Chương 413: Nữ nhân mù quáng (thượng).


Tuy rằng đã sớm suy đoán được kết quả như vậy, thế nhưng khi chính tai nghe thấy, Phi Tiểu Nhã vẫn không tránh khỏi nheo lại con mắt, đôi con mắt phượng bao hàm sát khí và phẫn nộ vô cùng nồng đặm nhìn chằm chằm vào Mang chấp sự.
- Bảo chủ đại nhân, người tới thực nhanh!
Mang chấp sự khẽ cười một tiếng:
- Chẳng lẽ thực sự một mình một người chạy tới?
Xác thực là chạy tới, lô trình hơn hai trăm dặm, hơn nữa là biển rộng không chỗ nào không có nguy cơ, Phi Tiểu Nhã không chút nghĩ ngợi, trực tiếp dốc hết cương khí từ Ô Long Bảo chạy tới địa phương này, trên đường thiếu chút nữa gặp phải long quyển phong thổi vào trong biển rộng, còn phải liên tục dừng lại trên các hòn đảo ngang đường đả tọa khôi phuc mới có thể chạy tới nơi này nhanh như vậy.
Cho dù liều mạng nhưng vẫn muộn, lúc này nam nhân kia đã tiến vào trong băng hỏa ba mươi sáu phòng rồi, chuyện này đã trở thành sự thực, không có lực xoay chuyển trời đất.
Mang chấp sự chậm rãi lắc đầu, châm chọc nói:
- Nữ nhân bị tình cảm làm mờ mắt thực sự là ngu ngốc!
Phi Tiểu Nhã cưỡng chế lửa giận trong lòng, âm lãnh nhìn Mang chấp sự nói:
- Chấp sự, có phải nên cho ta một lời giải thích? Ngươi dựa vào cái gì hiện tại đưa hắn tới địa phương này?
- Bởi vì hắn đã sớm có đủ tư cách rồi, chỉ bên trong nơi này mới có thể giúp hắn nhanh chóng cường đại hơn, huấn luyện trong Ô Long Bảo không gì ngoài lãng phí thời gian của hắn. Bảo chủ đại nhân, ta chính là suy nghĩ chon nam nhân của người, lẽ nào người không cảm tạ ta một chút hay sao?
- Cảm tạ cái lão nương của ngươi.
Phỉ Tiểu Nhã bốc cao lửa giận, xông về phía trước nắm lấy áo Mang chấp sự:
- Đừng cho là ta không biết, ngươi làm như vậy bởi vì chính ngươi mà thôi, ngươi muốn hắn tới đầu cùng ba mươi sáu phòng lấy liệt diễm cô trong truyền thuyết kia, ngươi bị trúng kịch độc, mệnh vốn không còn bao nhiêu, chỉ có liệt diễm cô chí dương chí liệt mới có thể hóa giải được độc trong người ngươi, ngươi vì bản thân mình đã mang đệ tử tư chất xuất sắc nhất của Ô Long Bảo bao nhiêu năm qua tiến vào địa phương này, ngươi còn không xấu hổ? Huống chi liệt diễm cô kia chỉ là lời nghe đồn, rốt cuộc tồn tại hay không tồn tại, không người nào biết được. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
- Bảo chủ!
Mang chấp sự cười lạnh một tiếng:
- Thỉnh chú ý thân phận của mình, người là bảo chủ Ô Long Bảo, trong tương lai chính là cung chủ Đại Tuyết Cung, tuy rằng ngươi là nữ nhân, thế nhưng cũng không thể quá gần gũi đối với một nam nhân khác như vậy, nếu như để người khác thấy được bộ dạng của người lúc này, thấy ngươi vì một nam nhân ngay cả mạng nhỏ của mình cũng không chú ý, làm sao có thể phục chúng, làm sao có thể thống lĩnh được Đại Tuyết Cung? Ta vì lòng tham của bản thân mình đưa hắn tiến vào ba mươi sáu phòng, lẽ nào người không phải ham muốn cá nhân, không nhìn tôn ti, không lớn không nhỏ kéo áo một vị tiền bối,đây là chuyện bảo chủ người nên làm sao? Còn nữa… Liệt diễm cô đích xác tồn tại, lão cung chủ đã từng nói với ta, điểm này ta có thể xác định. Năm đó Tạ Tuyết Thần không chỉ lấy được liệt diễm cô từ nơi này mà còn chiếm được tuyết tủy hàn băng, hắn có thể làm được, người trong lòng bảo chủ vì sao lại không làm được?
Vừa dứt lời, trong áo Mang chấp sự đột nhiên chui ra một cái đầu hình tam giác, đó là một con rắn, phun ra nuốt vào cái lưỡi đỏ tươi, nhằm thẳng vào bàn tay nhỏ bé của Phi Tiểu Nhã liếm liếm.
Phi Tiểu Nhã cuống quýt thu hồi bàn tay, có chút không khống chế được tâm tình nói:
- Ta không muốn làm cung chủ Đại Tuyết Cung, đây chỉ là ham muốn của các ngươi, có quan hệ gì với ta? Ta chỉ là một nữ nhân mà thôi, một nữ nhân có thất tình lục dục, ngươi nghĩ rằng ra giống như ngươi, đã sớm đóng băng trái tim của chính mình?
- A…
Mang chấp sự cười một tiếng:
- Nói như vậy, bảo chủ người ngay cả thù của lão cung chủ cũng không muốn báo đúng không? Cũng được, gỗ xấu không thể điêu khắc, nếu người nguyện ý làm tiểu nữ nhân, vậy thì làm tiểu nữ nhân được rồi!
- Ai nói ta không muốn báo thù?
Sắc mặt Phi Tiểu Nhã dữ tợn:
- Ta nằm mơ cũng muốn đích thân làm thịt súc sinh Tạ Tuyết Thần kia.
- Bảo chủ người tự nhìn chính mình trong khoảng thời gian này xem, luôn luôn trầm mê trong nữ nhi tình trường, trong lòng căn bản không hề có nửa điểm nhớ tới lão cung chủ, lẽ nào nói chuyện yêu đương, tình chàng ý thiếp với một nam nhân cũng chính là phương thức báo thù?
Lời nói của Mang chấp sự cực kỳ khó nghe, Phi Tiểu Nhã nhịn không được run rẩy thân thể, hàm răng cắn chặt, sắc mặt trắng bệnh.
Mang chấp sự tiếp tục nói:
- Người có thể lựa chọn cách sống chính mình muốn, thế nhưng loại sinh hoạt bình bình đạm đạm này không phải con đường người nên đi, cũng không phải là đường người phải đi, nếu như ngươi không chịu ta cũng không nói thêm gì hơn. Đến lúc đó chờ tên tiểu tử Tạ Tuyết Thần kia tới thu Ô Long Bảo, bắt người đi, vậy người cũng chỉ có thể trở thành kẻ cô đơn, đưới tình thế không người sử dụng, người có thể phản kháng hắn? Người có thể giết được hắn? Hơn nữa hình như Tạ Tuyết Thần vẫn luôn thích ngươi, đương nhiên đối với loại người coi trọng dã tâm quyền lợi như hắn mà nói, thích rất có khả năng không phải là bản thân bảo chủ, hắn chỉ thích thân phận của người mà thôi, bởi vì người chính là tôn nữ của lão cung chủ, nếu như đoạt được người mà nói, chẳng khác nào triệt tiêu ảnh hưởng và các cách nói bất lợi đối với hắn trong toàn bộ Đại Tuyết Cung. Người ngẫm lại xem, bảo chủ đại nhân của ta, đến lúc đó người cũng chỉ có thể trở thành món đồ chơi trong tay Tạ Tuyết Thần, hàng đêm ca múa, bị lăn qua lăn lại tới kiệt sức, đến lúc đó người còn có tư cách và tâm tư suy nghĩ Đường Môn sao?
Thân thể Phi Tiểu Nhã run lên, miễn cưỡng nói:
- Những chuyện ngươi nói không có khả năng phát sinh, cho dù ta chết cũng không để súc sinh Tạ Tuyết Thần kia khi dễ.
- Điều này không phải do người quyết định.
Mang chấp sự âm âm cười một tiếng:
- Có đủ loại phương thức, đủ loại đan dược, trong Đại Tuyết Cung cái gì cần đều có, cho dù người là cao thủ Thiên giai thì đã sao? Hủy bỏ cương khí của người, người sẽ là một nữ nhân bình thường, chỉ là tư sắc tốt một chút mà thôi.
- Những chuyện này cùng với chuyện ngươi làm không có quan hệ gì, ngươi ít giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo, sinh hoạt của ta do chính ta lựa chọn, không cần ngươi phải quan tâm.
Phi Tiểu Nhã đột nhiên tỉnh ngộ, bị người trước mắt này hai ba lần quấy nhiễu tâm tình, cư nhiên quên đi chuyện chính.
- Sao lại không có quan hệ gì?
Mang chấp sự cười nói:
- Đường Môn chính là nam nhân người thích, được ngươi thích chung quy phải có tư cách một chút? Không phải lớn lên tuấn tú là được. Ta đưa hắn tiến vào trong băng hỏa ba mươi sáu phòng, nếu như có thể đoạt được liệt diễm cô, nói cách khác hắn xác thực có tư cách ở cùng một chỗ với người. Nếu như hắn thân tử đạo tiêu ở chỗ này mà nói… Hừ hừ, nam nhân này không có cũng được, giữ bên cạnh người chỉ liên lụy tới người!

Vô Thường - Chương #413


Báo Lỗi Truyện
Chương 413/1679