Chương 400: Hắn còn hơn cả ta nữa!!! (Hạ)


- Đừng gầm!
Đường Phong đưa tay vỗ vỗ đầu nó, nó ủy khuất kêu lên một tiếng nhỏ, ngay sau đó lại nằm xuống.
Ánh mắt nhìn loạn trên mặt đất!
Làm sao được? Rốt cuộc là làm sao làm được như vậy? Điều này sao có thể làm được chứ? Trong lòng mỗi người đều sinh ra cảm giác không chân thật.
Loại chuyện tình không tài nào tưởng tượng nổi đang diễn ra ngay trước mắt mọi người, không một ai dám tin đây lại chính là sự thật. Đám Linh thú con nào con nấy vô cùng hung tàn và thô bạo, tất cả mọi người ở đây đều đã được lĩnh giáo qua, nhưng làm thế quái nào mà con Linh thú của Đường Phong lại biết điều, ngoan ngoãn đến như thế?
Không Dư Hận không nhịn được mà cười khổ một tiếng, người so với người, lại có thể khác biệt đến như vậy?
Hắn chỉ trong thời gian một canh giờ ngắn ngủn, lại có thể dạy dỗ một con Linh thú sánh ngang với Địa giai trung phẩm nghe lời như vậy, so với giết nó còn khó hơn vạn lần, giết và thuần hóa là hai khái niệm khác nhau, muốn giết nó chỉ cần có thực lực mạnh hơn là được, nhưng muốn dạy dỗ một con Linh thú tàn bạo, nếu thực lực không hơn nó rất rất nhiều, thì căn bản là không thể nào làm được.
- Thì ra là như vậy.
Khóe miệng Sở Văn Hiên co giật, khó trách vì sao trong phòng không có chút động tĩnh gì, hóa ra là… hóa ra là ngay từ lúc bắt đầu, căn bản là không có chiến đấu với con Linh thú này, vậy tất nhiên là không có động tĩnh gì rồi.
Đường Phong vỗ vỗ Linh thú bên cạnh, ngay sau đó chậm rãi tiến về phía Sở Văn Hiên, đi tới trước mặt hắn, ôm quyền nói:
- Sở tiền bối, không biết ta làm như vậy có được tính là hoàn thành thí luyện hay không?
Sở Văn Hiên sửng sốt một chút, ngay sau đó trên mặt lại lộ ra nét khó xử:
- Cũng coi như là không có phá hư quy củ, nhưng mà…
Chuyện này đối với thiết tưởng của bản thân hắn và cả Ô Long bảo có chút khác biệt a. Làm thế nào cũng không nghĩ tới một đệ tử Huyền giai lại có thể làm được đến mức này.
- Vậy xin cám ơn tiền bối rồi.
Đường Phong vội vàng nói cho qua chuyện, tránh cho hắn kiếm cớ đòi mình giết chết con Linh thú này.
Sở Văn Hiên cười khổ một tiếng, nhưng ngay sau đó lại hô lên với đám áo đen còn đang đứng ngây người kia:
- Còn đứng ngây ra đó làm gì? Dẫn con súc sinh này đi, nếu để cho nó làm người khác bị thương thì làm thế nào?
Nguyên một lũ áo đen như vừa mới tỉnh mộng, vội vàng hướng về phía Linh thú mà xông đến, mấy người mất một phen cật lực mới có thể bắt được nó, sau đó đem nó đi đâu không biết.
Nhìn hướng Linh thú bị lôi đi, bên tai còn vẳng lại tiếng nó gầm thét phẫn nộ, Đường Phong cũng cảm thấy xót xa, nó nhất định khó tránh khỏi cái chết, mình không giết nó, nó cũng không sống được bao lâu.
- Sao ngươi làm được?
Sở Văn Hiên nhìn Đường Phong từ trên xuống dưới một lượt, hỏi.
- May mắn mà thôi, nó hình như không có địch ý gì với ta, lại còn đối với ta rất tốt.
Đường Phong đáp.
- Nói dóc à?
Sở Văn Hiên hừ lạnh một tiếng, ngay sau đó lại quay đầu quát đám người phía sau:
- Nhìn cái gì nữa? Cho các ngươi thời gian hai ngày để nghỉ ngơi dưỡng thương, sau đó bắt đầu bước vào giai đoạn huấn luyện thứ hai. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Một đám người khúm núm gật gật đầu, bắt đầu tản đi hết.
Đường Phong nhìn thoáng qua Đái chấp sự đang chăm chăm nhìn vào mình, nghi hoặc hỏi:
- Chấp sự có gì chỉ giáo sao?
Kể từ sau khi mình ra khỏi phòng, Đái chấp sự vẫn cuồng nhiệt nhìn mình chăm chú, Đường Phong cảm thấy không được tự nhiên.
- Ngươi đợi ở đây một lát, ta có chuyện cần hỏi ngươi!
Yếu hầu Đái chấp sự chuyển động, thanh âm run rẩy biểu lộ rõ ràng nội tâm đang kích động của hắn.
Vốn đang đứng một bên đợi Đường Phong, đám Thiết Đồ nghe được câu này xong liền vội vàng hỏi qua loa Đường Phong mấy câu, sau đó cũng tản đi mỗi người mỗi hướng.
Lát sau, khắp sân chỉ còn lại có ba người Sở Văn Hiên, Đái chấp sự và Đường Phong.
- Chấp sự.
Đường Phong cảm thấy trong lòng có chút bất an, thầm nghĩ không lẽ hành động của mình hôm nay có chút khác thường, để cho tên này nhìn ra được cái gì đó? Cũng không đúng a, mình ở trong phòng kín, căn bản không thể nào lộ ra bí mật của Mị ảnh không gian được.
- Ngươi tới đây.
Đái chấp sự vẫy vẫy Đường Phong.
Đường Phong nhướng mày, trong lòng mặc dù có chút không muốn, nhưng vẫn chậm rãi tiền lại gần Đái chấp sự, Đái chấp sự bỗng nhiên vươn ra một cánh tay, trưc tiếp chụp lấy cổ tay Đường Phong.
Một cổ cảm giác rét lạnh như băng, thấu tới tận xương từ trên tay Đái chấp sự truyền tới, Đường Phong còn đang muốn kháng cự, lại phát hiện một thân cương khí của mình căn bản không cách nào điều động. Bản thân trước mặt hắn ta cứ như thể gà con gặp phải vuốt chim ưng, không có chút sức phản kháng.
- Chấp sự làm vậy là có ý gì?
Đường Phong cố trấn tỉnh, thản nhiên hỏi lại.
- Chấp sự.
Sở Văn Hiên ở bên cạnh cũng khẩn trương lên, sợ tên quái dị này sẽ làm cái gì đó với Đường Phong.
Đái chấp sự cười nói:
- Không cần lo lắng, ta chỉ kiểm tra một chút xem.
Vừa mới dứt lời, Đường Phong cũng liền cảm giác được cảm giác lạnh như băng nơi cổ tay bỗng nhiên lan tràn khắp toàn thân mình, khiến cho hắn không kìm được mà sợ run người.
Hắn chưa từng nghĩ tới, thân thế Đái chấp sự lại lạnh lẽo đến như vậy, cương khí của hắn ta cứ như là băng đá, lạnh vô cùng, khiến cho người ta có cảm giác như người bị lột trần truồng xong lại bị ném vào hố băng vậy.
Cương khí lạnh đến tận cùng di chuyển trong kinh mạch, vừa dời đến trên thân thể, hai mắt Đái chấp sự lại xuất ra hai đạo tinh quang, da thịt trên mặt cũng rung lên từng đợt.
Một lúc lâu sau, Đái chấp sự mới chậm rãi thả tay Đường Phong ra, toàn thân lảo đảo lùi về sau mấy bước, ngẩng mặt lên trời mà cười một tiếng điên cuồng, nói:
- Sống phí rồi! Ha ha ha, nhiều năm sống như vậy uổng phí rồi!
Vẻ mặt của hắn, rõ ràng giống như là bị đả kích lớn lắm vậy.
Đường Phong và Sở Văn Hiên đưa mắt nhìn nhau, trong lòng đều có cảm giác không tốt lành gì. Tên chấp sự quái gì này bây giờ đang trong trạng thái điên cuồng, như phát rồ lên vậy.
Sở Văn Hiên nuốt khan một cái, hỏi:
- Chấp sự, ngươi rốt cuộc bị sao vậy?
Đái chấp sự ngừng cười, trên mặt lại hiện lên nét khổ sở, chậm rãi đáo:
- Nếu ta nói cho ngươi biết, một thân kinh mạch của Đường Phong có cường độ cùng với sự dẻo dai so với ta còn ưu việt hơn, ngươi cảm thấy như thế nào?
Thần sắc trên mặt Sở Văn Hiên trở nên ngưng trọng:
- Có thật không?
- Nếu ngươi không phải kẻ tâm phúc của Bảo chủ đại nhân, ta việc gì phải nói cho ngươi những điều này?
Trên mặt Đái chấp sự lộ ra một nụ cười khổ.
- Vậy… đúng là sống uổng phí rồi.
Sở Văn Hiên cũng cảm thấy vô cùng cay đắng.
Mình và Đái chấp sự đã mấy chục tuổi đầu, kinh mạch toàn thân rèn luyện cũng mấy chục năm, thế mà so với một thiếu niên Huyền giai chỉ mới có mười mấy tuổi còn kém hơn, không phải uổng phí mấy chục năm làm người thì còn là gì ?
- Chẳng qua…
Mang chấp sự nghi hoặc nhìn thoáng qua phía Đường Phong, nói:
- Nhục thể của Đường Phong hoàn toàn khác biệt so với cường độ kinh mạch, thân thể hắn cho dù mạnh mẽ, nhưng lại không bằng kinh mạch trong người. Có thể nói cho ta biết, rốt cuộc thì kinh mạch của ngươi được được rèn luyện như thế nào không?
Đường Phong lắc đầu nói:
- Không thể.

Vô Thường - Chương #400


Báo Lỗi Truyện
Chương 400/1679