Chương 409: Lại bị quần ẩu một lượt (hạ).


Xác thực có nguy hiểm, bởi vì cho tới bây giờ Phi Tiểu Nhã mới nghĩ ra được nguyên nhân vì sao Mang chấp sự đơn độc dẫn theo Đường Môn tới Băng Hỏa Đảo. Nhất định là hắn muốn lấy thứ kia, thứ kia chỉ xuất hiện tại đầu cùng băng hỏa ba mươi sáu phòng, băng hỏa ba mươi sáu phòng từ mấy chục năm nay cũng chỉ có hai người từng đi qua, tiểu tặc này có phần bản lĩnh này sao?
Nếu như để hắn tới đầu cùng băng hỏa ba mươi sáu phòng, dừng lại một điểm thời gian mà nói, cho dù tiểu tặc này có bản lĩnh thông thiên cũng nhất định sẽ tang mệnh tại địa phương kia.
Suy nghĩ cẩn thận ngọn nguồn trong đó, Phi Tiểu Nhã lập tức bốc lửa giận tận trời, trực tiếp phóng ra ngoài cửa, muốn đuổi theo Mang chấp sự và Đường Phong.
Sở Văn Hiên sau lưng vội vàng hô:
- Bảo chủ người muốn làm gì?
Không kêu còn tốt, lời này vừa phát ra, Phi Tiểu Nhã xoay người lao vọt tới trước mặt Sở Văn Hiên, quyền ấm cước đá liên tiếp, một mặt đánh đấm một mặt nói:
- Sao ngươi không nói sớm một chút?
Đánh xong một lượt, trực tiếp thiểm điện lao đi.
Sở Văn Hiên thương cảm hề hề ngồi chồm hổm trên mặt đất, ủy khuất nói:
- Ta cũng muốn nói sớm một chút a, nhưng bị người ta đánh hôn mê, ta có biện pháp nào?
Sự tình so với suy đoán của chính mình giống hệt nhau, tới nơi này bẩm báo quả nhiên là bị ăn đánh.
Xa xa, thanh âm của Phi Tiểu Nhã truyền tới:
- Mấy ngày tới ta không ở trong bảo, tất cả công việc đều do ngươi phụ trách. Có cái gì không quyết định được phải tới mật thất hỏi Ô Long tam sứ, hoặc là chờ ta trở về rồi quyết định.
- Dạ!
Sở Văn Hiên nhanh chóng hồi đáp.
Chờ khi hắn đứng lên, mấy vị thị nữ của bảo chủ đại nhân đứng ngoài cửa che miệng cười liên tục, Sở Văn Hiên căm giận trừng mắt liếc nhìn các nàng.
Lần này hay rồi, toàn bộ đầu sỏ của Ô Long Bảo đều chạy tới Băng Hỏa Đảo, phỏng chừng bên kia sẽ có trò hay để nhìn, thế nhưng để lại cục diện rối rắm lớn như vậy cho chính mình, bảo chính mình phải làm như thế nào cho đúng a?
Trên biển, hai người Đường Phong và Mang chấp sự vẫn đứng trên thuyền phi nhanh về phía trước như cũ, thuyền theo gió vượt sóng, tốc độ cực kỳ nhanh chóng.
Thế nhưng Đường Phong nhạy cảm phát hiện ra, tuy rằng tốc độ thuyền chạy vẫn rất nhanh như cũ, thế nhưng so sánh với thời điểm ban đầu đã chạm hơn một chút.
Hơn nữa con thuyền do Mang chấp sự điều khiển căn bản không hề cẩn thận như La lão, con thuyền dưới chân hắn thẳng tắp lao về phía trước, mặc kệ trên mặt có dòng xoáy hay là gió lớn gì đó, binh đến nước ngăn, nước đến đắp bờ, vô cùng trực tiếp thẳng thắn, cho dù là gặp phải mưa rền gió dữ, thuyền nhỏ vẫn luôn vững vàng lao đi trên biển.
Chiêu thức đẩy thuyền nhanh tới như vậy thực sự khiến Đường Phong không tránh khỏi có chúy bội phục, có thể vận dụng cương khí linh hoạt tới loại tình trạng như thế này, Mang chấp sự có thể coi như là một trong số rất ít cao thủ trong thiên hạ.
Dù vậy, Băng Hỏa Đảo cách xa hai trăm dặm, muốn trong một ngày một đêm chạy tới rất không có khả năng. Lần trước chính là ba mươi dặm, La lão còn phải chạy ba ngày liên tục. Cho dù tốc độ của thuyền nhỏ nhanh hơn nữa, Đường Phong phỏng chừng cần phải có thời gian hai ba ngày mới có thể đến được.
Chỉ là theo thời gian trôi qua, sắc mặt của Mang chấp sự càng lúc càng trở nên trắng bệch, trắng bệch phảng phất giống như một tờ giấy, nhìn không ra một điểm huyết sắc, thoạt nhìn rất kinh khủng.
Chỉ là thời gian một ngày một đêm thuyền nhỏ đã tiến về phía trước được lộ trình bảy tám mươi dặm, tại lúc bóng đêm phủ xuống, trên đường gặp một tiểu đảo nho nhỏ.
Mang chấp sự khống chế thuyền nhỏ tới gần tiểu đảo, hai người chạy lên bờ.
Người vừa mới đứng vững, Mang chấp sự đột nhiên há miệng phun ra một ngụm máu tươi, toàn thân lung lay sắp đổ, bàn tay ôm ngực, thân thể không nhịn được run rẩy kịch liệt, thậm chí ngay cả cương khí cũng ba động không ngớt.
- Chấp sự!
Đường Phong có chút lo lắng nhìn hắn.
Mang chấp sự phất tay ngăn lại, nhẹ giọng nói:
- Ta không sao, nghỉ ngơi tại nơi này hai canh giờ, chúng ta còn phải lên đường, chính ngươi tìm chút thức ăn, ta cần đả tọa nghỉ ngơi một chút.
- Được!
Đường Phong gật đầu.
Một người dùng cương khí liều mạng thôi động thuyền nhỏ chạy cả một ngày, tiêu hao cương khí, sức lực và tinh thần khẳng định vô cùng to lớn. Tìm được một địa phương coi như sạch sẽ bằng phảng ngồi xuống, Đường Phong thấy Mang chấp sự lấy ra một cái chai, đổ mấy viên đan dược bỏ vào trong miệng, không nói lời nào đã nhắm mắt tĩnh tọa. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Đường Phong chậm rãi lắc đầu, tuy rằng người này vô cùng quái dị, thế nhưng lại tạo thành bộ đáng thương cảm hề hề như vậy, không khỏi khiến hắn phải đồng tình thương xót.
Thân thể hắn nhất định có ngoan tật nào đó, bởi vì sắc mặt và màu da của hắn rất không bình thường, đây không phải là nguyên nhân bởi vì công pháp bản thân tu luyện, càng có thể là độc tố gì đó gây nên. Điểm này Đường Phong đã sớm biết được.
Tìm kiếm trên đảo một ít củi lửa khô ráo, lại bắt được hai con cá khá to, trực tiếp mổ bụng tẩy rửa trên biển, sau đó gác lên bếp lửa nướng.
Diện tích của hòn đảo này không nhỏ, hoàn toàn giống như hoang đảo trước kia chính mình gặp phải con rùa lớn kia, tiểu đảo lần trước mới thực sự là tiểu đảo danh đúng với thực, bên trên ngoại trừ một ít cây cỏ linh tinh ra, căn bản không hề có bất cứ thực vật nào khác, càng không cần nói với dã thú.
Nếu như ngừng lại tại tiểu đảo như vậy, đừng nói là bắt dã thú nướng, thậm chí ngay cả nhóm lửa cũng không có khả năng.
Một mặt nướng cá, một mặt quan sát động tính của Mang chấp sự. Đường Phong phát hiện cương khí trong cơ thể hắn cực kỳ không ổn định, hình như đã vượt ra khỏi vòng khống chế của hắn, khi thì sôi trào không ngớt, khi thì lại thu liễm xuống dưới, trong vòng địa phương mười trượng bên cạnh hắn, mặt đất ngưng kết thành băng tinh, ngay cả thổ địa cứng rắn cũng bị băng tinh và ánh lửa chiếu sáng.
Qua hồi lâu, cỗ cương khí bạo động trong cơ thể mới bị hắn áp chế xuống, Mang chấp sự lại phun ra một ngụm máu tụ, lúc này sắc mặt mới hơi tốt hơn một chút.
Đường Phong không kinh động hắn, chỉ lẳng lặng nướng cá bên cạnh.
Nói ra cũng kỳ quái, hiện tại chính mình và một quái nhân như vậy chạy tới địa phương này, cư nhiên là bởi vì muốn tránh né bảo chủ Ô Long Bảo. Nghĩ lại cũng rất buồn cười, dù sao Mang chấp sự tại chuyện này cũng quá mức liều mạng rồi. Lẽ nào hắn có thể xác định nếu bảo chủ đại nhân đuổi theo chính mình, nhất định sẽ ép buộc chính mình trở về?
Đợi đủ một canh giờ Mang chấp sự mới chậm rãi đứng dậy, thu liễm khí tức băng hàn toàn thân, chậm rãi bước tới bên cạnh Đường Phong, ngồi cách đống lửa xa xa, phảng phất như không muốn bị cỗ nhiệt độ nóng bỏng từng bếp lửa chạm vào người.
Đường Phong cầm lấy một con cá đã nướng xong, ném sang phía Mang chấp sự.
Mang chấp sự chậm rãi lắc đầu:
- Ta không ăn mấy thứ này.
Đường Phong cười nói:
- Lẽ nào chấp sự chỉ ăn chay, không ăn thịt?

Vô Thường - Chương #409


Báo Lỗi Truyện
Chương 409/1679