Chương 416: Băng hỏa lưỡng trọng thiên (thượng)


Kết quả dẫn tới chính là trong nháy mắt cương khí của bản thân bị hỏa linh khí khô nóng bao trùm, chỗ đan điền phảng phất như biến thành một lò lửa, toàn thân trở nên đỏ bừng vô cùng, trên trán ứa ra khí lạnh.
Lẽ nào nói, đây chính là phản ứng của hỏa linh khí tinh thuần tới cực hạn? Dù sao chính mình chưa từng tu luyện qua trong hoàn cảnh như thế này.
Có lẽ, cao thủ Thiên giai không thể dừng lại tu luyện cũng là vì nguyên nhân như thế này. Lấy tốc độ thu nạp linh khí của cao thủ Thiên giai, linh khí trong nháy mắt tiến vào trong cơ thể phỏng chừng so với chính mình hiện tại nhiều hơn vô số lần, thân thể và kinh mạch của cao thủ Thiên giai cũng có cực hạn, vượt qua cực hạn này mà nói, kết quả cuối cùng của bọn họ chỉ có thể là chết bất đắc kỳ tử.
Thảo nào Mang chấp sự nói, nếu như muốn tiến vào nơi này cũng cần phải có tư cách và thực lực.
Cường độ kinh mạch và thân thể thiếu, làm sao có thể chịu đựng được loại thiêu đốt nóng bỏng này.
Cho dù là tố chất thân thể của Đường Phong hiện tại cũng có cảm giác đau đớn không chịu nổi. Đây không phải là bên ngoài thân thể mang tới đau đớn, mà là đau đớn bên trong cơ thể, so với đau đớn bên ngoài cơ thể khó chịu hơn nghìn vạn lần.
Tự nhiên Đường Phong phải điên cuồng vận chuyển Vô Thường Quyết, toàn tâm toàn ý chống đối lại hỏa linh khí từ bên ngoài tiến vào cơ thể, nỗ lực bức bách hỏa linh khí tinh khiết ra khỏi cơ thể.
Hắn cũng không biết cách làm của chính mình là đúng hay sai, thế nhưng Mang chấp sự đã từng nói qua, tu luyện ở chỗ này chỉ cần băng hỏa lưỡng trọng kinh liên tục quấy nhiễu bức bách là hoàn thành, như vậy cách làm của chính mình hiện không
Thế nhưng mỗi lần bức một điểm hỏa linh khí ra bên ngoài cơ thể lại có nhiều hỏa linh khí tiến vào trong cơ thể hơn nữa, càng thêm bức bách, hỏa linh khí trong cơ thể càng nhiều, đau đớn càng thêm rõ ràng.
Loại tình huống hiện tại căn bản không thể làm chuyện gì khác, Đường Phong dám khẳng định, nếu như chính mình dừng cách làm hiện tại, sau một khắc có khả năng bị đốt cháy tới chết.
Dần dần, cương khí trong cơ thể tiêu hao quá nhiều, toàn bộ đan điền đều trở nên héo rõ, tuy rằng chỗ kinh mạch tràn đầy hỏa linh khí khó có thể tưởng tượng được, thế nhưng đây không phải là chân khí của bản thân chính mình, chỉ là tạm thời chen vào kinh mạch chính mình mà thôi. Chỉ khi vận công kéo những linh khí này vận chuyển chu thiên trong cơ thể mới có thể từng chút từng chút dung nạp thành của mình dùng, nhưng vấn đề là Đường Phong không có thời gian đi làm những chuyện này.
Toàn thân càng lúc càng thêm khó chịu, nhắm mắt nội thị, mỗi một chỗ nhỏ nhất trong thân thể chính mình, mỗi một tấc kinh mạch, mỗi một phiến da đều bị hỏa linh khí nhét đầy.
Còn tiếp tục như vậy thì có thể xong đời rồi. Trong lòng Đường Phong nhảy lên một loại cảm giác không quá mỹ diệu, trong lòng cũng là suy tư bất định. Theo đạo lý mà nói, tuy rằng Mang chấp sự vô cùng đáng ghét, thế nhưng hắn tận mực dẫn chính từ Ô Long Bảo tới nơi này, lại trăm phương nghìn kế muốn chính mình hỗ trợ tìm kiếm liệt diễm cô, tự nhiên không có khả năng hại chính mình.
Thế nhưng bản thân lại hoàn toàn dựa theo chỉ thị của hắn mà làm, chỉ tu luyện ở băng hỏa phòng thứ sáu, lẽ nào chính mình còn chưa đủ tư cách hay sao?
Mang chấp sự, ngươi rõ ràng là hãm hại bản thiếu gia a! Đường Phong không nhịn được oán thầm một câu.
Giữa lúc Đường Phong cảm thấy chính mình khó có thể chịu đựng thêm được nữa lại đột nhiên phát hiện ra, linh khí xung quanh bản thân phảng phất như có một ít thay đổi, ban đầu còn tưởng là chính mình cảm giác sai lầm, thế nhưng sau khi cẩn thận quan sát Đường Phong mới xác định đây không phải là ảo giác, linh khí thực sự có thay đổi.
Hỏa linh khí cuồng bạo phảng phất như bị vật gì đó nhấc bổng, đang cấp tốc bay lên. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Linh khí bắt đầu khởi động kéo theo gió thổi nói rõ điểm này, hơn nữa tốc độ càng lúc càng nhanh hơn, gió nhẹ cũng dần dần biến thành cuồng phong, thổi trúng quần áo Đường Phong kêu lên phần phật, tóc tai lay động.
Khi tốc độ đạt tới một điểm cực hạn, cục diện triệt để thay đổi.
Đường Phong đột nhiên cảm giác dưới nền đất dũng mãnh truyền tới một cỗ linh khí chí băng chí hàn, trong nháy mắt đã bao phủ toàn bộ thân thể bản thân, biến cố bất thình thình khiến trong lúc nhất thời có chút trở tay không kịp.
Một khắc trước còn giống như bị nung trong lỏ lửa, khốc nhiệt khó ngăn lại, sau một khắc cư nhiên biến thành hầm băng, tay chân phát lạnh.
Trong lúc nhất thời, Đường Phong nhịn không được giật mình run rẩy, chậm rãi mở mi mắt ra.
Lọt vào trong tầm mắt, những sợi tơ màu hồng đại biểu cho hỏa linh khí đã hoàn toàn biến mất không còn rồi, chỉ còn lại là vô số dải linh khí màu băng lam, vờn quanh thân thể chính mình, tràn ngập khắp không gian.
Từ giờ khắc này bắt đầu, tốc độ lưu chuyển của linh khí dần dần biến chậm tại, mãi cho tới khi hoàn toàn dừng hẳn, toàn bộ quá trình giằng co trong thời gian nửa chén trà nhỏ.
Mồ hôi trên người tuôn ra nhanh chóng ngưng kết thành băng, hơi chút khẽ động liền phốc phốc rơi xuống đất, Đường Phong nhanh chóng thắt chặt quần áo vừa rồi mở rộng ra.
Tuy rằng bên ngoài thân thể lạnh lẽo dị thường, thế nhưng bên trong thân thể lại dâng lên một cỗ cảm giác ấm áp dào dạt, nguyên bản cảm giác kinh mạch và thân bị thiêu cháy dày dần biến mất không còn, một băng linh khí chí thuần chí hán cực kỳ nồng đậm giống như nước lũ, điên cuồng chen vào cơ thể Đường Phong.
Băng hỏa không tương dung, hai loại linh khí đối lập nhau, căn bản chính là khắc tinh của nhau.
Lúc băng linh khí tiến vào trong cơ thể, trong nháy mắt va chạm với hỏa linh khí vốn tràn đầy khắp mọi ngõ ngách, thậm chí Đường Phong có thể nghe thấy được trong kinh mạch và thân thể chính mình truyền tới tiếng nổ bùm bùm vang vọng.
Hai loại linh khí va chạm với nhau, thôn phệ lẫn nhau, cả hai bên đều diệt trừ lực lượng của đối phương.
Nhắm mắt nội thị, Đường Phong thấy băng linh khí màu băng lam này giống như châu chấu qua ruộng lúa, lấy tốc độ không thể tưởng tượng được ăn mòn thân thể chính mình, nơi đi qua, hỏa linh khí màu hồng bị trung hòa không còn một mảnh, lúc hai bên tương dung với nhau, dĩ nhiên biến thành một loại linh khí hỗn độn không màu, tinh thuần tới cực điểm.
Loại hỗn độn linh khí không hề có bất cứ thuộc tính gì, không có bất cứ màu sắc gì này ẩn chứa uy lực không thể tưởng tượng nổi, thậm chí không cần Đường Phong phải vận công thu nạp liền tụ chủ tiến vào trong kinh mạch, thân thể và đan điền của hắn.
Chỉ trong thời gian chốc lát, đan điền và kinh mạch nguyên bản đã trở nên khô cạn dần dần tràn đầy trở lại.
Khi hỏa linh khí trong cơ thể bị thôn phệ dung hợp sạch sẽ, Đường Phong nhịn không được khẽ rên rỉ một tiếng. Quá sung sướng, quả thực sảng khoái tới không thể khống chế được, cảm giác thoải mái giống như thể hồ quán đỉnh, vui vẻ nói không nên lời.
Nguyên lai tu luyện trong băng hỏa ba mươi sáu phòng chính là như vậy!

Vô Thường - Chương #416


Báo Lỗi Truyện
Chương 416/1679