Chương 402: Ép buộc (thượng).


Vẻ mặt Đường Phong sợ hãi động dung:
- Có loại tốc độ như vậy?
Huyền giai tới Địa giai trung phẩm, tối thiểu cũng có chiều ngang hai phẩm, huống chi vượt qua từ Huyền giai thượng phẩm tới Địa giai hạ phẩm còn có một lần đề cao trên diện rộng, là chuyện tương đối khó khăn. Hiện tại Mang chấp sự nói có thể giúp Huyền giai đề cao tới Địa giai trung phẩm trong thời gian ba tháng? Thời gian ba tháng đối với người tu luyện mà nói quả thực vô cùng ngắn ngủi.
- Mỗi người đều có thể ở nơi này cấp tốc tu luyện tới cảnh giới Địa giai thượng phẩm đỉnh phong.
Mang chấp sự tiếp tục nói:
- Nơi này mới là phúc lợi chân chính của các ngươi, cũng là địa phương đệ tử tinh nhuệ của Ô Long Bảo phải lấy được, thế nhưng muốn đi vào trong đó phải là người nổi bật, mấy giai đoạn huấn luyện trước đó tại Ô Long Bảo chính là những bước chuẩn bị cho một bước cuối cùng này.
Đường Phong nghi hoặc quay đầu nhìn Sở Văn Hiên một chút, quái nhân độc nhãn này cũng chau mày, hiển nhiên không thích thú gì chuyện Mang chấp sự nói ra chuyện cơ mật như vậy, nhìn biểu tình này hẳn là Mang chấp sự không hề nói dối.
- Đề cao với tốc độ nhanh như vậy có thể sinh ra ảnh hưởng mặt trái gì đối với thân thân thể hay không?
Đường Phong cẩn thận hỏi thăm.
- Ha hả…
Mang chấp sự cười khẽ một tiếng:
- Ta từ Huyền giai tới Địa giai cũng chính là từ địa phương này tăng lên, ngươi nói có ảnh hưởng gì hay không?
Khóe miệng Đường Phong co giật, rất thâm trầm gật đầu.
Mang chấp sự ho nhẹ một tiếng:
- Cơ thể của ta biến thành như vậy không phải là nguyên nhân địa phương kia, ngươi không nên đoán mò. Tất cả sát thủ đỉnh cao nhất của Tuyết Cung đều đi ra từ địa phương kia, có thể nói tu luyện tại địa phương này, lần lượt tăng lên cảnh giới hoàn toàn là do bản thân tích lũy từng chút từng chút đoạt được, cũng không phải là trống rỗng nhấc lên, vì vậy cần phải có thân thể và kinh mạch mạnh mẽ, căn cơ ổn định mới không có bất cứ ảnh hưởng gì.
Đường Phong giật mình, nếu như tất cả sát thủ đứng đầu của Tuyết Cung đều đi ra từ địa phương kia, nói cách khác Tiếu thúc và Đoạn thúc cũng từng đi qua nơi này rồi? Nhìn trạng thái thân thể của hai đại sát thần, tất nhiên không hề bị nơi này ảnh hưởng.
Đường Phong nhíu này nói:
- Chấp sự nói với ta những điều này rốt cuộc có ý tứ gì?
Mang chấp sự cười cười, trên mặt một mảnh chân thành, hỏi thăm:
- Ngươi muốn đi địa phương kia sao?
Đường Phong gật đầu, lại nhanh chóng lắc đầu, cảnh giác nhìn Mang chấp sự, người này vô sự xum xoe, không gian thì là tặc, chính mình nghìn vạn lần phải cẩn thận, không thể nghe theo những điều hắn nói. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Mang chấp sự cười nhẹ một tiếng, nói:
- Không cần lừa dối chính mình nữa, ta biết ngươi muốn đi, bởi vì mạnh mẽ hơn chính là mục tiêu của mỗi người. Ngươi đã không cần phải tiếp tục hoàn thành huấn luyện bên phía Ô Long Bảo này rồi, đúng theo như lời ta nói, huấn luyện bên phía Ô Long Bảo này chỉ là bước chuẩn bị, chính là đặt nền móng cho bước cuối cùng tới địa phương kia. Ngươi và mọi người khác nhau, thân thể của ngươi, nhất là kinh mạch đã sớm có đủ tư cách tới địa phương kia, vì vậy hoàn toàn không cần tiếp tục lãnh phí thời gian tại nơi đây!
- Rèn đúc đối với thân thể là không có cực hạn, ý tốt của chấp sự Đường Môn tâm lĩnh!
Đường Phong thản nhiên nói:
- Ta vẫn muốn tiếp tục tu luyện tại đây một thời gian.
Sở Văn Hiên đứng bên cạnh khẽ cười một tiếng, da mặt Mang chấp sự co giật, hắn không hề nghĩ tới tiểu tử này lại từ chối chuyện tốt bằng trời như vậy, tâm tính và định lực không phải cứng cỏi bình thường.
- Như vậy, nếu như ngươi đáp ứng ta tới địa phương kia tu luyện, ta giúp ngươi đánh đòn nha đầu ba ba đã đắc tội ngươi, thế nào?
Mang chấp sự tung cành ô liu nói.
Sở Văn Hiên nghe xong không nhịn được ho nhẹ, sắc mặt trở nên mất tự nhiên, nghĩ thầm Mang chấp sự này thực đúng là dám nói, dám đánh đòn bảo chủ đại nhân, ngươi cũng không sợ nàng chọc rách trời cao, quay đầu lại tìm ngươi tính sổ.
Đường Phong vẫn đúng mực như trước, nói:
- Tạ ơn ý tốt của chấp sự, nếu như ta muốn báo thù, ta tự mình động thủ là được, mượn tay người khác thực không phải hành vi của nam nhân!
Mang chấp sự âm hiểm cười cười nhìn Đường Phong, hắn cũng không nghĩ tới đối phương cự tuyệt thẳng thắn tới như vậy, thế nhưng chuyện kia không phải tiểu tử này đi làm không được, ngoại trừ hắn ra không còn lựa chọn thứ hai nào khác.
- Được rồi, ngươi đã không đồng ý, vậy việc này dừng tại đây!
Mang chấp sự nhàn nhạt gật đầu.
Đường Phong thở nhẹ một hơi, chắp tay nói:
- Tạ ơn Mang chấp sự.
- Thế nhưng Đường Môn, ngươi nhớ kỹ, huấn luyện sau này cần phải bảo vệ tốt người bên cạnh ngươi, ta nhớ kỹ có một nữ tử gọi là Hà Hương Ngưng rất chung tình đối với ngươi, ngươi cần phải đối xử tử tế với nàng.
Mang chấp sự không mặn không nhạt nói.
Đường Phong vừa mới chuẩn bị rời khỏi, bước chân đột nhiên dừng lại, quay đầu lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Mang chấp sự, ngoài miệng nói:
- Chấp sự hà tất phải ép buộc?
Tuy rằng hắn không hề nói muốn làm gì đó Hà Hương Ngưng, thế nhưng vị đạo uy hiếp trong đó đã vô cùng rõ ràng rồi. Đường Phong dám khẳng định, nếu như chính mình cự tuyệt "ý tốt" của hắn, sau này những người bên cạnh chính mình không một ai có thể có ngày lành.
- Ta cũng không làm khó dễ ngươi, quyền lựa chọn nằm trong tay chính bản thân ngươi.
Mang chấp sự cười dài nói.
Người này thực đúng đáng ghét, Đường Phong hít sâu một hơi, trầm tư chốc lát, gật đầu nói:
- Được, mấy ngày trước ta đã từng được chấp sự hỗ trợ, lần này nếu như cự tuyệt ý tốt của chấp sự, trong lòng cũng có chút băn khoăn, chuyện này ta đáp ứng ngươi.
- Không tồi, là một người trọng tình trọng nghĩa.
Mang chấp sự thấy Đường Phong đã đáp ứng, lúc này mới thực sự nở nụ cười.
Sở Văn Hiên giương mắt nhìn Mang chấp sự, vừa lúc hắn chuyển mắt liếc nhìn chính mình, ánh mắt này nhất thời khiến trong lòng Sở Văn Hiên thấp thỏm không yên.
Đường Phong cũng cảm giác được bầu không khí trong nháy mắt trở nên vô cùng vi diệu. Hai người Mang chấp sự và Sở Văn Hiên nhìn chằm chằm vào đối phương, trên mặt Sở Văn Hiên thì tràn đầy nét đề phòng, trên mặt Mang chấp sự thì vô cùng dễ dàng thoải mái.
- Ngươi chuẩn bị làm thế nào đây?
Mang chấp sự đột nhiên mở miệng hỏi.
Thần sắc Sở Văn Hiên ngưng tụ, trầm giọng nói:
- Ta là người của Ô Long Bảo, tự nhiên phải tận trung với bảo chủ đại nhân, trước khi bảo chủ đại nhân chưa có mệnh lệnh, bất luận kẻ nào cũng không thể bước vào địa phương kia, huống chi là nam nhân này?
- A? Nói cách khác hiện tại ngươi sẽ đi mật báo, để nha đầu kia tới ngăn cản ta?
Mang chấp sự nhàn nhạt cười cười.
Sở Văn Hiên cười khổ một tiếng:
- Chấp sự nói không sai, bất quá ta biết chính mình không có cơ hội này.
Mang chấp sự gật đầu:
- Ngươi biết ta sẽ không giết ngươi, vì vậy cho ngươi lưu lại nghe những lời này, chính là cho ngươi nói một chuyện cho bảo chủ, ta mang Đường Môn đi rồi, ta mang hắn đi lúc hoàn chỉnh, tự nhiên sẽ mang hắn trở về hoàn chỉnh, bảo nàng không nên lo lắng. Như vậy hiện tại… Ngươi tự mình động thủ hay là muốn ta hỗ trợ?

Vô Thường - Chương #402


Báo Lỗi Truyện
Chương 402/1679