Chương 414: Nữ nhân mù quáng (hạ).


- Cuối cùng ngươi cũng thừa nhận muốn hắn giúp ngươi tìm liệt diễm cô rồi!
Cương khí toàn thân Phi Tiêu Nhã bùng phát, sát khí vừa rồi không biết đã ném tới phương nào cũng đã trở về.
Mang chấp sự chậm rãi lắc đầu. Nữ nhân này… Thực sự đã rơi vào bể tình ái nữ nhân quá sâu rồi, hiện tại nói nhiều đạo lý với nàng hơn nữa thì cũng không có tác dụng gì hết, hai mắt của nàng đã hoàn toàn bị Đường Phong che đậy, ngoại trừ Đường Phong, nàng đã hoàn toàn không nhìn thấy bất cứ thứ gì khác nữa rồi.
Quả nhiên, nữ nhân dưới loại trạng thái như thế này, tất cả đều là người mù quáng chấp nhất tới cực điểm, chỉ sợ phải gặp đả kích mãnh liệt nhất mới có thể giúp nàng từ trong si mi tỉnh ngộ trở lại, mà đả kích này nhất định phải do Đường Phong đến làm, người khác có đành cho nàng đả kích nặng hơn nữa sợ rằng đều không có tác dụng.
- Không biện bạch nữa sao?
Phi Tiểu Nhã cười lạnh một tiếng:
- Nhiều năm như vậy, thật vất vả mới có một nam nhân có thể để ta nhìn thuận mắt, ngươi cư nhiên để hắn làm loại chuyện nguy hiểm như thế này, lão nương liều mạng với ngươi.
Nói xong, Phi Tiểu Nhã liền công kích về phía Mang chấp sự, cương khí màu hồng tràn ngập xung quanh thân thể, nơi Phi Tiểu Nhã đi qua, tất cả mọi thứ đều biến thành tinh thạch, đẹp tới dị thường.
Mang chấp sự một mặt hời hợt hóa giải công kích của nàng, một mặt nói:
- Bảo chủ, người không phải là đối thủ của ta, hãy yên tĩnh!
- Ta biết chính mình không phải là đối thủ của ngươi, thế nhưng ngươi dám đánh ta sao?
Phi Tiểu Nhã vô cùng đắc ý.
Mang chấp sự cười khổ một tiếng, chính mình thực đúng là không dám động chạm gì tới nàng, nàng nắm chắc điều này cho nên mới động thủ.
Hai đại Thiên giai trong nháy mắt loạn chiến một đoàn, cương khí mãnh liệt bắn ra, giữa sườn núi một mảnh cát bay đá chạy, đánh tới hôn thiên thầm địa, ngay cả không khí cũng không thể yên lặng.
Thế nhưng hai người đang chiến đấu, vô luận là Mang chấp sự hay Phi Tiểu Nhã đều đã trải qua một đoạn thời gian dài mệt mỏi, Mang chấp sự điều khiển con thuyền nhỏ đưa Đường Phong tới nơi này đã tiêu hao rất nhiều cương khí. Phi Tiểu Nhã càng tự mình chạy tới, có thể nói hai người hiện tại chỉ bằng một nửa so với bình thường, chiến đấu như vậy căn bản không thể phát huy được toàn bộ thực lực.
Đủ một canh giờ sau, thân thể Thiên giai của hai người có chút lung lay sắp đổ, càng không ngừng ngụm lớn thở phì phò, tại một địa phương như thế này thực sự quá mức không thích hợp động thủ, cương khí tiêu hao so với bình thường cao hơn rất nhiều.
Phi Tiểu Nhã toát mồ hôi thành giọt, tàn bạo trừng mắt liếc nhìn Mang chấp sự, một lúc sau lại bất đắc dĩ thở dốc mấy hơi, xua tay nói:
- Không còn sức nữa, chờ lão nương trở lại bảo tiếp tục giáo huấn ngươi.
Nói xong, trực tiếp đặt mông ngồi xuống đất, không chút hình tượng nằm xuống.
Mang chấp sự cười khổ một tiếng, tuy rằng cũng vô cùng mệt mỏi, thế nhưng lại không đến mức giống như Phi Tiểu Nhã, không chút để ý tới thân phận và hình tượng nằm dài dưới mặt đất, chỉ có thể chậm rãi khoang chân ngồi xuống, hơi chút đả tọa khôi phục.
Qua hồi lâu, Phi Tiểu Nhã đột nhiên mở miệng hỏi:
- Đường Phong tiến vào ba mươi sáu phòng, xác thực không có nguy hiểm gì sao?
Mang chấp sự mở mắt, nói:
- Không có nguy hiểm, kinh mạch toàn thân hắn không biết rèn luyện như thế nào, cư nhiên còn cứng cỏi hơn so với ta, thân thể cũng mạnh mẽ tới biến thái, căn bản không phải thuộc đẳng cấp Huyền giai. Có thể nói hắn hiện tại so với Tạ Tuyết Thần năm đó mạnh hơn không chỉ một bậc. Tạ Tuyết Thần có thể đi tới đầu cùng ba mươi sáu phòng, hắn không có lý do gì không đến được, trừ phi…
- Trừ phi cái gì?
- Trừ phi tâm tính và định lực của hắn không được, quá mức coi mình quá xa, bằng không băng hỏa lưỡng trọng kình chỉ mang tới cho hắn chỗ tốt, sẽ không đả thương tới hắn.
- Nói như vậy ta yên tâm!
Trên mặt Phi Tiểu Nhã hơi chút dễ dàng:
- Thế nhưng muốn đi lấy liệt diễm cô... Có thể quá nguy hiểm?
- Người nhìn nam nhân của chính mình kém cỏi như vậy?
Mang chấp sự nở nụ cười nói.
Sắc mặt Phi Tiểu Nhã đỏ lên:
- Ai nói ta thích hắn, chỉ là nếu hắn chết đi, ta sẽ thiếu đi đối tượng trả thù.
Mang chấp sự ngạc nhiên, nữ nhân này sao có thể không biết xấu hổ như vậy? Sự tình trợn tròn mắt nói dối như vậy nàng cũng có thể làm được.
Cũng không biết là ai vì hắn trực tiếp từ hơn hai trăm dặm chạy tới nơi này, cũng không biết là ai vì hắn mà vung tay vung chân với chính mình, hiện tại cư nhiên xoay mặt không chịu nhận, da mặt thực sự dày vậy sao?
Suy nghĩ một chút, Mang chấp sự lại nói:
- Nếu như người thực muốn thấy mặt hắn một lần, vậy thì chờ đợi ở đây vài ngày, hắn tu luyện bên trong nhất định cần phải ăn uống, chờ hắn đói tự nhiên phải bò ra!
- Ai muốn gặp mặt hắn?
Phi Tiểu Nhã kiều diễm ướt át, xấu hổ chối phắt, ngữ khí cũng như nhược tới cực điểm.
Mang chấp sự nhẹ nhàng cười cười, cũng không tiếp tục quản nàng.
Bất quá bảo chủ đại nhân đã quyết định chờ đợi tại nơi này vài ngày, như vậy chính mình tự nhiên phải bồi tiếp nàng. Nếu không tiểu nha đầu này lại tìm được cái cớ, trở về bảo khẳng định có chút gì đó đặc biệt dành riêng cho chính mình.
Bất quá bí ẩn của băng hỏa ba mươi sáu phòng cho tới nay vẫn không có người nào mở ra được. Vì sao mỗi người chỉ có thể đề cao thực lực tới Địa giai thượng phẩm là phải rời khỏi? Vì sao người đạt tới Thiên giai tiến vào trong đó quá dài sẽ bạo thể mà chết, điểm này ngay cả Mang chấp sự cũng không rõ ràng lắm. Năm đó hắn đã từng hỏi qua lão cung chủ, thế nhưng lão cũng chủ cũng không tìm được nguyên nhân.
Chỉ là từng có vài lần vết xe cổ, sau này không còn bất cứ cao thủ Thiên giai nào dám tiến vào trong băng hỏa ba mươi sáu phòng rồi. Điểm giới hạn của nơi này cũng chỉ có thể đến Địa giai thượng phẩm mà thôi, bởi vì tiếp tục tiến thêm một bước, sinh mệnh sẽ có nguy hiểm.
Đương nhiên, đề thăng tới Địa giai thượng phẩm tại nơi này chỉ là lý luận thuần ở mặt số liệu, là tiêu chí cực hạn, nếu như kinh mạch và thana thể không đạt tới tiêu chuẩn mà nói, căn bản không thể đề cao tới Địa giai thượng phẩm. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Hơn nữa bản thân Băng Hỏa Đảo tồn tại đã vô cùng không tưởng tượng nổi, từ trong đảo nhìn ra ngoài căn bản không nhìn thấy loại sương mù dày dặc gì đó, thế nhưng từ bên ngoài nhìn vào lại bị sương mù dày đặc cách trở. Thậm chí Mang chấp sự đã từng nghĩ tới, nơi này không phải có cao nhân động tay động chân gì dó cho nên mới thần kỳ tới như vậy?
Không đề cập tới hai vị đại Thiên giai quyết định chờ đợi vài ngày, lúc này Đường Phong đã tiến vào băng hỏa ba mươi sáu phòng trong truyền thuyết.
Áp chế tâm tình kích động dâng trào trong lòng, khi Đường Phong bước chân vào trong sơn động, cảm giác toàn thân đột nhiên biến đổi mãnh liệt.
Tuy rằng linh khí bên ngoài rất nồng dậm, hỏa linh khí và băng linh khí vô cùng tràn đầy, thế nhưng dù sao cũng có xen lẫn các lại linh khí khác trong đó.

Vô Thường - Chương #414


Báo Lỗi Truyện
Chương 414/1679