Chương 408: Lại bị quần ẩu một lượt (thượng).


Mỗi người một cá tính, Phi Tiểu Nhã dám khẳng định, cho dù trong lòng chính mình có tưởng niệm người kia thế nào đi nữa, muốn nói ôn nhu với hắn thế nào đi nữa, nhưng nếu thực sự gặp mặt, hắn làm chính mình tức giận mà nói, chính mình khẳng định trước sau như một luôn luôn lạnh nhạt.
Đây chính là tính cách trong khoảng thời gian ngắn không thể thay đổi được. Hiện tại Phi Tiểu Nhã tưởng tượng, tưởng tượng các loại tình huống hai người ở chung với nhau từ trước nơi nay, nếu như chính mình nhẹ nhàng mềm giọng đối với hắn mà nói, cho dù là hắn lửa giận tận trời, chính mình cũng sẽ mở khuôn mặt nhỏ nhắn đón chào, hắn sẽ có phản ứng như thế nào?
Nghĩ đi nghĩ lại, khuôn mặt Phi Tiêu Nhã không khỏi xấu hổ đỏ bừng, bởi vì đó căn bản không phải là chính mình, chính mình chưa bao giờ ăn nói khép nép qua như vậy? Lẽ nào vì một tên tiểu tặc mà buông tha cho tôn nghiêm của chính mình?
Mà nếu quả thực là như vậy, đầu khớp xương của tiểu tặc này đều rất cứng, chỉ biết ăn nói cứng rắn đối với chính mình, làm sao biểu hiện ra được nửa điểm ôn nhu.
Ai, hoài niệm những ngày hắn thụ thương nằm trên giường cỡ nào a! Tuy rằng mấy ngày hôm nay đã xảy ra rất nhiều chuyện xấu hổ, thế nhưng khi đó trong lòng hắn nghĩ thua thiệt chính mình, trên mặt đạo nghĩa bị vây dưới thế hạ phong, phỏng chừng chính mình muốn hắn làm gì cũng được. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Tên tiểu tặc này thực sự quá mức ghê tởm. Phi Tiểu Nhã nghiến răng nghiến lợi, suy nghĩ vừa thông suốt, nghe được tiếng bước chân có chút mất trật tự của Sở Vân Hiên truyền tới, đôi mi thanh tú hơi nhấc lên.
Ngày hôm nay đang là thời điểm diễn ra giai đoạn huấn luyện thứ nhất của đám đệ tử Huyền giai, vừa nghe bọn họ nhắc tới tiểu tặc kia có biểu hiện tốt ngoài sức dự liệu, không chỉ không thụ thương, ngược lại còn trục tiếp phục tùng một đầu linh thú sánh ngang Địa giai trung phẩm, đây chính là chuyện tình rất nhiều năm tại Ô Long Bảo chưa từng xuất hiện qua.
Ngôn ngữ của thị nữ đối với tiểu tặc kia vô cùng tôn sùng, người ta lớn lên đẹp trai, hình như rất nhiều nha đầu trong bảo đều thầm mến hắn. Một nam nhân tai họa cho nữ tử như vậy rốt cuộc là ai mới có thể sinh ra được a? Phi Tiểu Nhã buồn bực muốn nổ đầu, nghĩ thầm nếu như nhìn thấy mẹ đẻ của Đường Môn, tất nhiên phải lý luận với nàng một phen, đây không phải là hại người hay sao?
Bất quá một nam nhân có tiềm lực lớn như vậy, nếu như có thể phục tùng bên cạnh chính mình, không chỉ chính mình thỏa mãn, đối với Ô Long Bảo cũng có ích lợi rất lớn. Sau này tuyệt đối sẽ là cao thủ đứng đầu, đến lúc đó gánh nặng đặt lên người chính mình có thể hoàn toàn đẩy cho hắn rồi, chính mình cũng có thể có một thân thanh nhàn.
Lẽ nào Sở Văn Hiên muốn hội báo chuyện tình thí luyện mấy ngày hôm nay hay sao? Thế nhưng vì sao cước bộ của hắn lại mất trật tự như vậy? Ngoại trừ một lần lão cung chủ chết bất đắc kỳ tử hắn mới từng có bước chân mất trật tử như vậy, từ đó tới nay chưa từng thấy xuất hiện qua lần thứ hai.
Trong lúc nghi hoặc, Phi Tiểu Nhã đình chỉ suy nghĩ miên man trong đầu, chậm rãi đứng dậy quay đầu nhìn về phía cửa.
Chỉ thấy Sở Văn Hiên cúi thấp thắt lưng, trên trán ứa ra mồ hôi lạnh, nơm nớm lo sợ bước tới, quay về phía chính mình bái một cái, trên miệng nói:
- Thuộc hạ ra mắt bảo chủ đại nhân.
- Lời vô ích không cần nói nữa, phát sinh chuyện gì rồi?
Sắc mặt Phi Tiểu Nhã nghiêm túc hỏi.
Sở Văn Hiên xoa xoa mồ hôi thành dòng trên trán, giương con mắt hư nhược nhìn Phi Tiểu Nhã một chút, ho nhẹ một tiếng, thấp giọng nói:
- Thuộc hạ không dám nói, thuộc hạ sợ có người phát giận quần ẩu thuộc hạ!
Phi Tiểu Nhã cười nhạt ba tiếng, vẻ mặt âm trầm, trực tiếp quát lớn:
- Nói!
Thân thể Sở Văn Hiên run lên, thắt lưng vốn cúi thấp càng thêm thấp hơn nhiều:
- Bảo chủ đại nhân người nhất định phải bảo đảm không quần ẩu thuộc hạ!
- Có phải Đường Môn xảy ra chuyện gì?
Phi Tiểu Nhã vô cùng nhạy cảm, chớp mắt đã nắm được then chốt trong đó, chuyện có thể khiến chính mình nổi giận đánh hắn chỉ có thể là chuyện của Đường Môn, những người khác căn bản không có loại hiệu quả như thế này.
- Dạ!
Sở Văn Hiên cẩn thận từng li từng tí đáp.
- Hắn đã chết? Hay là tàn phế rồi?
Sắc mặt Phi Tiểu Nhã âm trầm đáng sợ, giống như trước khi bão tố tới, trên bầu trời ngưng kết thành mây đen rậm rạp.
- Cũng không có!
Sở Văn Hiên nuốt nước miếng một cái.
- Rốt cuộc là phát sinh chuyện gì rồi, còn không mau chóng nói ra, còn lề mề câu giờ, hiện tại ta lập tức đánh ngươi một trận!
Phi Tiểu Nhã nổi giận vô cùng.
Vẻ mặt Sở Văn Hiên cầu xin, mở miệng nói:
- Bị Mang chấp sự dẫn đi rồi!
- Dẫn đi rồi!
Thần sắc Phi Tiểu Nhã sửng sốt:
- Hắn dẫn tiểu tử kia đi làm gì? Có biết đưa đi đâu hay không?
- Băng Hỏa Đảo!
- Cái gì?
Sắc mặt Phi Tiểu Nha lập tức trắng bệnh, lẩm bẩm nói:
- Hiện tại dẫn hắn đi Băng Hỏa Đảo, hắn có tư cách này sao? Hồ đồ, quá mức hồ đồ, thời gian huấn luyện mới chỉ tiến hành được một phần ba mà thôi, hiện tại đã để hắn đi tới địa phương kia, không phải là muốn hắn chết hay sao? Mang chấp sự càng sống càng hồ đồ rồi?
- Bảo chủ người không cần lo lắng chuyện này.
Sở Văn Hiên bên cạnh nói:
- Ngày hôm nay Mang chấp sự đã kiểm tra cường độ kinh mạch và thân thể của Đường Môn, hắn nói cường độ kinh mạch của Đường Môn so với bản thân hắn còn cứng cỏi hơn, hơn nữa cường độ thân thể cũng đủ để tới Băng Hỏa Đảo rồi, vì vậy thuộc hạ cả gan suy đoán, hiện tại Đường Môn đã có tư cách đi Băng Hỏa Đảo rồi.
- Đúng sao?
Tâm tình khẩn trương của Phi Tiểu Nha không khỏi thả lỏng.
- Vậy vì sao Mang chấp sự phải cấp tốc dẫn tới hắn địa phương kia như vậy? Đợi thêm thời gian mấy tháng không phải tất cả đều phải tới Băng Hỏa Đảo tu luyện hay sao?
- Đây cũng chính là điểm thuộc hạ không thể giải thích được, Mang chấp sự tại thời điểm nghe ta nói phải đi bẩm báo lại bảo chủ đại nhân còn cực kỳ quả đoán tàn nhẫn đánh thuộc hạ hôn mê trên mặt đất.
- Hắn xuất thủ đánh ngươi rồi?
Phi Tiểu Nhã nhìn lướt qua Sở Văn Hiên.
Sở Văn Hiên ủy khuất gật đầu:
- Chính là bởi vì thấy hắn xuất thủ nên thuộc hạ đã phát hiện ra một bí mật, nguyên lai Mang chấp sự cư nhiên chính là…
- Điều này không cần ngươi nói, ta đã sớm biết!
Phi Tiểu Nhã xua tay áo:
- Hắn cũng biết ngươi là tâm phúc của ta, cho nên mới cố ý để lộ ra bản lĩnh để ngươi đoán được thân phận. Được rồi, ngươi đã hôn mê bao lâu?
- Đại khái hơn nửa canh giờ, thuộc hạ căn bản không xác định chắc chắn được.
Nửa canh giờ đã đủ cho Mang chấp sự dẫn theo Đường Môn chạy thật xa rồi. Thế nhưng… Vì sao hắn phải làm như vậy? Vì sao lại muốn tự mình dẫn theo Đường Môn tới Băng Hỏa Đảo đây? Trong đó có quan hệ lợi hại gì đó hay sao?
Suy nghĩ một chút, sắc mặt Phi Tiểu Nhã đột nhiên tái mét, cả kinh nói:
- Không tốt, Đường Môn có nguy hiểm!

Vô Thường - Chương #408


Báo Lỗi Truyện
Chương 408/1679