Chương 435: Đầu cùng (thượng).


Nếu không phải là dừng lại trong khoảng thời gian này, Đường Phong dám khẳng định, chính mình có thể sớm nửa tháng, thậm chí càng sớm hơn tới được nơi này.
Phòng thứ ba mươi sáu, đầu cùng nơi này, chất lượng lẫn mật độ linh khí vượt quá sức tưởng tượng của Đường Phong. Linh khí ở đây không chỉ ngưng kết tới mức mắt thường có thể nhìn thấy được, thậm chí có chút đặc thù chuyển động theo trạng thái cố định rồi, chúng không hề biểu hiện đặc thù từng dải từng dải trôi theo dòng chảy như ban đầu, mà là hội tụ thành một đoàn khổng lồ, che trời che đất, thời điểm hỏa linh khí trôi xuống, Đường Phong thậm chí cảm giác được thân thể của chính mình bị linh khí vô cùng khổng lồ áp bách tới nặng trịch. Thời điểm băng linh khí từ dưới đất trào lên trên, Đường Phong có cảm giác như chính mình bị nhấc bay lên cao.
Đây không phải là ảo giác, mà là do linh khí ngưng tụ quá mức nồng đậm, biến thành thực chất, tạo thành lực lượng lúc đẩy hắn lên, lúc ép hắn xuống.
Không chỉ như vậy, mỗi khi hai loại linh khí này giao với nhau, Đường Phong thậm chí có thể nghe được cách đó không xa truyền tới tiếng gió thổi gào thét, tiếng ô ô không dứt, khiến tim hắn phải đập nhanh hơn.
Sắp tu luyện được thời gian bốn tháng rồi, Đường Phong hiện tại đã là cảnh giới Địa giai trung phẩm đỉnh phong, bởi vì tại thời điểm tu luyện, Đường Phong không nhịn được dùng linh khí khổng lồ kia rèn luyện thân thể chính mình. Linh khí tu luyện thu được không hề hoàn toàn chuyển hóa thành cương khí cảnh giới, cho nên mới chỉ có trình độ hiện tại.
Bất quá Đường Phong không hề hối hận, cường độ thân thể cao mang tới chỗ tốt rất lớn, trong các cuộc chiến đấu trước đó đã biểu hiện rất rõ ràng. Hơn nữa linh khí để rèn luyện thân thể nơi này đều vô cùng tinh thuần, về mặt chất lượng so với linh khí đan hai lần rèn luyện thân thể không biết tốt hơn bao nhiêu lần, hiệu quả rèn luyện tự nhiên không thể kém hơn.
Tiếp theo muốn tìm được linh khí khổng lồ và tinh thuần để rèn luyện thể không biết đến bao giờ, Đường Phong tự nhiên không chịu lãng phí cơ hội như vậy.
Tĩnh tọa trong phòng thứ ba mươi sáu, mỗi một lần hô hấp, linh khí cực lớn tới không thể tưởng tượng dũng mãnh tiến vào trong thân thể chính mình, cho dù là ngày đầu tiên tiến vào trong băng hỏa phòng thứ ba mươi sáu, thế nhưng Đường Phong vẫn giống như trước đây, không chịu khổ sở dày vò, bị lăn qua lăn lại hầu như sống chết một đường.
Bởi vì thân thể được rèn luyện càng lúc càng trở nên cường đại hơn, sức chống đỡ của thân thể bay lên thẳng tắp, khó chịu khẳng định là có, dù sao Đường Phong không có khả năng hoàn toàn không có cảm giác, thế nhưng chỉ cần chống lại được băng hỏa lưỡng trọng kình ăn mòn, đợi khi hai loại linh khí này thay thế nhau, cảm giác khó chịu trong nháy mắt biến thành thư sướng, lỗ chân lông toàn thân phảng phất như thư giãn rộng mở.
Khi tu luyện trong đầu cùng băng hỏa ba mươi sáu phòng trong năm ngày, cảm giác khó chịu ban đầu dần dần biến mất không còn, hẳn là nguyên nhân do thân thể đã thích ứng được nơi này.
Vốn định tiếp tục tu luyện như vậy, dù sao đã chạy tới đầu cùng rồi, tiếp tục đi về phía trước sẽ không còn thạch thất nào để chính mình sử dụng. Thế nhưng Đường Phong thực sự bị tiếng gió thổi ô ô câu dẫn lòng hiếu kỳ tìm hiểu.
Mỗi khi hai loại linh khí thay thế nhau, tiếng gió thổi gào thét ô ô này sẽ xuất hiện, nghe tổng thể giống như tình huống gió thổi qua đường ống, hơn nữa đường ống này còn vuông góc với ngọn núi lửa ngay dưới chân, Đường Phong có thể từ trong âm thanh phán đoán ra được điểm này. Nguồn: http://truyenyy.com
Lẽ nào bên trong ngọn núi lửa còn có một không gian nào đó?
Dưới sự hiếu kỳ, Đường Phong không nhịn được đình chỉ tu luyện, quyết định đi xuống dưới kiểm tra một chút, dò xét tình huống, thuận tiện nhìn xem có thể tìm được liệt diễm cô Mang chấp sự muốn chính mình tìm kiếm hay không.
Bị người nhờ vả là chuyện của chính mình. Nếu như đã đáp ứng người ta sẽ tận khả năng làm được. Dù sao đi nữa lúc tìm được liệt diễm cô cũng có thể trở lại tu luyện.
Thời gian tu luyện đã gần được bốn tháng, dù là Đường Phong cũng không tránh khỏi có cảm giác khô khan buồn chán, cộng thêm tâm tình của chính mình hiện tại có chút nôn nóng, cần đi đi lại lại một chút thay đổi tâm tình.
Suy nghĩ như vậy, Đường Phong lười tiếp tục tu luyện, đứng dậy tiếp tục đi sâu vào bên trong băng hỏa ba mươi sáu phòng, sơn động này hẳn là do thiên nhiên hình thành, thạch thất chỉ là do sau này có người tiến vào trong điêu khắc mở ra mà thôi.
Vị trí mở ra chỉ tới địa phương băng hỏa phòng thứ ba mươi sáu, nếu như tiếp tục mở ra mà nói, hẳn là còn có thể có phòng thứ ba mươi bảy, phòng thứ ba mươi tám các loại, bởi vì Đường Phong đi về phía trước một đoạn khá dài, còn đang lục lọi trong sơn động.
Phía trước là một quãng đường vòng, lúc Đường Phong vượt qua đoạn đường vòng cung này, cước bộ không khỏi dừng lại, ánh mắt có chút dại ra nhìn phía trước.
Cảnh tượng đột nhiên xuất hiện phía trước mặt thực sự vượt quá sức tưởng tượng của Đường Phong, hắn hoàn toàn không nghĩ tới, đầu cùng của băng hỏa ba mươi sáu phòng cư nhiên là tràng cảnh như thế này, hắn cũng hoàn toàn không nghĩ tới, suy đoán của chính mình trước kia là chính xác.
Đầu cùng của sơn động này hẳn là vị trí trung tâm của ngọn núi lửa, mà Đường Phong hiện tại đối mặt chính là một cột dung nham đường kính ước chừng hơn mười trượng, toàn bộ màu hỏa hồng, khói trắng không ngừng bốc lên, tản mát sức nóng cực kỳ kinh người. Không khí xung quanh cột nham thạch bị nhiệt độ nóng chảy làm vặn vẹo, tất cả mọi thứ nhìn qua đều xoay xoay chuyển chuyển.
Cột nham thạch này xác thực là do nham thạch nóng chảy đậm đặc cấu thành, nhưng lại không hề bay lên hạ xuống, phảng phất giống như bị một lực lượng nào đó giữ vững, chỉ dừng lại tại một chỗ, nham thạch nóng chảy bên trong cuồn cuộn không dứt, tạo thành từng đám bọt bám xung quanh cột nham thach, sau đó nổ tung, khiến nham thạch nóng chảy bị văng ra khỏi cột trụ.
- Ông trời của ta!
Đường Phong sửng sốt, hồi lâu mới hồi phục lại tinh thần, tiến một bước về phía trước.
Tại nơi này cư nhiên có thể thấy được tràng cảng ly kỳ quỷ dị tới như vậy!
- Phong ca ca, cẩn thận một chút!
Linh Khiếp Nhan nhịn không được mở miệng nhắc nhở.
- Uh!
Đường Phong gật đầu, cẩn thận từng chút mò tới vị trí đầu cùng của sơn động, đã không còn địa phương có thể tiếp tục đi nữa rồi, cột trụ nham thạch nóng chảy đường kính ước chừng hơn mười trường kia cách chính mình hiện tại khoảng mấy chục trượng, giống như một đầu hỏa long cực lớn, toàn bộ sơn động xung quanh hoàn toàn vắng vẻ, đủ để dung nạp vài cột trụ nham thạch như vậy mà không hề chật chội.
Ngẩng đầu nhìn lên cao, không biết cột trụ nham thạch nóng chảy đã bay tới vị trí nào, nhìn không thấy đầu cùng, lọt vào trong tầm mắt là một mảnh hỏa hồng, nhìn xuống bên dưới một chút cũng không thấy đầu cùng.
Tại sao có thể như vậy đây? Đường Phong thế nào cũng nghĩ không ra.

Vô Thường - Chương #435


Báo Lỗi Truyện
Chương 435/1679