Chương 388: Chuyện tốt, chuyện xấu. (Thượng)


Phi Tiểu Nhã nói:
- Vốn là ta để cho ngươi chiếu cố hắn một hồi, đừng để hắn gặp phải chuyện gì nguy hiểm đến tính mạng.
Độc nhãn quái nhân cười khổ nói:
- Sao ngài không nói rõ ra, hại cái thân già này của thuộc hạ gặp tai bay vạ gió. Ngày mai ta sẽ khôi phục lại đinh mức huấn luyện của hắn như những ngày hôm trước.
- Không!
Phi Tiểu Nhã nghiêm túc lắc đầu:
- Trong vòng một canh giờ hắn rõ ràng có thể chạy được sáu vòng, xem ra cực hạn của hắn còn chưa bị bức bách ra. Ngươi lần này tuy rằng hiểu nhầm ý tứ của ta, nhưng cũng là một chuyện tốt.
- Cái này! Thế là vẫn tiếp tục?.
Độc nhãn quái nhân hỏi ý kiến, nói.
- Tiếp tục, bảo trì cường độ như hôm nay.
Phi Tiểu Nhã nhẹ gật đầu:
- Ta muốn nhìn xem,trong vòng một canh giờ hắn có thể hay không, chạy được mười vòng. Mặt khác ngươi cẩn thận quan sát hắn, nếu cảm thấy có cái gì nguy hiểm đến tính mạng, thì không để cho hắn tiếp tục nữa.
- Thuộc hạ đã biết.
Độc nhãn quái nhân gật đầu nói
- Đường Môn...
Phi Tiểu Nhã lẩm bẩm nói, tên tiểu tặc này đến tột cùng có thể kích phát được bao nhiêu tiềm lực, cần thời gian bao lâu mới có thể chính thức trở thành Thiên giai cao thủ, chỉ khi nào đạt đến Thiên giai, ngươi mới có tư cách cùng bản bảo chủ ngang hàng nhau mà nói chuyện. Độc nhãn quái nhân lấm la lấm lét, nhìn Phi Tiểu Nhã, khẽ nói:
- Bảo chủ đại nhân, thuộc hạ có lời này không biết là có nên nói ra hay không, tên tiểu tử Đường Môn này tuy rằng rất tuấn tú, nhưng cũng chỉ là thiếu niên mười mấy tuổi a. Bảo chủ đại nhân nếu mà cùng hắn đúng một chỗ.... thoạt nhìn giống như là tỷ đệ. Hơn nữa hắn chẳng qua chỉ là một tên Huyền giai nho nhỏ, là một tên đệ tử của Ô Long Bảo, cùng ngài quả thực là.. là ....
- Ngươi có ý tứ gì?
Phi Tiểu Nhã sắc mặt bất thiện quay đầu nhìn hắn một cái.
- Khục khục.... là thuộc hạ nhiều lời. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Độc nhãn quái nhân ngượng ngùng nói.
- Sự tình của nhân gia, cần ngươi quản hả!
Phi Tiểu Nhã chu miệng nói
- Đúng vậy, đúng vậy nếu có một người nam tử nào có thể thực sự khiến ngài biến thành một nữ tử, thuộc hạ cũng vì ngài mà cao hứng.
- Có phải vừa nãy chưa ăn đủ đòn phải không, ngươi lại ngứa da, ngứa thịt rồi hả?
Phi Tiểu Nhã sắc mặt đỏ bừng, gắt:
- Không còn chuyện gì thì cút ngay, còn nán lại đây làm ô uế phòng ta hả?
- Vâng, vâng! Thuộc hạ xin cáo lui!
Độc nhãn quái nhân cung kính chắp tay hành lễ, chậm rãi bước ra ngoài, thời điểm đi tới cửa phòng chợt quay đầu lại hỏi:
- Bảo chủ, Không Dư Hận thủy chung là người của Tạ Tuyết Thần, người muốn thuộc hạ tìm một cơ hội làm cho hắn biến mất không?
- Ngươi không cần đa sự.
Phi Tiểu Nhã nghiêm mặt nói:
- Hiện tại không thể giết Không Dư Hận, nếu không sẽ đánh rắn động cỏ! Hắn chẳng qua chỉ là một con tốt thí, giết hay không cũng đều không quan trọng.. quan trọng là... tên cầm thú Tạ Tuyết Thần!
- Vâng, thuộc hạ đã hiểu.
Lúc độc nhãn quái nhân đi ra khỏi phòng, hắn bị một vị thị nữ của bảo chủ đại nhân trừng mắt, nói:
- Ai bảo ngươi khiến cho bảo chủ tức giận, bị đánh cũng đáng đời!
Độc nhãn quái nhân lắc đầu, cũng không có thời gian đôi co với nàng. Đi tới đại môn tiểu viện lại phát hiện ra có một đạo nhân ảnh chặn đường mình, nhìn kỹ lại, hóa ra là Đái chấp sự. Quả thực, Đái chấp sự người này chẳng những trong mắt Đường Phong là một kẻ thần bí, cho dù là toàn bộ Ô Long Bảo cũng chính là một tồn tại thần bí, ngoại trừ bảo chủ đại nhân cùng một số người ra, cơ bản không ai biết được thân phận thực sự của hắn là gì, ngay cả độc nhãn quái nhân cũng vậy. Lúc bình thường, mọi người đều gọi hắn là Đái chấp sự, nhưng chưa từng thấy hắn chính thức quản thúc qua bất cứ chuyện gì của bảo nội, chỉ là quyền lực hắn vô cùng lớn, có thể nói ngoại trừ bảo chủ Ô Long Bảo Phi Tiểu Nhã ra, không ai có quyền lớn hơn hắn cả.
Độc nhãn quái nhân cũng từng suy đoán hắn có thể là người thân của bảo chủ đại nhân, nhưng nhìn quan hệ của hai người lại không giống lắm, thực sự là khiến cho người ta nghi hoặc. Hơn nữa người này âm lãnh khiến cho người khác cảm thấy vô cùng sợ hãi, ngay cả độc nhãn quái nhân cũng không dám trêu trọc hắn. Người này đã sống ở trong Ô Long Bảo rất lâu rồi, nhưng hành tung có chút phiêu hốt bất định, thường thường mấy tháng thậm chí một năm cũng không gặp qua hắn, cứ cách một khoảng thời gian ngắn hắn mới xuất hiện bên trong Ô Long Bảo,ở lại nơi này không quá nửa tháng sau đó lại biến mất.
Nhưng lần này lại có chút kỳ quái, Đái chấp sự đã trở về từ mấy tháng trước, nhưng cho tới tận bây giờ vẫn chưa từng rời đi. Người này cho dù hơi quái lại, nhưng độc nhãn quái nhân lại có thể chắc chắn, hắn đối với bảo chủ đại nhân tuyệt không hai lòng. Nếu không bảo chủ đại nhân cũng không để mặc hắn có quyền lực lớn như vậy, hơn nữa toàn bộ Ô Long Bảo hắn lúc nào cũng đều có thể tự do ra vào.
Nhìn thấy Đái chấp sự mặt đầy tươi cười, độc nhãn quái nhân khóe miệng co quắp có chút co quắp, ngượng ngùng nói:
- Chấp sự có chuyện gì vậy?
- Nghe được thanh âm gì đó , nên tò mò qua đây nhìn xem.
Đái chấp sự nhàn nhạt nói, vừa nói vừa không ngừng chăm chú nhìn vào trên người độc nhãn quái nhân.
- Như thế nào? Ngươi khiến nàng tức giận?
Độc nhãn quái nhân cười khổ một tiếng:
- Ân, bị ngược đãi một trận!
- Tiểu nha đầu lại có thể cam lòng ra tay!
Đái chấp sự khẽ cười một tiếng:
- Không niệm tình ngươi là nguyên lão Ô Long Bảo sao?
- Ta đoán chừng là giận thật.
Độc nhãn quái nhân thầm nghĩ, bản thân mình cũng là tự chuốc lấy vạ, ngày hôm qua khi nàng dặn dò mình rõ ràng đã lộ ra một ít thần thái nhi nữ, bản thân mình cũng đã phỏng đoán rồi, nhưng lại không có tin tưởng phán đoán của bản thân, cho nên hôm nay chẳng những không có chiếu cố cho Đường Môn, ngược lại còn ngược đãi hắn không ít.
- Vì nguyên nhân gì? Vì nam nhân sao?
Đái chấp sự nhìn thẳng độc nhãn quái nhân nói:
Nếu người khác mà hỏi chuyện này, độc nhãn quái nhân cho dù như thế nào cũng sẽ không hé răng nói nửa lời, nhưng Đái chấp sự không phải là người bình thường, ngẫm nghĩ một lát, độc nhãn quái nhân vẫn đem sự tình ngày hôm qua bảo chủ đại nhân dặn dò, cùng với đãi ngộ ngày hôm nay của bản thân, ủy khuất nói:
- Chấp sự ngươi nói xem, tiểu nha đầu này có phải là hơi quá đáng hay không, ta có nói nữ nhi lớn rồi tâm tư để hết ở bên ngoài, nàng còn sống chết không thừa nhận. Tên tiểu tử Đường Môn kia thực sự tốt như vậy sao?
Đái chấp sự hai mắt tỏa sáng nói:
- Ah? Xem ra sự tình quả thực là như thế
Độc nhãn quái nhân ngạc nhiên nói:
- Ngài không ngờ đã sớm biết rõ bảo chủ đại nhân đối với tên tiểu tử Đường Môn kia có.....
- Ân, vài ngày trước vừa mới phát hiện ra một vài điểm, chỉ là không dám khẳng định, bây giờ nghe ngươi nói vậy, sự tình đã trở nên rõ ràng rồi.
Độc nhãn quái nhân buồn rầu:
- Đái chấp sự ngài đã sớm nhìn ra manh mối, vì sao không khuyên giải nàng?

Vô Thường - Chương #388


Báo Lỗi Truyện
Chương 388/1679