Chương 421: Muốn đột phá sao (thượng)?


Phi Tiểu Nhã cười lạnh một tiếng:
- Ngươi cho ta là tiểu hài tử sao? Sáu ngày sáu đêm không từ bên trong đi ra ngoài, là con người ai cũng không thể chịu được dày vò như vậy, cho dù hắn có thể ngăn cản được băng hỏa lưỡng trọng kình ăn mòn, không ăn không uống lấy đâu ra thể lực? Đói bụng cũng có thể chết!
Mang chấp sự mở miệng nói:
- Không phải ta đang an ủi người, ta chỉ là ăn ngay nói thực. Những kỳ tích hắn làm được rất nhiều, chuyện tình trong mắt người khác vốn là không có khả năng làm được, nhưng vào trong tay hắn lại không phải là không thể, vì vậy sáu ngày sáu đêm không ăn uống, khả năng đối với hắn không tính là cái gì. Đương nhiên đây cũng chỉ là suy đoán của ta, khả năng tính cực kỳ bé nhỏ. Bất quá chờ một nhóm đệ tử tiếp theo đủ tư cách tới nơi này, có thể do thám biết được chân tướng.
Đường Phong sống hay chết chỉ cần có người bước vào băng hỏa ba mươi sáu phòng nhìn một chút là có thể rõ ràng. Thế nhưng trong Ô Long Bảo, Thiên giai không có khả năng tiến vào, Địa giai cũng không thể. Địa giai của Ô Long Bảo đại bộ phận đều tu luyện trong Băng Hỏa Đảo, có thể nói bọn họ đã tu luyện tới cực hạn, còn Địa giai không tu luyện trong Băng Hỏa Đảo lại không có tư cách.
Vì vậy chỉ có thể chờ một nhóm đệ tử mới tới.
- Nếu như Đường Phong chết dễ dàng như vậy mà nói, như vậy chờ hắn bao lâu cũng không có quan hệ. Nếu như hắn còn sống, vậy thì nói hắn có phương pháp bổ sung thể lực, đồng thời chờ bao lâu cũng không sao hết.
Mang chấp sự phân tích nói.
- Vì sao ngươi lý giải rõ ràng đối với hắn như vậy?
Phi Tiểu Nhã mở miệng hỏi.
- Bởi vì ta và hắn từng gặp mặt qua một lần, đồng thời từng ở lại Thiên Tú một đoạn thời gian,nghe nói về hắn tương đối nhiều, hơn nữa, tuy người là bảo chủ Ô Long Bảo, nhưng thường ngày chỉ chơi đùa, căn bản chưa từng quan tâm tình báo gì gì đó, sao có thể lý giải được? Nếu như người kiểm tra tình hình Ô Long Bảo nhiều một chút tự nhiên sẽ biết được danh tiếng Huyết Ma Đường Phong.
Mang chấp sự đáp.
- Ta kiểm tra những chuyện này làm gì?
Phi Tiểu Nhã lạnh lùng nói:
- Ngươi hãy cầu khẩn hắn còn sống đi, nếu như hắn thực sự đã chết, ta tuyệt đối sẽ làm thịt ngươi.
Mang chấp sự khẽ cười một tiếng:
- Nếu như hắn chết, không cần người động thủ, tự nhiên sẽ có người làm thịt ta.
Việc này thực sự không biết ăn nói như thế nào với lão Thang và lão Đoạn. Hai người đều là kẻ không dễ dàng trêu chọc, nếu như bọn họ biết được Đường Phong bởi vì phán đoán sai lầm của chính mình, bị băng hỏa lưỡng trọng kình trong băng hỏa ba mươi sáu phòng giết chết mà nói, hai người hẳn là sẽ bầm thây chính mình vạn đoạn?
Uhm, bọn họ tuyệt đối sẽ bầm thây chính mình vạn đoạn, điểm này không cần nghi ngờ.
Đang lúc rầu rĩ không biết nên ăn nói như thế nào với hai đại sát thần, tốc độ của con thuyền nhỏ bắt đầu chuyển nhanh hơn, Mang chấp sự vốn đứng trên đầu thuyền, gia tốc như vậy, thân thể của hắn có chút hơi nghiêng về phía sau, nguy hiểm ngã quỵ.
Quay đầu lại nhìn một chút, phát hiện cương khí màu hồng của Phi Tiểu Nhã phát ra, toàn lực thôi động con thuyền tiến nhanh về phía trước.
- Nhanh nhanh trở về Ô Long Bảo.
Phi Tiểu Nhã nhàn nhạt mở miệng, trên mặt hiện lên biểu tình giống như nhớ nhà.
Mang chấp sự không hỏi vì sao, bởi vì hắn biết chuyện gì khiến nữ nhân này biến thành như vậy, cùng lúc tăng thêm sức lực. Con thuyền nhỏ dưới cương khí thôi động của hai đại cao thủ Thiên giai hầu như lấy một loại tốc độ vô cùng kinh khủng phá sóng lao đi.
"Sắp tới, ngày lành của đám đệ tử trong Ô Long Bảo hết rồi."
Trong lòng Mang chấp sự thầm suy nghĩ.
Chỉ trong thời gian một ngày một đêm ngắn ngủi, con thuyền nhỏ hai người sử dụng đã tới vị trí cảng tàu. Mọi người trong cảnh tàu đã sớm cảm thụ được khí tức mãnh liệt của hai đại cao thủ Thiên giai từ xa tới gần, lúc này tự nhiên xếp thành hàng nghênh tiếp, thế nhưng tất cả mọi người phát hiện, sắc mặt bảo chủ đại nhân âm trầm đáng sợ, dưới bầu không khí áp lực như vậy, hầu như không ai dám thở dốc lấy một tiếng, tất cả đều cẩn thận từng ly từng tí đứng hai bên trái phải.
Lúc hai người từ trên còn thuyền nhỏ nhảy xuống, con thuyền nhỏ không có cương khí bao phủ trong nháy mắt ầm ầm tan vỡ.
Con thuyền nhỏ này dù sao cũng chỉ là từ gỗ chế tạo thành, dù cứng rắn hơn nữa thì cũng phải có cực hạn, bị cương khí của hai đại cao thủ Thiên giai lăn qua lăn lại, từ biển khơi 200 dặm trở về nhanh như vậy, khi hai người rút lại cương khí tự nhiên tan nát tại chỗ, triệt để biến thành từng phiến ván gõ, phiêu tán ngoài khơi.
Trong thời gian nửa ngày, từ Băng Hỏa Đảo trở về nơi này, Phi Tiểu Nhã thủy chung không hề mở miệng nói một câu, sau khi nhảy xuống thuyền liền trực tiếp bay vọt về phía Ô Long Bảo.
Không bao lâu sau, quái nhân độc nhãn Sở Văn Hiên đang dày vò đám đệ tử Huyền giai lập tức nhận được mệnh lệnh mới nhất của bảo chủ đại nhân tự mình đưa xuống.
Trên cơ sở huấn luyện hiện tại, nhanh chóng gia tăng khối lượng huấn luyện đối với đệ tử Ô Long Bảo gấp đôi, phải rút gọn thời gian bốn tháng sớm lên kế hoạch ban đầu trở thành hai tháng. Hai tháng sau, toàn bộ đưa tới Băng Hỏa Đảo tu luyện. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Thời điểm nhận được mệnh lệnh này, Sở Văn Hiên thực sự không thể tin tưởng. Bởi vì khối lượng huấn luyện hiện tại đã đủ kinh khủng, đã đủ gian nan rồi, nếu như tiếp tục tăng lên gấp đôi mà nói, trời mới biết được đám đệ tử Huyền giai này có thể tiêu hóa được hay không? Như vậy sẽ khiến nhiều người chết đi hơn, sợ là cái được không bù nổi cái mất.
Sở Văn Hiên chưa bao giờ từng tiếp nhận qua mệnh lệnh như vậy. Những đệ tử Huyền giai này mặc dù là tinh anh trăm người chọn một, thế nhưng dù sao cũng phải có một đoạn thời gian đặt nền móng? Trước kia hàng năm luôn dành cho đám đệ tử Huyền giai này thời gian đặt nền móng khoảng nửa năm, thậm chí lâu hơn một chút, mà lúc này đây, cộng thêm trước đó đã vượt qua thời gian hai tháng, hiện tại chỉ bốn tháng ngắn ngủi.
Như vậy có thể được sao?
Mang theo nghi hoặc, Sở Văn Hiên cố ý đi cầu kiến Phi Tiểu Nhã một lần nữa, tại thời điểm đứng trước cửa phòng nhìn thấy nàng, Sở Văn Hiên hầu như không thể tin tưởng được nữa nữ nhân trước mặt là bảo chủ đại nhân, tuy rằng bề ngoài không thay đổi, thế nhưng cảm giác nàng tạo ra lại hoàn toàn khác so với trước kia.
Nàng của hiện tại không cần nghi ngờ càng thêm băng lãnh, càng làm cho người khác khó có thể tiếp cận, có một loại cảm giác lạnh lùng cự tuyệt người ngoài nghìn dặm.
- Bảo chủ!
Sở Văn Hiên cung kính hỏi thăm:
- Mệnh lệnh kia là người hạ đạt?
Phi tiểu Nhã ngồi yên, sắc mặt lạnh lùng, nói:
- Đúng, có vấn đề gì sao?

Vô Thường - Chương #421


Báo Lỗi Truyện
Chương 421/1679