có thể dưới loại tình huống nguy hiểm, trong nháy mắt đánh ra một lỗ thủng lớn đủ cho một người đứng thẳng trên vách động, điều này không chỉ cần suy tính khống chế lực tạo vô cùng tốt, cũng có thể khảo nghiệm năng lực phán đoán và tốc độ phản ứng của một người.
Loại sự tình như thế này không phải người nào cũng có thể làm được, cho dù có người đầu óc tương đối nhanh nhạy, nhưng nếu không có thực lực tương ứng, chỉ sợ cũng không thể sống sót được trong loại hiểm cảnh như thế này, kết quả cuối cùng chỉ là rơi xuống.
Đường Phong làm được rồi, Tạ Tuyết Thần trước đó cũng làm được rồi, Đường Phong không biết thời điểm Tạ Tuyết Thần tới đây có cường đại giống như chính mình hiện tại hay không, thế nhưng cho dù cảnh giới của hắn lúc đó có vượt qua chính mình hiện tại, nhưng thân thể tuyệt đối không thể cường hãn bằng mình. Có thể nói, so sánh tổng hợp lại tố chất ngang cấp nhau, Đường Phong tự vấn chính mình tuyệt đối không thua kém bất cứ người nào, đây không phải tự đại, mà là tự tin.
Thân thể đứng bên trong lỗ thủng, Đường Phong nhìn bốn phía, sau một hồi quan sát, Đường Phong khẽ đưa tay, năm ngón tay dùng lực, cương khí cường liệt bùng phát, cho dù là vách núi lửa cứng rắn vô cùng cũng bị Đường Phong tạo thành năm lỗ thủng hình ngón tay, nhẹ nhàng thử một chút, phát hiện tương đối vững chắc.
Lại hơi giật giật tại chỗ, điều chỉnh góc độ và phương vị cẩn thận, Đường Phong co hai chân, mũi chân đạp trên mặt đất, đồng thời cánh tay đâm vào vách huyệt động dùng sức, kéo thân thể bay lên, toàn thân giống như mũi tên rời khỏi dây cung thẳng tắp vọt đi.
Một lần bắn ra này, Đường Phong có thể lao đi được mấy chục trượng, chỉ trong thời gian nháy mắt đã đạt tới vị trí sơn động nhỏ. Nháy mắt khi thân thể và sơn động nhỏ ngang bằng nhau, một chân của Đường Phong đạp mạnh, trực tiếp đá và vách sơn động, mượn lực lượng bắn ngược, Đường Phong nhẹ nhàng bay ngang.
Lực lượng của một cước này vừa chuẩn, không chỉ trung hòa tốc độ bay lên, càng giúp Đường Phong tại không trung xoay một đường vòng cung tuyệt đẹp, sau khi lăn trở mình mấy vòng mới vững vàng tiến vào trong sơn động nhỏ.
Toàn bộ động tác sinh động giống như nước chảy mây trôi, hành văn liền mạch lưu loát, không có một chút cảm giác lạc lõng và ngưng trệ. Cũng chỉ có loại người tài cao mật lớn giống như Đường Phong mới dám tại hoàn cảnh nguy hiểm như thế này chơi trò hoa dạng.
Trong nháy mắt khi rơi vào trong sơn động nhỏ, sắc mặt Đường Phong lập tức trở nên ngưng trọng, bởi vì trong nháy mắt này hắn cư nhiên cảm thụ được một cỗ nhiệt độ cực mạnh kéo về phía chính mình, khiến hắn phải nhanh chóng vận chuyển một thân cương khí chống đối.
Cũng may thân thể đủ cường đại, từ lâu đã thích hợp với hỏa kình tinh khiết cường liệt nhất tại băng hỏa ba mươi sáu phòng, vì vậy tuy rằng hỏa kình hiện tại so với lúc trước còn hung mãnh hơn vô số lần, nhưng Đường Phong vẫn có thể miễn cưỡng chống đỡ được.
Lòng bàn chân truyền tới thanh âm rắc rắc trầm muộn, lập tức một cỗ khói xanh xông ra, Đường Phong cúi đầu nhìn, chỉ thấy hai chiếc giày dưới chân mình đều trở nên cháy sém, khói xanh không ngừng từ dưới đế giày bốc lên cao, mắt thấy sắp bùng lửa.
Nhiệt độ của địa phương quỷ quái này rốt cuộc là bao nhiêu a? Trong lòng Đường Phong không khỏi oán thầm, cho dù hiện tại đang ở trong băng hỏa ba mươi sáu phòng, giày của chính mình cũng không nên biết thành như vậy, mới chỉ bước mấy bước đầu tiên trên sơn động nhỏ này mà đã xuất hiện loại tình huống này.
Rơi vào đường cùng, Đường Phong chỉ có thể nhanh chóng cởi giày của chính mình, thôi động cương khí dưới lòng bàn chân, tránh cho thân thể chính mình bị phỏng.
Phảng phất giống như con kiến bị bắt vào trong chảo nóng, Đường Phong chỉ có thể càng không ngừng di động cước bộ đến giảm bớt nhiệt độ khiến bản thân vô cùng khó chịu kia. Trên thân thể truyền tới cảm giác vô cùng rõ ràng, nói cho Đường Phong biết sơn động nhỏ này nhất định có cổ quái, bằng không không có khả năng tạo thành nhiệt độ khác hẳn với xung quanh như vậy.
Hơn nữa loại nhiệt độ này còn cực kỳ nội liễm, ngoại trừ sơn động nhỏ ra, các vị trí khác xung quanh căn bản không hề bị ảnh hưởng. Nói cách khác chỉ có sơn động này mới khiến có nhiệt độ cực cao khiến Đường Phong vô cùng khó chịu.
- Muốn chết người rồi!
Đường Phong chửi bới một câu, loại trạng thái hiện tại tuyệt đối không thể duy trì được bao lâu, cương khí tiêu hao quá mức cao rồi, một khi cương khí của chính mình tiêu hao toàn bộ mà nói, vậy thì hai chân chính mình tuyệt đối sẽ bị phỏng, đến cuối cùng chính mình thực sự lên trời không đường, xuống đất không cửa.
- Phong ca ca, ta cảm giác… Trên đỉnh sơn động này có ẩn tang một thứ gì đó vô cùng nguy hiểm.
Linh Khiếp Nhan đột nhiên mở miệng nói.
- Vật gì vậy?
Đường Phong nghi hoặc hỏi.
- Không rõ ràng lắm, thế nhưng thứ này ẩn chứa một cỗ hỏa kình khổng lồ mà tinh thuần, cỗ hỏa kình này tuyệt đối không phải trình độ Phong ca ca vẫn luôn cảm thụ trong băng hỏa ba mươi sáu phòng, tinh thuần và bá đạo hơn xa so với băng hỏa ba mươi sáu phòng, tạo cho ta một loại cảm giác có thể hủy diệt tất cả.
- Chẳng lẽ là bảo bối gì đó?
Đường Phong không khỏi sáng ngời hai mắt, chỉ cảm thấy hai chân cũng không quá mức khó chịu như trước.
- Coi như là bảo bối thì cũng không phải Phong ca ca có thể mơ tưởng được. Có thể hỏa linh khí tinh khiết tại băng hỏa ba mươi sáu phòng, thậm chí là ở đây đều là bởi vì thứ đó nên mới sản sinh ra!
Linh Khiếp Nhan giải thích nói:
- Nhìn, vị trí đầu cùng của sơn động, hỏa linh khí so với bất cứ địa phương nào đều nồng nặc hơn rất nhiều, có thể nói nơi này mới chính là nguyên điểm của hỏa linh khí.

Vô Thường - Chương #437


Báo Lỗi Truyện
Chương 437/1679